Ái Phi Được Ân Sủng

Chương 32: Kế Hoạch Nào Hay Hơn?




"Hử.... Tại sao lại không"

"Này Tô Diên Thiệt Phụ, kế hoạch này tại sao làm không được"

"Trương công, hãy nghĩ đi nếu như tấn công Ngự Hoa Viên đầu sẽ không có ít lợi. Hàm Dương là thành ít người, nếu hổn loạn cũng không thể giúp ta tấn công liên tiếp."

"Ưm Tô Diên Thiệt Phụ, vậy thì ý ngươi nên làm sao mới vẹn toàn?"

"Dạ thưa hoàng thượng, chúng ta phải tấn công thảo nguyên Riêng Phục của Huyên Quốc trước, lúc đó chắc chắn Huyên Vương sẽ chỉ phái một ít binh lính mà thôi"

"Tại sao lại chỉ một ít"

"Bởi vì Riêng Phục được xem là nơi yếu nhất ngoại trừ Hàm Dương. Với lại Huyên Vương cũng không mấy chải chuốt cho thảo nguyên này. Sau đó chúng ta tiếp tục xử lý binh lính. Mà binh lính tấn công thảo nguyên thì do Trương Công và Phú Dân dẫn đầu. Tư Mãn Thát tướng quân nên tấn công cùng một lúc vào triều đang nổi loạn. Sau khi Trương Công và Phú Dân đánh xong ở thảo nguyên, tiếp tục vào triều gây hổn loạn, nhân lúc đó lính tiếp tục may phục bên ngoài cửa triều. Ai dám xong ra ngoài chạy trốn giết không tha."

"Ừm... ý ngươi cũng rất là hay. Vậy thì ta nên nghe theo kế hoạch nào đây"

"Thần xin có ý kiến"

"Khanh nói đi"

"Dạ thần nghĩ nên nghe theo kế hoạch của Trương Công"



"Hả, lý do gì"

"Bẩm báo hoàng thượng. Tuy kế hoạch của Tô Diên Thiệt Phụ lúc đầu nghe có thể thấy, nó sẽ hay hơn và vẹn toàn hơn kế hoạch của Trương Công. Nhưng xét về tỷ lệ thành công, thì kế hoạch của Trương Công vẫn hay hơn nhiều."

"Còn các khanh khác thì sao rồi"

"Thần xin ủng hộ Trương Công"

"Thần ủng hộ Trương Công"

"Hoàng thượng thần cũng vậy"

"Thần cũng ủng hộ Trương Công"

"Thần nữa"

"Hoàng thượng, thần cũng ủng hộ Trương Công ạ"

"Thần cũng vậy thưa hoàng thượng"



"Được nếu các ái khanh đã ủng hộ Trương Công đến như vậy thì 3 ngày nữa chúng ta xuất binh đánh trận theo kế hoạch của Trương Công. Các khanh thấy như thế nào"

"Hoàng thượng anh minh"

"Hoàng thượng anh minh"

"Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế"

"Được rồi các khanh hãy đứng lên. Bái triều!"

"Dạ, xin cung tiễn hoàng thượng anh minh"

Xong vua tới chỗ của Thương Lạc

"Ơ kìa hoàng thượng, người tới rồi"

"Nàng nói tới rồi, nghĩa là sao. Nàng đợi ta hả"

"Dạ vâng đúng rồi ạ."

"Nàng đợi ta làm gì"