Xuyên Sách: Tiểu Tình Nhân Bá Đạo Của Bạch Thiếu

Chương 2




Vừa vào phòng đã ném Tưởng Gia Tuệ xuống giường, nhanh chóng lau sạch sẽ lớp bùn đất trên người cô, và cả vết máu trên đầu đã khô kia...

 Lo lắng lão Triệu sẽ phát hiện ra vết thương trên đầu, bọn họ liền mặc cho Tưởng Gia Tuệ một chiếc váy ngủ mỏng manh, gợi tình...

 Tưởng Gia Linh liền lấy trong túi ra một chai nước hoa, xịt khắp mọi ngóc ngách trong căn phòng, để làm giảm mùi tanh của máu...

     **Hết đêm nay thôi, ngày mai mày sẽ biết thế nào là mất hết tất cả, kể cả thanh danh người con gái...**

  Trước khi đi Tưởng Gia Linh không quên quay lại nhìn cô cười một cách đắc ý, rồi mới tắt đèn phòng, chỉ bật duy nhất một chiếc đèn ngủ, cửa phòng cũng chỉ khép hờ chứ không hề khoá lại..

  Sau đó liền vội vã rời đi ngay, tránh để người khác phát hiện ra chuyện xấu mình vừa làm...

  Qua một lúc sau, cánh cửa bất ngờ cánh cửa mở ra, một thân hình to lớn, trên người mặc một bộ vét màu đen, mái tóc được chải chuốt rất kĩ...

  Dường như anh rất quen thuộc với nơi này, mở cửa bước vào một cách rất tự nhiên, mà anh lúc này cũng đã nhận ra cánh cửa không khóa...

 Nhưng trước mắt lúc này cứ xoay vòng vòng, dáng đi loạng choạng, phải bám vào tường mới có thể đứng vững, làm gì còn thời gian để quan tâm chuyện cánh cửa vì sao lại không khoá...

   Cả người cứ nóng ran khiến anh vô cùng khó chịu, ngay lập tức đưa tay lên cởi bỏ áo khoác bên ngoài ném xuống sàn...

   Chiếc cà vạt trên cổ cũng được nới lỏng sang một bên, đôi chân thon dài run rẩy trượt dài xuống nền sàn, phải dựa người vào cánh cửa đã khoá chặt cố kiềm chế bản thân, đến nổi cả gân xanh đầy trán...

   Cảm nhận bên trong cơ thể vẫn không ngừng tỏ ra từng cơn nóng đầy tham muốn, nhưng tiểu Thần Thần phía dưới vẫn không một chút phản ứng gì...

  Điều này càng khiến cho anh thêm khó chịu, mọi thứ đã vào cuộc, nhưng súng ống lại không lên nòng...

    Bạch Thiếu Thần vô cùng tức giận liền kéo mạnh chiếc cà vạt ném luôn xuống sàn, chiếc áo sơ mi trắng cũng được cởi bỏ vài nút, từng lớp cơ bắp săn chắc dân được lộ ra ngoài...

   Biết mình không thể chống đỡ lại cơn nóng được nữa, anh liền bám chặt vào tường đứng dậy, loạng choạng đi vào phòng tắm...

   Muốn dùng nước lạnh để làm vơi đi cơn nóng bức trong người mình, vòi nước lạnh liên tục chảy thẳng xuống người...

   Một lúc sau, cảm giác cơn nóng trong người đã vơi đi phần nào, anh liền tắm gội sạch sẽ lại rồi mới bước ra ngoài...

    Mái tóc đen mượt vẫn còn đọng lại những giọt nước li ti, liên tục chảy xuống khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông...

   Trên người chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm hờ hững ngang hông, tay phải vẫn đang cầm chiếc khăn để lau khô tóc..

   Bước đến chỗ kệ để rượu, nhìn ngắm một lúc liền lấy một chai rượu vang đỏ rót vào ly, sau đó bước thẳng đến chỗ chiếc giường trắng king size ngồi xuống...

...****************...

     Bất chợt nhớ đến chuyện lúc nãy, Bạch Thiếu Thần cùng với trợ lý Kim đến buổi đấu giá từ thiện của Triệu gia..

     Ông Triệu vì muốn con gái mình có cơ hội được một lần ở cạnh Bạch Thiếu Thần, xem anh có phản ứng với cô ta hay không...

    Ông ta đã cho người lén lút bỏ xuân dược vào ly rượu, sắp xếp người mang lợi dụng lúc anh không đề phòng thì mang đến...

     Trong khi đó Bạch Thiếu Thần đang mải mê nhìn ngắm chiếc vòng cổ bằng ngọc phỉ thúy màu xanh, rất hợp với chiếc vòng tay ở nhà...

    Bạch Thiếu Thần liền ra hiệu cho trợ lý Kim, dù phải tốn bao nhiêu tiền cũng phải đấu giá mang về..

    Mà ngay lúc này, nhân viên phục vụ cũng vừa hay mang rượu đến, Bạch Thiếu Thần liền không để ý, cầm lấy uống một ngụm..

    Ngồi được một lúc liền cảm thấy trong người khó chịu, cà vạt cũng được nới rộng một chút, để giảm bớt nhiệt độ trong cơ thể...

   Lão Triệu ngồi một bên quan sát thấy Bạch Thiếu Thần đã bắt đầu ngấm thuốc, liền tỏ ra vô cùng hài lòng..

   Lão Triệu từ từ đứng dậy đi về phía Bạch Thiếu Thần, ngồi xuống ghế bên cạnh, giả vờ quan tâm..

       "Bạch tổng, ngài bị làm sao vậy.."

"*Ngài có cần tôi giúp ngài không*.."

    Bạch Thiếu Thần tuy có chút bất ngờ khi lão Triệu tỏ ra quan tâm mình như vậy, nhưng nghĩ đến đây là buổi tiệc của lão, nên cũng không nghi ngờ gì...

       "Tôi không sao, chỉ cảm thấy trong người hơi nóng.."

    Mà trợ lý Kim cũng đã nhận ra điều bất thường của Bạch Thiếu Thần, cậu liền bước đến bên cạnh, vội vã lên tiếng...

       "Chủ tịch nếu ngài không khỏe thì tôi đưa ngài về.."

   Bạch Thiếu Thần liền quay sang nhìn trợ lý Kim trầm giọng lên tiếng...

     "Vậy còn chiếc vòng cổ.."

     "Chủ tịch ngài cứ yên tâm, chiếc vòng cổ vừa được đấu giá thành công rồi ạ.."

     "Ừm, vậy thì chúng tôi xin phép về trước.."

   Bạch Thiếu Thần thấy chiếc vòng cổ đã đấu giá thành công rồi, thì cũng không cần phải ở lại thêm nữa...

    Vả lại lúc đầu Bạch Thiếu Thần đến đây, cũng chỉ vì nghe nói chiếc vòng cổ sẽ được mang đến đây đấu giá..

   Mà lão Triệu thấy kế hoạch sắp bị tan vỡ liền vội vã lên tiếng, hòng muốn giữ Bạch Thiếu Thần ở lại..