Anh Hiền đưa anh đến quán canh đậu phụ kiểu Hàn ở tầng một, quán tuy nhỏ nhưng rất đông khách, đợi hơn nửa tiếng đồng hồ mới có chỗ ngồi.
Hai người mỗi người một nồi nhỏ, lúc họ bưng lên, món canh đỏ rực vẫn còn nóng hổi bốc khói.
Món canh vẫn còn quá nóng nên chưa thể ăn, Anh Hiền nhàm chán hỏi: “Hôm nay là ngày nghỉ của anh à? Tôi còn tưởng vệ sĩ không có cuối tuần.”
“Làm theo ca.”
“Vệ sĩ cũng có thay ca?”
Phó Thành không trả lời ngay lập tức, anh cân nhắc một lúc rồi mới nói: “Gần đây không cần tôi nhiều nữa.”
Có vẻ như Từ Á Vi lại bị đưa vào trung tâm cai nghiện một lần nữa, nói cho cùng thì cô ta cũng đã gây ra động tĩnh lớn như vậy trước mặt bao nhiêu người.
Biết anh kín miệng nên cô cũng không hỏi han gì nữa mà tập trung ăn.
Lúc tính tiền, Phó Thành quét mã QR bằng điện thoại của mình. Anh Hiền không giành với anh, cô mỉm cười cảm ơn anh, yên tâm thoải mái khi được mời.
Trở lại chung cư, Anh Hiền bảo anh cứ ngồi tự nhiên, sau đó quay vào phòng ngủ thay một chiếc váy sơ mi ở nhà thoải mái. Cô cầm laptop của mình đến, vừa gõ bàn phím vừa hỏi: “Anh có muốn xem phim không, anh thích thể loại phim nào?”
Phó Thành do dự một lúc, nói: “Gì cũng được.”
Anh Hiền chớp mắt nhìn anh, cả khóe miệng và chân mày đều có chút tinh ranh : “Thế à. Không nhìn ra khẩu vị của anh lại tốt như vậy đấy.”
Mãi cho đến khi chiếu phim, anh mới nhận ra là cô đang cười cái gì.
Thì ra phim trong miệng của cô là phim AV.
Sau phần mở đầu, nữ diễn viên cởϊ qυầи áo, cả người trần như nhộng vừa liếm ƈôи ŧɦịŧ của đàn ông lại vừa kêu ưm ha không ngừng.
Phó Thành không thể chịu đựng được nữa, hỏi cô: “Cuối cùng thì cô muốn cái gì?”
Muốn cái gì?
Muốn kẻ phong lưu quay đầu, thánh nhân sa đọa, không phải là điều mà ai cũng thích sao?
Nói một cách hoa mĩ chính là cô muốn nhìn thấy sự giãy giụa của bản chất con người, đặc biệt là một người cao thượng hơn cô như anh.
Anh Hiền cười nhẹ, ” Nhìn tôi làm gì, nhìn vào màn hình ấy. Tôi bỏ ra ngần ấy tiền để mua anh xem một bộ phim khiêu dâʍ cùng tôi, rất quá đáng sao?”
Phó Thành mím khóe môi, không nói nên lời.
Anh không phải chưa từng mỉa mai mà nghĩ, xem phim khiêu dâʍ còn tốt hơn là tự an ủi trước mặt cô, không phải sao?
Nhưng một lần nữa anh lại đánh giá thấp trình độ xấu xa của cô.
Anh vừa quay đầu đi, cô lại dang rộng hai chân của mình ra, đặt một tay vào giữa hai chân, sờ tới sờ lui như không có người.
Phó Thành không dám tin nhìn về phía mặt cô, mà cô cũng đang nhìn anh, đôi môi đỏ mọng chậm rãi hé mở, nói ra ba chữ, “Nhìn màn hình.”
Trong khi nói chuyện, hai chân cô càng dang rộng ra hơn. Một tia sáng lọt vào trong váy, mơ hồ lộ ra đường nét trong đó.
Cô không mặc qυầи ɭóŧ.
Bàn tay cùng bóng của làn váy khiến anh không thể nào nhìn rõ, nhưng anh có thể thấy tay cô đang chuyển động như thế nào.
Những ngón tay thon dài trắng nõn của người phụ nữ đang trượt lên xuống dọc theo khe thịt, sau đó cô đẩy lớp thịt trai đang đóng chặt ra, tìm thấy hạt nhỏ ẩn trong đó, nhẹ nhàng vân vê.
Anh Hiền thở dốc, đầṳ ѵú căng cứng, áo sơ mi bị đẩy ra nhìn thấy hình dạng của hai quả mọng nho nhỏ, màu sắc của quầng vú như ẩn như hiện.
Cô hơi híp mắt, hơi thở không ổn định ra lệnh: “Tôi bảo anh nhìn vào màn hình.”