Yêu Người Cô Đơn

Chương 34: So Với Đàn Ông Phụ Nữ Càng Hiểu Nhau Hơn




Mùa thu lá vàng bay ngập trời, nhờ có tình cảm ngọt ngào ấp ủ, từng chiếc lá non xanh biếc bắt đầu chớm mọc trêи cây, giống như những vệt nắng đầu tiên sau mây mù.

Tô Vũ Khởi chuyển đến nhà Cố Hàn Yên, tình cảm hai người vững vàng vượt qua tháng chín rồi mười. Tô Vũ Khởi cũng từng dắt Cố Hàn Yên đến gặp Lý Hinh, ba người tán gẫu rất hợp ý nhau. Cuối cùng Lý Hinh đã có thể yên tâm giao Tô Vũ Khởi cho Cố Hàn Yên. Có điều có một việc so sánh với quá trình lại diễn ra hết sức chậm chạp, hoặc cũng có thể nói là trì trệ không tiến. Nói đến mâu thuẫn, e rằng không ai trêи đời này có thể so được với Cố Hàn Yên.

Mỗi ngày hai người đều ngủ chung một giường, đương nhiên Cố Hàn Yên không thể tránh khỏi việc táy máy chân tay với Tô Vũ Khởi, ôm cũng đã ôm hôn cũng đã hôn, không lần nào không trêu Tô Vũ Khởi đến mặt đỏ tim đập. Khổ nỗi cứ đến thời khắc quyết định cô đều dừng lại, một mặt cô muốn thắm thiết với Tô Vũ Khởi, một mặt lại sợ làm Tô Vũ Khởi không thoải mái. Cơ bản cô không nắm chắc hai người phụ nữ có thể làm gì với nhau, cho dù bản thân đối với Tô Vũ Khởi có ɖu͙ƈ vọng sở hữu nhưng không dám nói ra, cố hết sức đè nén mọi khao khát bản năng sâu kín trong lòng.

Cố Hàn Yên khó chịu, đương nhiên Tô Vũ Khởi cũng không tốt hơn tí nào. Cô không phải thiếu nữ mới biết yêu lần đầu, ngây thơ cái gì cũng không biết, thử hỏi làm sao có thể chịu đựng Cố Hàn Yên năm lần bảy lượt dừng chân. Về lâu về dài cô bắt đầu suy nghĩ phải chăng Cố Hàn Yên từ chối thân thể của mình, vô cùng khổ sở. Muốn hỏi xem cô ấy có phải không có cảm giác với mình không, nhưng thật khó để mở miệng.

Hai kẻ ngốc xít cứ thể trải qua nửa tháng ròng, mãi đến khi siêu ngốc Cố Hàn Yên được thông suốt mới thay đổi, việc này đều là nhờ công của Kiều Hi.

Ngày đó bạn của Trương Mạn là Kiều Hi có tác phẩm tham dự triển lãm nhϊế͙p͙ ảnh quốc tế ở trung tâm mỹ thuật, mời hai người đến tham quan. Cố Hàn Yên cảm thấy mới mẻ liền đồng ý rồi dắt theo Tô Vũ Khởi đến tham dự.

Bên trong triển lãm có rất đông người, tác phẩm tham gia có cả trong và ngoài nước, quy mô không nhỏ. Rất nhiều người mang theo máy ảnh để ghi lại những tác phẩm độc đáo được treo trêи tường.

"Nhìn này, thật là sáng tạo, ý nghĩa nữa. Nhìn chú thích tôi mới hiểu đó."

Cố Hàn Yên nắm tay Tô Vũ Khởi đi theo dòng người, Trương Mạn vừa vào không biết đã chạy đi đâu mất, hai người đành tự mình đi dạo: "Đây mới chính là nhϊế͙p͙ ảnh, cần có linh hồn bên trong, em chưa từng hình dung có tác phẩm đẹp vậy đó."

"Chính xác, tuyệt thật, tác phẩm của Kiều Hi cũng rất tuyệt. Chị không ngờ cô ấy giỏi thế, nói chung mấy người làm nghệ thuật tư duy đều rất đặc biệt."

"A, tấm hình này thật đặc biệt."

Cố Hàn Yên lay lay Tô Vũ Khởi, ngón tay chỉ về phía cửa bên tay phải cô, trêи trụ đá chỉ treo duy nhất một bức ảnh hướng ra ngoài, được bày theo diện rộng. Tác phẩm có tên "Chờ đợi.", chỉ đơn độc một tấm, không giống những nơi khác đều bày thành nhóm. Tô Vũ Khởi nhìn theo hướng tay chỉ, chỉ thấy trêи con phố trắng đen là từng cánh hoa và vài chiếc ô rải rác, ở cuối đường có một bóng lưng kéo dài trêи mặt đất, sắc điệu thiên về lạnh lùng, vừa cô độc lại vừa tịch liêu. Nơi nào đó trong lòng đột nhiên nhói lên, khoảnh khắc đó, Tô Vũ Khởi bị bức ảnh làm cảm động.

"Sao lại gọi là chờ đợi nhỉ?" Cố Hàn Yên lẩm bẩm, "Người này rõ ràng là bỏ đi.."

"Người đang chờ đợi chính là người đang đứng tại đây, chờ người đang đi quay đầu nhìn lại." Tô Vũ Khởi nhẹ nhàng nói: "Chị xem, trong hình có rất nhiều giọt nước, cảnh vật chung quanh rất mơ hồ, bức ảnh này chính là chụp theo mắt nhìn của nhân vật chính. Có lẽ đây chính là chuyện xưa của chính bản thân tác giả."

Cố Hàn Yên rất bất ngờ: "Hoá ra là vậy, sao em biết?"

"Cảm giác." Không phải cô cũng đã từng ngây ngốc giống vậy đứng tại chỗ chờ đợi sao? Nhưng mà cuối cùng cô cũng không chờ được người kia quay đầu nhìn lại. Đây là lý do cô cảm thụ được tình cảm bên trong bức ảnh này. Một khi không còn cách nào giữ lại tình cảm, song phương sẽ đưa ra lựa chọn. Và dù bất kể là bạn trốn chạy hay rời bỏ, người bị bỏ lại chính là người đau khổ nhất, bởi vì chính mắt người đó sẽ nhìn thấy tình yêu của mình dần mòn chết đi.

Tô Vũ Khởi rất tò mò ai là tác giả có thể chụp được bức ảnh này, lập tức dời mắt xuống đọc thông tin của tác giả, kinh ngạc phát hiện cái tên quen thuộc được viết trêи đó.

Tân Lạc Ngữ.

"Này."

Vai đột nhiên bị vỗ một cái, Kiều Hi mang theo vẻ mặt tươi cười đến chào hỏi các cô: "Đã lâu không gặp, hai người dành thời gian đến đây chị rất vui. Cảm giác thế nào?"

Cố Hàn Yên gật gù: "Ngạc nhiên. Các bức hình ở đây đều rất đẹp, bức nào em cũng muốn đưa về nhà hết. À, chị có thấy Trương Mạn không? Chị ấy vừa vào đã biến mất dạng."

"Haha, cô ấy đến khu B rồi. Ở đó có bán bưu thϊế͙p͙ cùng bộ với các tác phẩm tham gia lần này, còn có cả tác giả ký tặng trực tiếp. Cô ấy chạy đi xin chữ ký mấy nhϊế͙p͙ ảnh gia rồi."

"Chị có biết tác giả này không?" Tô Vũ Khởi chỉ nhãn dán trêи tường, "Tác giả này chị biết không?"

"Em nói Lạc Ngữ à, đương nhiên biết rồi, tụi chị có quen, có điều cô ấy không phải chuyên làm nghề này."

"Cô ấy bao nhiêu tuổi, hai người rất quen thuộc sao?"

"Uh, là em gái của bạn học chị, hai mươi ba tuổi, sao thế, em cũng biết cô ấy à?"

"Tên của cô ấy giống một người em biết, nhưng em không xác định được có phải là cùng một người không, hôm nay cô ấy có ở đây không?"

"Haha, có đó, lúc nãy chị có gặp, bây giờ chắc vẫn còn ở khu B, em qua đó xem đi."

"Ok, Hàn Yên, chị ở đây chờ em chút nhé, em qua đó chút sẽ quay lại."

"Ừ."

Tô Vũ Khởi hối hả đi, để lại Cố Hàn Yên và Kiều Hi ngẩn ngơ không hiểu gì cả. Kiều Hi nhìn Cố Hàn Yên một lúc, thử thăm dò hỏi: "Chị có thể hỏi em một chuyện không?"

"Vâng, chị nói đi?"

"Hai người, là người yêu à?"

Cố Hàn Yên ngây ngẩn cả người, "Ý chị nói là em và………"

"Đương nhiên là nói em với cô ấy rồi." Kiều Hi nhìn theo hướng Tô Vũ Khởi đi bĩu môi, đút hai tay vào túi quần, "Chắc là thế rồi."

"Sao chị biết?" Cố Hàn Yên không thể tin nổi, cô ấy làm sao biết cô và Tô Vũ Khởi là người yêu?

"Bởi vì chị và hai em giống nhau." Kiều Hi cười khanh khách, "Chị phát hiện lúc em giả vờ ngớ ngẩn trông thật dễ thương. Đối với người cùng giới, em không nhận ra sao?"

"Trước đây em không thích phụ nữ, sau khi gặp Vũ Khởi mới thay đổi…" Cố Hàn Yên thầm giật mình, Tô Vũ Khởi đoán đúng, Kiều Hi cũng là les, thế giới này thật nhiều sự trùng hợp.

"Hai người quen nhau bao lâu rồi?"

"Mấy tháng."

Kiều Hi gật gù: " Nhìn hai người rất ngọt ngào, trông rất xứng đôi."

"Cám ơn." Được người khen thẳng, Cố Hàn Yên hơi ngượng ngùng: "Còn chị thì sao, có quen ai không?"

Kiều Hi gật đầu: "Hôm nay bạn gái chị cũng ở đây, tụi chị quen nhau lâu hơn so với tụi em. Có thể chị nói cái này nghe không hay lắm, nhưng nếu yêu nhau tụi em phải cố gắng lên."

"Bạn gái chị không phải là Trương Mạn chứ?"

"Haha, làm gì có chuyện đó." Kiều Hi cười nắc nẻ, "Tụi chị là bạn tốt mà thôi, có điều cậu ấy biết chị quen phụ nữ. Hôm trước lúc tụi chị chào em xong, chị có đoán hai em là một đôi nhưng cậu ấy không tin. Nếu biết thế chị đã đánh cược, bắt cậu ấy chung tiền cho chị."

Khó trách lúc mới gặp người này đã nói mấy lời kia. Nếu đều giống như nhau, vậy……. Cố Hàn Yên do dự vài giây rồi ấp úng nói: "Em cũng có thể hỏi chị một chuyện được không?"

"Tất nhiên rồi, em nói đi."

"Thì là, ừ, thì là chị và bạn gái bình thường có thắm thiết không?"

"Có chứ, yêu nhau là chuyện bình thường mà?"

"Vậy, sống riêng thì sao?"

"Ý em là chuyện ấy à?"

Cố Hàn Yên nghe không hiểu, Kiều Hi liền bước đến thì thầm vào tai cô: "Là chuyện…. đúng không? Hai người vẫn chưa à?"

"Ừ, em lo cô ấy sẽ không thích… Phụ nữ và phụ nữ cũng có thể sao?"

"Đương nhiên, nói một cách chính xác là so với đàn ông phụ nữ lại càng hiểu rõ nhau hơn, càng dịu dàng hơn không phải sao? Em không cần sợ, nhất định cô ấy cũng thích, giống như em đó. Nếu em cứ thế về lâu về dài cô ấy sẽ lầm tưởng em không thích cô ấy."

Cố Hàn Yên hơi bâng khuâng, phải chăng Tô Vũ Khởi thật cho rằng như vậy nên lắm lúc trông cô ấy như có tâm sự nặng nề?