“Hậu Kim và Thiên Thần tuyệt đối không thể kéo dài.” Lưu Nguyệt vuốt vuốt chén rượu trong tay, trầm giọng nói. Hậu Kim và Thiên Thần có thù truyền kiếp, đó chính là quả bom hẹn giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung, không ổn.“Đúng vậy, Thiên Thần và Hậu Kim không thể hợp tác lâu dài, nhưng Ngạo Vân, Tuyết Thánh, Nam Tống muốn liên hợp lại….” Lời còn chưa dứt, trên mặt Hiên Viên Triệt từ từ hiện lên nụ cười âm hiểm.“Chúng ta đã không được, những người khác lại càng không thể.” Chậm rãi để ly rượu trong tay xuống, Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt, cũng chậm rãi nở nụ cười.Muốn liên hợp, có thể, để xem mấy người kia liên hợp được, hay là để bọn họ phá hỏng trước.“Thiên Thần mới tóm thâu Trần quốc, phân chia Triệu quốc, phải nghỉ ngơi lấy lại sức.” Hiên Viên Triệt nhìn Lưu Nguyệt, đưa tay vuốt mái tóc đen của Lưu Nguyệt, chậm rãi nói.Liếc nhìn Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt đưa hai cổ tay lên: “Hung Nô chống lại Tiên Ti, lúc này Bắc Mục yên lặng theo dõi kỳ biến, lại càng không có chuyện gì làm.”Hai bên nhìn nhau, ngăm đen đối diện đỏ thẫm.Trong tròng mắt kia không có bất cứ thứ gì, chỉ có bóng dáng của đối phương.Miệng cười rực rỡ, hai người nhìn nhau cười.“Tốt, cùng đi.” Hiên Viên Triệt cười nhẹ.“Nam Tống giàu như vậy, Bắc Mục ta đang cần tiền đây.” Lưu Nguyệt đưa tay nắm chặt tay Hiên Viên Triệt.“Thiên Thần ta cũng thiếu tiền.” Hai bàn tay đan vào nhau, Hiên Viên Triệt nhìn Lưu Nguyệt, cười y hệt hai con hồ ly.Trời đêm mênh mông, hồ ly lớn nhỏ thành đôi.Bắc Mục, Nam Tống, một ở phía bắc, một ở phía nam, tung hoành ngang dọc, khó có thể đến trong mấy tháng.Mà mười lăm ngày sau là đại hội Bách Hoa, khoảng cách xa như vậy, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt sợ chỉ có thể bay trên trời mà thôi.Sắp xếp xong tất cả mọi chuyện ở Bắc Mục, lại phát hiện thời gian không còn kịp nữa, Lưu Nguyệt và Hiên Viên Triệt đều có chút nóng nảy, cho dù đi không quản ngày đêm, một ngày tám trăm dặm, cũng không thể đuổi kịp thời gian.Đang nôn nóng, Âu Dương Vu Phi cũng không biết nghe được tin Lưu Nguyệt muốn đi Nam Tống từ đâu, quạt giấy vung lên, đến đây.Bắc Mục tiếp giáp với Hậu Kim, miệt mài ngày đêm chỉ cần ba ngày, theo biên giới đi đến biển, vòng qua Hậu Kim sẽ đến Triệu quốc, vượt qua Thiên Thần, đi qua nửa đại lục một vòng, cuối cùng có thể đến bờ Nam Tống.Kinh nghiệm hàng hải như vậy, nhìn khắp Trung Nguyên và quan ngoại như vậy, không ai biết và có đủ dũng khí để đi đường đó, trừ Âu Dương Vu Phi từ trên biển tới, lại là tên chuyên chu du thiên hạ, những người khác quả thật là không biết.Trên biển một ngày ngàn dặm, muốn tham gia đại hội Bách Hoa sau mười lăm ngày, hoàn toàn không phải vấn đề.Xuân về hoa nở, gió biển vờn quanh.Mùi gió biển tanh tanh thoảng qua trên mặt nước, có chút lạnh, có chút tanh, có chút cảm giác cả trời đất này chỉ có một mình ta.