Yêu Người Cô Đơn

Chương 19: Chướng Tai Gai Mắt




"Hàn Yên, lại là hoa nè! Người này đúng là cố chấp mà, đã bao lâu rồi mà vẫn còn kiên trì cho được!"

"Nếu chị thích thì cho chị đó."

Cố Hàn Yên vơ lấy bó hoa nhét vào ngực Trương Mạn, mỗi ngày hoa đều đến vào một giờ cố định, cô cũng đem nó chuyển giao hết cho tất cả các cô gái khác trong văn phòng nhưng người tặng hoa thì chưa bao giờ xuất hiện. Cố Hàn Yên rất bực bội, cô ở ngoài sáng không biết hắn đang trốn ở nơi nào, người kia ở trong tối lại có thể dễ dàng nắm tất cả trong tay.

Trừ Giang Thành, chuyện của Tô Vũ Khởi đã đủ làm cho cô phiền não rồi, bây giờ lại còn thêm cái tên tặng hoa như âm hồn bất tán này nữa, rõ ràng là muốn làm cô phát điên mà.

"Này này để chị nói, em thật sự một chút xíu cảm động cũng không có à?" Trương Mạn rầu rĩ đánh giá Cố Hàn Yên, "Hiện tại em chia tay bạn trai rồi, ở nhà cũng không có ai làm mối cho em, thôi thì có sẵn một anh con trai cố chấp theo đuổi em thế này, ít ra cũng phải suy xét một chút chứ?"

"Cân nhắc gì chứ? Em không có tâm trạng để nghĩ mấy điều này."

"Vì sao, đối với người cũ vẫn còn vương vấn hay đã có người mới trong lòng?"

Mặt Cố Hàn Yên nóng lên: "Đừng có nói nhảm, em làm gì có ai."

"Chà chà, đỏ mặt cơ đấy." Trần Sâm cũng chen mồm vào, đầy hứng thú nhìn Cố Hàn Yên, "Không biết trong lòng Cố đại mỹ nữ lại vừa ý ai vậy?"

"Không có mà!" Cố Hàn Yên xoay mặt lại nhìn chằm chằm vào màn hình, càng cố che giấu trêи mặt lại càng nóng rần. Cô nhớ đến Tô Vũ Khởi, còn có giấc mộng kỳ lạ đêm đó.

Ngày tháng qua nhanh mới đó đã qua ba ngày, bây giờ đổi lại là Cố Hàn Yên tránh né liên hệ với Tô Vũ Khởi. Không phải là cô không muốn gặp Tô Vũ Khởi nhưng không biết nên dùng thân phận gì để đi gặp cô ấy, có thể nói, mối quan hệ giữa hai người hiện tại rất vi diệu. Có lúc theo quán tính cứ nhìn xem điện thoại di động, xem cô ấy có gọi hay nhắn tin gì đó hay không, nhưng mà cái gì cũng chẳng có, không có thứ gì. Có thể người kia cũng có ý nghĩ giống như cô chăng, đều đang chờ đối phương chủ động đi tới.

Mở phần tin nhắn, gõ xuống một vài câu hỏi vu vơ, nhưng đến lúc cần bấm nút gửi đi đều là lựa chọn từ bỏ rồi xóa thẳng tay. Cô sợ, sợ một khi lựa chọn thì mình sẽ mất đi người bạn này.

"Haiz……….."

"Sao thế, sao dạo này than thở hoài vậy?"

"Không có gì, thôi đừng nói nữa, em xuống dưới nhà mua nước uống, hai người có uống gì không?"

"Người hiểu chị nhất chỉ có Hàn Yên thôi." Trương Mạn làm màu ôm lấy mặt cô nhéo mạnh vào hai má, "Em yêu, chị muốn uống trà sữa."

"Vậy cho anh một cà phê nha." Trần Sâm biếng nhác gác hai chân lên bàn làm việc, "Không đường, cám ơn."

"Hai người chẳng biết khách sáo là gì cả." Cố Hàn Yên bất đắc dĩ nhìn cửa, "Không có người nào muốn đi theo em sao?"

Quả nhiên toàn không đáng tin.

"Hehe, Hàn Yên là tốt nhất, đi nhanh nhanh đi, chị còn có hồ sơ cần làm đây."

"Vâng vâng vâng, em biết rồi." Cố Hàn Yên uể oải ra khỏi văn phòng, dùng thang máy đi xuống, bên trong thang máy nhờ cửa kính trong suốt nên có thế thấy rất rõ ràng phong cảnh bên ngoài.

Đảo mắt nhìn qua cô chợt thấy một bóng hình quen thuộc, ngay giao lộ đối điện với công ty, vội vàng bước đến sát tấm kính pha lê để nhìn cho rõ.

Lúc thang máy đi xuống sảnh thì tầm mắt đã bị che khuất bởi cây cối bên ngoài. Cô lập tức chạy ra khỏi thang máy, muốn nhìn cho rõ xem rốt cuộc có phải là người kia hay không.

Đúng là cô ấy. Cho dù Tô Vũ Khởi đang đứng quay lưng lại nhưng chỉ cần nhìn bóng lưng, Cố Hàn Yên cũng nhận ra người đó chính là Tô Vũ Khởi.

Nhưng mà, người đàn ông bên cạnh cô ấy là ai?

Tô Vũ Khởi không đi một mình, đứng song song với cô là một người đàn ông cao gầy, hai người cười cười nói nói, dường như chuẩn bị băng qua đường. Tô Vũ Khởi ngó nghiêng hai bên rồi đi thẳng về phía trước, người đàn ông kia cũng lập tức đi theo, cánh tay quàng trêи vai Tô Vũ Khởi đầy thân mật. Trong mắt Cố Hàn Yên, hành động này chính là đang ôm Tô Vũ Khởi.

Một ngọn lửa vô danh vèo một cái lập tức cháy phừng phừng trong lòng, tâm tình Cố Hàn Yên vốn đã không tốt nay lại càng khó chịu, Tô Vũ Khởi muốn cái gì? Tỏ tình với mình xong vẫn còn mập mờ với người khác là thế nào? Vì sao cô ấy có thể để cho người khác chạm vào như thế?

Cô nhìn chằm chằm theo hai người cho đến khi họ dần dần đi xa, mặt mày âm trầm vào quán nước mua ba phần đồ uống, không nói một lời quay trở về công ty.

"Ơ, em làm sao thế, sao mặt hầm hầm thế kia?"

Trần Sâm đang cười đùa với Trương Mạn, phát hiện ra sắc mặt cô không tốt, vô cùng kinh ngạc hỏi: "Sao vậy, cãi nhau với ai dưới đó à?"

"Không." Cố Hàn Yên dừng một nhịp, rồi hỏi: "Em hỏi hai người một vấn đề, nếu như một người vừa tỏ tình với mình xong lại có hành động mập mờ với người khác, vậy người này có thật lòng hay không, được mấy phần?"

"Vậy phải xem mập mờ là mập mờ như thế nào." Vẻ mặt Trương Mạn trở nên nghiêm túc, "Ví dụ xem."

"Lúc băng qua đường để cho người ta bá vai khoác cổ." Cố Hàn Yên cố tình không dùng từ ôm cho dù bản thân cô cho là như vậy, nghĩ thế nào cũng không thoải mái.

"Chỉ thế thôi sao?" Trần Sâm và Trương Mạn đồng thanh a một tiếng, sau đó liếc nhìn nhau, "Có cái gì mập mờ đâu? Nghĩ nhiều quá rồi."

Cố Hàn Yên mờ mịt nhìn bọn họ: "Hai người thấy rất bình thường??"

"Bình thường." Trương Mạn gõ gõ đầu cô, "Chị với em băng qua đường không phải cũng theo bản năng lôi lôi kéo kéo sao? Thế nào, ra là có người tỏ tình rồi à?"

"Không, không phải, là bạn em vừa mới hỏi em thôi mà." Cố Hàn Yên trái lòng nói, "Em không biết trả lời thế nào nên về hỏi hai người."

"Xem ra bạn em yêu người kia rồi."

"Cái gì?"

"Nếu không yêu cần gì phải để ý?" Trương Mạn nhún nhún vai, "Giống như chị với Trần Sâm, tụi chị ngày nào cũng cãi nhau ầm ĩ em có để ý không? Em không để ý chứng tỏ em không yêu chị cũng không yêu anh chàng này."

"Này này, ví dụ cái kiểu gì vậy?" Trần Sâm bất mãn kêu la: "Nếu Hàn Yên mà yêu em không phải là đồng tính luyến ái à?"

"Đồng tính luyến ái thì sao, đồng tính luyến ái cũng yêu thật được mà." Trương Mạn tỉnh rụi, "Nếu thật lòng yêu vì sao không thể bên nhau, anh có thể không hiểu nhưng anh không được phủ định sự tồn tại của tình cảm này, bỏ suy nghĩ chủ quan đi!"

Một lời nói ra làm cho Cố Hàn Yên hết hồn hết vía, giống như sét đánh giữa trời quang, giữa hai người phụ nữ liệu có tình cảm chân chính tồn tại hay không. Vậy mình và Tô Vũ Khởi thì sao? Thật sự là bởi vì yêu nên mới để tâm đến cô ấy đến thế hay sao, mới tức giận vì cô ấy để người khác ôm sao?

Hoặc, có lẽ là thất vọng vì sao cô ấy không đến tìm mình.

Đến lúc này Cố Hàn Yên đột nhiên hoài nghi địa vị của mình trong lòng Tô Vũ Khởi, nếu nói yêu, không phải mỗi ngày đều sẽ nhớ nhung hay sao? Những ngày qua cô ấy không liên hệ với mình, không nhớ mình sao? Tại sao có thể nhẫn nại thời gian dài đến thế, nhất định không tìm không gặp.

Tô Vũ Khởi không biết giờ phút này Cố Hàn Yên đang xoắn xuýt với một vạn câu hỏi vì sao trong đầu, cô chỉ lo vội vàng thoát đi cử chỉ quá mức ân cần của người bên cạnh. Gần đây cô mới tìm được công việc mới, là một công ty làm về mỹ phẩm. Bởi vì muốn để sự bận rộn làm nhạt nhòa nỗi nhớ nhung Cố Hàn Yên nên đặc biệt xin vào phòng bán hàng. Người đàn ông cao gầy bên cạnh chính là tiền bối Vương Ngôn, người chịu trách nhiệm hướng dẫn công việc mới cho Tô Vũ Khởi. Nhưng cái chức danh "sư phụ" rõ ràng không xứng với người này, nói chưa được vài câu tay chân đã đặt không đúng chỗ, nếu nói thẳng thì e là không nể mặt mũi nên cô chỉ có thể cố gắng tránh né hết sức có thể.

Xem ra, mình vẫn chưa nắm bắt tốt đối với quan hệ xã giao. Trong lòng Tô Vũ Khởi khẽ than thở, sao xui xẻo gặp người thế này cơ chứ?

"Vũ Khởi, sau này cái gì không biết cứ hỏi anh. Có bận bịu cỡ nào anh cũng sẽ giải thích cặn kẽ cho em biết. Yên tâm đi, sếp giao em cho anh, anh sẽ không bỏ mặc em đâu. Nếu có người bắt nạt em thì cứ nói với sư phụ, anh sẽ dạy dỗ bọn họ!"

"Hi, em biết rồi."

Tô Vũ Khởi vừa máy móc trả lời Vương Ngôn, vừa hơi né về phía bên trái để tránh thoát đi bàn tay đang chực chờ muốn đáp trêи vai cô. Tâm tư lại bay ra khỏi quỹ đạo, bọn họ vừa mới đi qua tòa nhà Cố Hàn Yên làm việc, chắc là lúc này người đó đang rất bận rộn nhỉ?

Đút tay vào túi quần, nắm chặt chiếc điện thoại lạnh tanh, bởi vì quá bận nên không liên lạc gì với mình sao. Không biết người ấy sẽ bận rộn trong bao lâu, là một ngày, một tuần, một tháng hay là lâu hơn nữa?

Tô Vũ Khởi cảm thấy rất mất mát, mình dọa cô ấy bỏ chạy thật rồi sao? Cố Hàn Yên dự định không gặp lại mình sao?