Vương Phi Hắc Đạo Chiếm Nhà Giữa

Chương 25: Tử Lan bốn tuổi rồi!




Nhìn này hai động vật chung sống hài hòa như thế, Tử Lan Thanh rất hài lòng gật đầu một cái,sau đó thân thể mập mạp ngồi xổm xuống, vuốt đầu nhỏ của chúng, "Nhớ,chủ nhân ở vương phủ này chỉ có một, đó là Chu Tử Mặc, hắn là cha ta,các ngươi ngàn vạn lần không được đắc tội hắn, nếu không ta cũng khôngcứu các ngươi được!" Tử Lan Thanh nói rất chậm, cũng rất nghiêm túc.

Mà lúc nàng đang nói lời này, rõ ràng thoáng qua mấy tia sáng rỡ trong mắt.

Hai con động vật nhỏ cực kì ngoan ngoãn chớp cặp mắt của bọn nó, giả vờ làm bộ cái gì cũng không hiểu. Ngay cả khi trong lòng của bọn nó, đều đồngthời khinh thường Chu Tử Mặc chỉ là một đứa trẻ.

Hắn là cái thágì, cũng dám làm chủ nhân của chúng nó, nếu không phải chúng nhìn mặtmũi của tiểu chủ nhân, đã sớm một ngụm cắn chết hắn rồi!

"Ta biết các ngươi nghe hiểu ta đang nói gì, mặc dù ta không muốn tin tưởng cảmgiác của mình. Nhưng lại không thể không tin tưởng, các ngươi không phải động vật bình thường. Cho nên. . . nhất định không được làm thương tổnChu Tử Mặc, nếu không. . ." Tay Tử Lan Thanh đang nhẹ nhàng vuốt ve haicon động vật nhỏ đột ngột dùng sức.

Giống như một đứa trẻ bướng bỉnh ngược đãi động vật .

Cố nhéo hai con động vật nhỏ này, sát khí ở đáy mắt chợt lóe lên. Sau đó,Tử Lan Thanh giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, cười đùa rời đi.

"Meo meo meo. . ." ( Thú Ngữ: Tiểu chủ nhân vừa rồi thật là khủng khiếp. )

"Hừ hừ. . ." ( Thú Ngữ: về sau ngàn vạn lần không thể đi trêu chọc tiểu quỷ Chu Tử Mặc kia. )

"Mèo. . ." ( Thú Ngữ: Đúng vậy, về sau cách xa tiểu quỷ kia ra một chút.)

Nhờ sát khí chợt lóe lên trên người Tử Lan Thanh, bây giờ hai con tiểu sủng vật đã không có hứng thú tranh cãi với nhau chút nào nữa, d.d.l0q0d cóvẻ chúng nên chiếm một chỗ để ngủ thôi.

Lúc này Tử Lan Thanh cũng không biết suy nghĩ của hai sủng vật này, bởi vì nàng đang vùi ở trongngực bà vú, cười đùa hỏi sinh nhật nàng vào mấy ngày nữa sẽ có quà gì.

Vì không biết rốt cuộc Tử Lan Thanh ra đời khi nào, nên Chu Tử Mặc lấy ngày nhặt được nàng là ngày sinh nhật.

Bốn tuổi, cái tuổi tác này quả thật rất nhỏ, nhưng mà với Tử Lan Thanh mànói thì nàng đã trở thành lão bà 34 tuổi rồi, quà sinh nhật vẫn là thứrất mới lạ.

Vì đời trước nàng vốn dĩ không có được nhận quà sinh nhật nào cả.

"Sau sinh nhật của ngươi, thì sau bảy ngày nữa sẽ là sinh nhật phụ thân ngươi." Bà vú điểm cái mũi nhỏ của Tử Lan, cười đùa nói.

Tuy nói như vậy, nàng cũng chỉ chuẩn bị quà sinh nhật cho Tử Lan. Về phầntiểu vương gia, hàng năm hắn sẽ nhận được rất nhiều lễ vật, tất nhiênkhông thiếu món quà của nàng.

Nghe thấy lời của bà vú, cặp mắt Tử Lan Thanh sáng lên, sinh nhật Chu Tử Mặc. . . Quà tặng. . .

Ba năm trước, quan hệ của nàng và Chu Tử Mặc vẫn luôn là trạng thái nửacứng ngắc, nên sinh nhật Chu Tử Mặc là việc vớ vẩn với nàng!

Nhưng gần đây, Tử Lan Thanh biết, tiểu quỷ Chu Tử Mặc kia thì ra vẫn là rấtquan tâm nàng, nên chuẩn bị cho hắn một phần quà tặng nhỏ cũng là việcnên làm.

Nàng cũng không phải vì thích tiểu quỷ kia, mà là. . . mà là vì là tiểu quỷ kia tốt với nàng, nên nàng mới tốt với hắn!

Tử Lan Thanh tự an ủi trong lòng.

. . .

"Vương Gia, sinh nhật tiểu cách cách sắp tới, lần này vẫn giống năm trước ạ?"Tiếng chân chó của Tiểu Tam vang lên, mà lúc này Chu Tử Mặc đang viếtmột bức đại tự.

Chữ viết tràn trề niềm vui này rất khó tưởng tượng chỉ do một hài đồng sắp 10 tuổi viết.

Chu Tử Mặc vẫn không mở miệng, cho đến khi nét bút hoàn mĩ cuối cùng hoànthành mới mấp máy môi, hơi bất mãn nhìn bức tự này của mình.

Vì hắn không cảm nhận được thâm ý từ trong chữ.

Chữ của hắn chỉ có hình dáng xinh đẹp, nhưng căn bản không có ý cảnh nhưmẫu phi nói. Ai. . . có chút tự giễu cười một tiếng, Chu Tử Mặc nắm bứctự xinh đẹp lên vò nát.

Hiển nhiên Tiểu Tam đã quen với hành vi bây giờ của Vương Gia nhà mình, không có một vẻ mặt kinh ngạc nào cả.

"Tử Lan bốn tuổi rồi. . ." Vân vê chữ của mình, Chu Tử Mặc lấy ra một tờgiấy trắng lần nữa, vừa tiếp tục viết vừa nhẹ nhàng nói.

Đúng, Tử Lan bốn tuổi rồi. . . Căn cứ tin tức hắn lấy được, Tử Lan khi chín tuổi sẽ có một sự khác nhau quan trọng, hắn chỉ có thời gian 5 năm.

Ở đây trong năm năm, nhất định hắn phải có đầy đủ thực lực bảo vệ Tử Lan, nếu không. . .

Không có nếu không! Tử Lan nhất định sẽ sống rất tốt, nàng sẽ gả cho hắn,nhất định sẽ như vậy! Cho dù hắn và nàng có quá nhiều đau khổ, nàng cũng sẽ nhớ hắn, vĩnh viễn nhớ hắn! Bởi vì hắn. . . thật sự yêu nàng!

Dù năm chín tuổi ấy, chắc chắn nàng bị mất đi tất cả trí nhớ, Chu Tử Mặc cũng tin rằng, nàng sẽ nhớ hắn, vĩnh viễn. . .

"Vương Gia, vẫn làm giống ba năm trước sao ạ?" Không lấy được đáp án, Tiểu Tam lại hỏi một lần nữa.

Hắn không phải ngu ngốc, qua 3 năm, hắn có thể thấy được tiểu vương Giathật tâm thích tiểu cách cách, nhưng mỗi lần đến sinh nhật tiểu cáchcách, Vương Gia lại giống như không biết, tỏ ra rất bình thản.

Mà qua ngày sinh của vương gia, tiểu cách cách cũng giống như không biết, hai người này, thật đúng là. . . Một đôi oan gia!

"Như cũ." Sau khi Chu Tử Mặc hơi cau mày, chậm rãi mở miệng.

Với Chu Tử Mặc mà nói, chan~chan.l.q.d mỗi một lần sinh nhật Tử Lan đều ámchỉ hắn, khoảng cách đến khi Tử Lan chín tuổi đang không ngừng tiến gần!

Mà hắn, còn nhỏ yếu như vậy! Không cam lòng, thật rất không cam lòng! Vìvậy hắn chỉ có thể mỗi thời mỗi khắc liên tục phấn đấu, chỉ cần phấn đấu như vậy, mới có thể bảo vệ đứa bé ấm áp này cả đời.

"Nhưng. . .vâng ạ." Tiểu Tam định nói gì đó, tuy nhiên nhìn thấy sắc mặt tiểu vương gia đang liên tục chuyển lạnh, vì vậy sau khi rùng mình một cái, cẩnthận nuốt trở lại.

Hắn làm sao lại quên người trước mặt này không chỉ là một đứa trẻ mới mười tuổi! Mà là vương gia ngoan thủ cay độc chứ!

Sau khi Tiểu Tam lui ra, Chu Tử Mặc lại lấy ra một tờ giấy trắng lần nữa,chậm rãi viết hai chữ ‘ Tử Lan ’ lên trên, nhìn chữ tràn đầy linh tínhnày, nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng chỉ có hai chữ này, hắn mới có thểviết hoàn mĩ không sứt mẻ như thế.

Tử Lan. . .

Thời gianthoáng một cái đã đến sinh nhật Tử Lan Thanh, giống như năm trước, sángsớm bà vú đã đi nấu một chén mì trường thọ, gần một nửa bị Tử Lan Thanhnuốt vào bụng, còn hơn phân nửa kia cũng vào dạ dày của tiểu quỷ Chu TửMặc.

Cực kì bất mãn lau sạch cái miệng nhỏ của mình, Tử Lan Thanh liên tục chuyển hai con ngươi đen láy tỏa sáng của nàng nhìn Chu TửMặc.

Sinh nhật năm nay, có quà tặng hay không?

"Hôm naykhông cần phải đi học, ta đã xin phép phu tử của các ngươi rồi." Chu TửMặc cảm nhận được ánh mắt nóng rực của Tử Lan Thanh, hoảng hốt cúi đầu.

"Vậy à." Tử Lan Thanh thấy hắn không cầm quà tặng, cực kì buồn bực đáp mộttiếng, sau đó lại nghĩ đến hôm nay không cần phải đi vào cung, lập tứctràn đầy sức sống trở lại.

"Bà vú, quà tặng của ta." Tử Lan Thanh đưa tay nhỏ bé béo ụt ịt của mình ra, mặt tươi cười nhìn bà vú, quàtặng của bà vú chắc chắn không thể không có.

"Cũng biết quà tặng, ha ha. . ." Bà vú nhéo cái mũi nhỏ của Tử Lan một cái, sau đó đặt mộthà bao trong lòng bàn tay mập phì của nàng giải thích, "Đây hà bao talàm cho ngươi, về sau nếu có vật phẩm quý trọng gì, có thể đặt ở bêntrong."

Hà bao nhỏ rất tinh sảo, khiến Tử Lan Thanh nắm trong tay mà không muốn buông ra. Mặc dù quà tặng này hơi nhỏ, nhưng lại là mộtphần tâm ý của bà vú, Tử Lan Thanh rất thỏa mãn.

"Hôm nay ngườimuốn đặc biệt đi nơi nào không?" Giọng nói Chu Tử Mặc lộ ra mấy phần kỳcục, vốn muốn bình tĩnh vượt qua hôm nay, mà bây giờ xem ra không thểnào rồi.

Chu Tử Mặc cũng không thể lừa gạt rung động trong lòng hắn.

"Nơi đặc biệt muốn đi?" Tử Lan Thanh nhẹo đầu nhỏ, cực kì nghiêm túc nghĩ,đột nhiên hai mắt của nàng sáng lên, "Ta có thể mang theo tiểu Ngữkhông?"

Nàng nhớ mấy ngày trước nàng đã khí thế hùng hổ nói, nhất định sẽ làm cho Chu Tử Ngữ tùy lúc có thể xuất cung.

Hiện tại mặc dù vẫn không thể làm được, nhưng lại có thể để cho cô gái mậpnhỏ này tạm thời đi chơi một chút, nếu không nhất định sẽ bị nín đếnhỏng mất!

"Chuyện này. . ." Chu Tử Mặc hơi khó xử, lần trước cóthể mang Chu Tử Ngữ ra ngoài, là bởi vì hắn đi năn nỉ mẫu phi, hơn nữacòn nói dối mang theo họ đi du ngoạn mười một ngày.

Mà lần này. . .

"Không thể được sao?" Tử Lan Thanh nhìn bộ dáng khổ sở của Chu Tử Mặc, trongmắt lóe lên vẻ thất vọng, quả thật vẫn không được sao?

Nhìn thấtvọng trong con ngươi của Tử Lan, Chu Tử Mặc hạ quyết tâm, "Ta sẽ đi đónnàng ra ngoài ngay bây giờ." Nhưng vừa mới mở miệng, Chu Tử Mặc liền hối hận.

Lời nói đã nói ra rồi, dù hắn có đổi ý nữa cũng không thểđổi ý ngay trước mặt Tử Lan được, thế thì mặt mũi của phụ thân như hắn. . . sẽ bị hủy sạch!

Cho nên giống như anh hùng chịu chết, xe ngựacủa Chu Tử Mặc chạy tới hoàng cung, tối đa một canh giờ, cho dù dùnggiành, cũng phải cướp được Chu Tử Ngữ đến trước mặt của Tử Lan.