Nhà Ta Nương Tử , Không Thích Hợp

Chương 2996 - Ngươi giúp ta đột phá, ta giúp ngươi đi đoạn đường cuối cùng (2)




- Ôi, cũng không nhìn bộ dáng ngươi kia, ngực kia của ngươi làm sao có thể so được với Nữ đé bệ hạ của người ta? Đừng mất mặt.

- Đi.

- Ai, nhìn bây giờ, làm sao ta lại thấy đồng tình với Phiêu Miểu Tiên Tông? Tuy rằng cảm giác đồng tình của ta quá mức hoang đường, đường đường là Phiêu Miểu Tiên Tông, mỗi lần ta vừa mới nghe cái tên này đều vô cùng sùng bái kính sợ, bây giờ ta lại... Lại bắt đầu đồng tình với bọn họ, đáng thương cho bọn họ...

- Hình như ta cũng vậy, tông môn trâu bò nổ trời như vậy, không ngờ lại bị một thiếu niên… đánh thành bộ dáng thê thảm này, quả thực giống như đang nằm mơ...

Tiếng nghị luận bốn phía càng lúc càng lớn, càng ngày càng hưng phấn.

Mà người của Phiêu Miểu Tiên Tông, giờ phút này sắc mặt đều vô cùng khó coi, ấm ức phẫn nộ, kinh hoàng mà luống cuống.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều thế kỷ bọn họ hoảng sợ như vậy.

Và ngay lúc đó.

Thiếu niên trên sàn đấu lại nhìn về phía bọn họ, vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Trận tiếp theo, vẫn là ta.

Những lời này phảng phất như ác mộng, phảng phất như ma chú, quanh quẩn trong đầu bọn họ, khơi gợi sợ hãi của bọn họ.

Nhưng lúc này, một thanh âm âm trầm đột nhiên vang lên:

- Xem ra, lão phu phải tự mình lên đài.

Ánh mắt mọi người Phiêu Miểu Tiên Tông đều nhìn qua.

Ánh mắt Nhạc Dương Lâu nhìn về phía chiến đài, biểu tình trên mặt khôi phục trấn định cùng lạnh nhạt:

- Không giết hắn, Phiêu Miểu Tiên Tông ta, chắc chắn sẽ vong.

Dứt lời, hắn đi về phía đài chiến.

Lúc này, hai đệ tử Phiêu Miểu Tiên Tông đã đi lên nâng thi thể trên chiến đài xuống.

Đồng thời, cũng dọn dẹp xong chiến đài.

Tiếng nghị luận bốn phía đột nhiên bắt đầu trở nên nhỏ bé.

Ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm thân ảnh cao lớn đi lên chiến đài.

- Không ngờ là hắn.

- Phong chủ Nhạc Dương Lâu của Lưu Tiên phong Phiêu Miểu Tiên Tông! Nghe nói hắn cũng là thể hồn song tu, là một trong mấy phong chủ thực lực cường đại nhất của Phiêu Miểu Tiên Tông, nghe sư tôn ta nói, năm đó hắn thiếu chút nữa đã ngồi lên vị trí tông chủ Phiêu Miểu Tiên Tông...

- Vậy cảnh giới hiện tại của hắn là...

- Ai biết được. Đại nhân vật như vậy, rất ít khi động thủ, mặc dù ngẫu nhiên động thủ, cũng chỉ là trong lúc búng tay, ai có thể biết được?

Lúc này, Nhạc Dương Lâu đi lên đài chiến, mở miệng nói:

- Phiêu Miểu Tiên Tông Nhạc Dương Lâu, cảnh giới Quy Nhất đỉnh phong.

- Hử... Không ngờ là Quy Nhất đỉnh phong! Còn thiếu một bước, sẽ đến Lôi Kiếp cảnh! Thật mạnh mẽ.

- Khó trách mắt thấy Võ Vương bị giết, hắn còn dám đi lên. Mặc dù cảnh giới ngang nhau, thân thể cường đại hơn thần hồn, nhưng lúc này đây, hai người chênh lệch không ít tiểu cảnh giới.

- Đừng quên, Nhạc Dương Lâu chính là thể hồn song tu, hắn chỉ nói cảnh giới thần hồn, cảnh giới thân thể có lẽ cũng rất cường đại, bằng không không có khả năng trấn định tự nhiên như vậy...

Lúc này, Từ Tinh Hà mở miệng nói:

- Sở Phi Dương, ngươi cũng cần giới thiệu lại tu vi của ngươi.

Lạc Thanh Chu biết tin tức mình thăng cấp cảnh giới Võ Vương đã không giấu được nữa.

Hắn chắp tay giới thiệu:

- Đại Viêm Sở Phi Dương, cảnh giới Quy Nhất sơ kỳ, Võ Vương sơ kỳ.

Lời này vừa nói ra, những người tu luyện vừa mới còn đang hoài nghi hắn có thật sự thăng cấp lên Võ Vương hay không, đều thất thanh kinh hô.

- Võ Vương! Tiểu tử này thật sự đột phá tới cảnh giới Võ Vương.

- Võ Vương trẻ tuổi như vậy! Tổ tiên Đại Viêm hiển linh sao?

- Võ Vương đánh Võ Vương, ba quyền đã xử lý xong! Võ Vương của thiếu niên này cũng không phải là Võ Vương bình thường! Đó là Võ Vương chí tôn.

Lúc này, Từ Tinh Hà tuyên bố:

- Phiêu Miểu Tiên Tông đối chiến Đại Viêm, trận tỷ thí thứ ba, bắt đầu.

Nhạc Dương Lâu không nói gì, không khí cùng ánh mặt trời quanh người hắn ta đột nhiên bắt đầu trở nên vặn vẹo.

Trong hai mắt của hắn, đột nhiên xuất hiện hai vòng xoáy kiếm quang.

Đồng thời, trên hai quyền của hắn, rất nhanh ngưng kết một tầng lân giáp quyền màu đỏ thẫm.

Cả người hắn phảng phất đột nhiên trở nên càng ngày càng cao lớn đáng sợ.

Hắn chỉ nhẹ nhàng bước ra một bước đã đến trước mặt Lạc Thanh Chu, sau đó đánh ra một quyền, vòng xoáy kiếm quang trong hai mắt cũng chợt loé ra.

- Oanh.

Sức mạnh khủng bố bùng nổ.

Thân thể Lạc Thanh Chu chấn động, lùi lại, hai chân dừng trên mặt đất, cả người nhanh chóng trượt về phía sau, trượt đến mép chiến đài mới ngừng lại.

- Lực lượng thật đáng sợ.

- Hít! Thân thể của hắn ta không ngờ cũng là... Cũng là Võ Vương cảnh.

-Thân thể Võ Vương sơ kỳ, thần hồn Quy Nhất đỉnh phong! Chậc chậc, quả nhiên không hổ là một trong mấy đại cao thủ lợi hại nhất Phiêu Miểu Tiên Tông! Nhớ lúc trước hắn đối chiến với Bạch Y Sơn cũng mới là Quy Nhất trung kỳ, không ngờ mới hai năm đã….