Ta! Thành Lập Tổ Chức Sát Thủ Ở Thế Giới Huyền Huyễn

Chương 512: Tự cho mình là thông minh mà thôi (2)




Trong chốc lát, luồng dương khí cuộn trào này hội tụ lại thành một pháp tướng Cô Lân Nhân ở sau lưng nàng ta.

“Bạch Cốt Tướng, Quỷ Đao!”

Cái lạnh của Bạch Cốt Tướng ở đằng sau Nguyễn Yến tăng lên nhanh chóng. Một thanh Bạch Cốt Đao xuất hiện trong tay của pháp tướng, hai tay cầm lấy cán đao.

Một nhát đao chém về phía Nam Vạn Thiên ở trong Bát Phương Phục Thiên Trận.

Cùng lúc đó, Đặng Giang ở một bên cũng ngưng tụ ra một pháp tướng ma quỷ và dốc sức tấn công về phía Nam Vạn Thiên.

Bùm!

Một âm thanh đùng đoàng gần một nửa Tiên Huyền đại lục vang lên.

“Đây, lần này hẳn đã giải quyết được rồi nhỉ.” Sắc mặt của Đặng Giang có phần nhợt nhạt và thở hổn hển nói.

Bát Phương Phục Thiên Trận với cú đánh trước đó đã tiêu hao khoảng gần bốn phần linh khí trong cơ thể của hắn ta. Đòn tấn công hợp lực của mình với Nguyễn Yến, cho dù Nam Vạn Thiên là bán Hợp Đạo thì không chết cũng sẽ bị trọng thương. Khi nghĩ đến đây thì trong lòng Đặng Giang khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên vào khoảnh khắc hắn ta thả lỏng thì có một luồng ánh sáng tím bắn ra từ làn khói mù mịt.

Ào ào!

“!”

Con ngươi của Đặng Giang co rút lại, ý niệm chuyển động: “Tam Trọng Thiên Bảo Thuật!”

Trước mặt hắn ta ngay lập tức xuất hiện ba bức tường chắn. Nhưng sức mạnh của mũi tên này đã nằm ngoài dự đoán! Ba tấm chắn này trực tiếp bị mũi tên lần lượt phá vỡ. Mũi tên bắn ra mạnh mẽ!

Và xuyên thẳng vào vùng bụng của Đặng Giang.

“Chuyện này làm sao có thể chứ, cho dù ngươi là bán Hợp Đạo thì theo lý mà nói cũng không thể nào…”

Khi nói được một nửa thì dường như Đặng Giang đã nghĩ ra điều gì.

Kinh hãi nhìn Nam Vạn Thiên đang cầm một cây cung lớn, dưới đòn tấn công khủng khiếp vừa rồi mà hắn vẫn không chút thương tích.

“Ngươi là Hợp Đạo sao?”

“Theo ngươi thì là gì?” Nam Vạn Thiên hai mắt mỉm cười, tu vi ngất trời của Hợp Đạo Cảnh hậu kỳ bộc phát ra. Ào ạt!

Lại một mũi tên được bắn ra.

Phập!

Mũi tên này bắn thẳng vào đầu của Đặng Giang – vị Đại Đế Dung Đạo Cảnh đỉnh phong. Nam Vạn Thiên chậm rãi quay người lại.

Sau khi phát hiện Nam Vạn Thiên có tu vi của Hợp Đạo Cảnh hậu kỳ thì Nguyễn Yến đã nhanh chóng quay người bỏ trốn.

Chỉ là cho dù nàng ta có bỏ chạy đến thế nào cũng không thể thoát khỏi phạm vi bắn của Nam Vạn Thiên.

“Đại Duệ Xạ Nhật, Vẫn Tinh!”

Trong tay của Nam Vạn Thiên lại một lần nữa ngưng tụ ra một mũi tên và đặt trên dây cung.

Kéo một cái rồi bắn ra. Vút!

Tiếng phá vỡ hư không vang vọng lên.

Nguyễn Yến cảm nhận được nỗi khủng hoảng và vội quay người lại. Khi nhìn thấy mũi tên đang lao nhanh về phía mình thì trong lòng không ngừng run rẩy.

Vội vàng nói: “Bạch Cốt Nghịch Sinh.”

Vung tay trái lên và ở khoảng không trước mặt khẽ gợn sóng.

Có vô số gai xương từ trong hư không chui ra rồi đan xen ở trước mặt nàng ta, nhưng sức mạnh của tu vi Hợp Đạo Cảnh hậu kỳ đâu phải là thứ mà một Dung Đạo Cảnh đỉnh phong như nàng ta muốn chống đỡ thì chống đỡ được? Gai xương hoàn toàn không có chút tác dụng phòng ngự nào và nứt ra khi ở trước mặt mũi tên.

Mũi tên bắn thẳng vào lồng ngực của nàng ta.

“Á! Đau quá!”

Cảm giác đau đớn khó chịu khiến cho Nguyễn Yến không kìm được kêu gào lên.

“Bạch Cốt Tam Nan Quyết.”

Nguyễn Yến nhắm mắt lại, dường như muốn mượn phương pháp này để sửa chữa và hồi phục thương tích nặng nề mà cơ thể đang gánh chịu. Nhưng nàng ta không nghĩ đến việc liệu Nam Vạn Thiên có cho nàng ta cơ hội này hay không.

Lại một mũi tên xuyên không ập đến.

Nguyễn Yến vốn đang thoi thóp chứ đừng nói đến là phòng ngự. Mũi tên hạ xuống và cuộc đời kết thúc!

“Hoàn tất nhiệm vụ.” Nam Vạn Thiên bình tĩnh nói khi nhìn Nguyễn Yến trút hơi thở cuối cùng. Hắn đặt cây cung trở vào trong Vạn Binh Hạp rồi rời đi.

Quỳnh Du đại lục, Tiên giới nhị trọng.

“Sau khi chỉnh đốn thì các thế lực ở Tiên giới nhị trọng hiện giờ trên cơ bản đã trở thành thuộc hạ của Huyết Sát Các chúng ta. Chỉ thiếu mệnh lệnh của các chủ đại nhân.”

Dạ mệnh nhìn sát thủ đến báo cáo, gật đầu nói: “Tốt. Tình hình bên phía Minh Vong như thế nào rồi?”

“Bẩm các chủ đại nhân, bên phía Minh đại nhân đã cưỡng chế mở ra một con đường thông đến Đế giới nhất trọng.”

“Tốt, thông báo với tất cả các sát thủ rằng chuẩn bị tiến quân vào Đế giới nhất trọng.” Dạ Mệnh chậm rãi đứng dậy.

“Tuân lệnh.” Sau khi có được mệnh lệnh của Dạ Mệnh thì tên sát thủ hàng chữ Địa này nhanh chóng lui xuống.

“Chỉ còn thiếu bước cuối cùng. Đế giới nhất trọng, bổn các chủ đến đây.” Dạ Mệnh tự lẩm bẩm.

Bên khác.

Bầu trời của Vạn Thú Chi Sâm đột nhiên xuất hiện một cái lỗ lớn, chính là con đường mà đã nhắc đến trước đó.

“Thế là gần được rồi.”

Cánh tay phải mở ra của Minh Vong chậm rãi khép lại.

Mở ra một con đường không gian tạm thời không có gì khó khăn đối với một Hợp Đảo Cảnh đỉnh phong này như hắn ta, chỉ cần sử dụng tu vi là được.