Diễn Giả Thành Thật

Chương 18: Đầu Bị Cửa Đập




Tô Cách nhìn đạo diễn đi khỏi, nhớ ra mình đang ngồi trên đùi Trần Mục Dương, còn dựa vào lòng đối phương.

Cậu sốt ruột vùng vẫy: “Này! Anh mau buông tay! Người ta đang nhìn!”

“Nhìn thì cứ nhìn, không phải em nói dù mọi người có khinh bỉ hay ghê tởm em vẫn thích anh à?” Trần Mục Dương giọng đều đều nhắc lại lời tỏ tình khiến mặt Tô Cách đỏ bừng.

Đối với cái người không biết xấu hổ như Trần Mục Dương, thì cậu phải dùng đến biện pháp mặt dày hơn gấp trăm lần

“Được thôi! Chúng ta chụp một kiểu, rồi em sẽ đăng lên weibo cho các fans xem!” Nói xong, cậu lôi điện thoại ra, mở camera, chuẩn bị chụp cảnh mình ngồi trên đùi anh.

Mông cậu đột nhiên đau nhói, là bị Trần Mục Dương đá xuống.

“Này! Anh quá ác đấy!” Cậu xoa mông, chỉ đùa tí thôi, sao phải nhẫn tâm thế chứ!

Anh làm mặt hờ hững, đứng lên nói: “Đi, đến lúc làm việc rồi.”

Tô Cách oán hận bò dậy, đi theo.

Tô Cách không thể làm nũng với người yêu như những người khác, cứ khi nào định bổ nhào đến ôm tay anh thì đã bị viễn cảnh trong tưởng tượng làm cho buồn nôn.

Sau lần n NG, đạo diễn không nhìn nổi nữa, đi tới làm mẫu: “Tiểu Cách, cậu nhìn này, làm nũng là phải thế này này!”

Y tiến lên ôm tay Trần Mục Dương, bĩu môi, lắc lắc người nhão nhoét nói: “Anh à~ Hôm nay anh đi xem phim với em đi! Được không? Có một nam diễn viên em vô cùng thích đó~”

Lông mi Tô Cách run run, cố gắng hết mức để không nôn ọe.

Con trai sẽ nói được mấy lời này hả? Cho dù cậu chịu trách nhiệm vai tiểu thụ, nhưng không ẻo lả vậy! Cho dù có đánh chết cậu thì cậu cũng sẽ không bao giờ nói!

Đạo diễn biểu diễn xong, Trần Mục Dương lập tức rút tay, lạnh lùng nói: “Tôi nghĩ kịch bản cần phải sửa vài chỗ.”

“Gì cơ?” Y tưởng bản thân nghe nhầm.

“Tô Cách, em, lại đây.” Anh vẫy vẫy Tô Cách rồi lại ngoắc ngoắc đạo diễn, hai người đồng thời ngoan ngoãn đi qua.

Tô Cách và đạo diễn theo sau Trần Mục Dương, đến một góc im ắng rồi ngồi xuống.

“Đại ca! Kịch bản đã lên hết rồi, cậu nói sửa là sửa thế nào, có đùa không thế?!” Đạo diễn haha cười khổ.

“Không cần sửa nhiều.” Anh ném kịch bản tới trước mặt y.

“Lời thoại và hành động của Tô Cách có thể để em ấy tự mình thể hiện. Mấy câu này rất ẻo lả, còn không bằng tìm diễn viên nữ diễn thay, vậy anh quay nam nam làm gì?”

Đạo diễn lật lật kịch bản, biên kịch là một cô gái, lại là người chuyên xào nấu mấy cái phim thần tượng máy chó. Cho dù có sáng tạo ra một tiểu bạch thụ đáng yêu thì cũng đúng là có chút nhầm lẫn về tính hướng.

Đạo diễn nghe anh nói rất có lý, gật đầu.

“Đợi đã, tự em thể hiện là thế nào? Có phải hơi quá sức không?” Tô Cách khá là nghi ngờ khả năng diễn suất của mình.

“Em không cần phải tự thể hiện…” Trần Mục Dương vuốt cằm.

“Chẳng lẽ có cách tốt hơn?” Mắt cậu tỏa sáng lập lòe.

“Chỉ cần diễn theo bản sắc là được.”