*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiếu Tuyết sau khi rời khỏi hoàng cung vẫn bị Tĩnh Nam Vương giấu ở một chỗ cực kì bí mật ở ngoài cung.
Lúc ấy Tĩnh Nam Vương - Liệt Vinh Khang thật ra thập phần kinh ngạc, không rõ Tiếu Tuyết vì sao để mình đem nàng giấu kín, hiện tại cùng Tiếu Tuyết tiếp xúc thời gian dài, bỗng nhiên cũng sáng tỏ tâm tư Tiếu Tuyết.
Tiếu Tuyết chính là cần sự yên lặng, là muốn bình tĩnh, nàng không muốn biết hết thảy sự tình gì đang diễn ra trong hoàng cung, nhưng Tĩnh Nam Vương cũng không thể không để ý, kỳ thật Liệt Vinh Khang biết trong lòng Tiếu Tuyết tưởng niệm Hạo Vương, chính là bị ẩn sâu trong lòng, có lẽ người khác không biết, nhưng Tĩnh Nam Vương - Liệt Vinh Khang lại nhìn thấu.
Trong vườn hoa!
"Tiểu thư, đây là hoa gì vậy, nô tỳ cho tới bây giờ chưa từng thấy qua?" Tiểu Lan ở một bên hỗ trợ, một bên hâm mộ.
"Tiểu Lan, đây gọi là hoa Tulip, cũng không biết thổ nhưỡng nơi này nó có sống được không, tỷ cũng chỉ là trồng thử mà thôi." Tiếu Tuyết một bên làm việc, một bên lo lắng.
Tiểu Lan chính là nha hoàn chiếu cố Tiếu Tuyết lần trước lúc bị Tĩnh Nam Vương bắt đi, hiện tại Tĩnh Nam Vương đem Tiểu Lan đưa tới hầu hạ Tiếu Tuyết, biết Tiếu Tuyết không thích quá nhiều người hầu hạ, cho nên cũng không phái nhiều người đến, mà Tiểu Lan làm nha hoàn thân cận Tĩnh Nam Vương, Tĩnh Nam Vương biết Tiểu Lan nhất định có thể hầu hạ tốt Tiếu Tuyết.
"Tiểu Lan, hôm nay Tĩnh Nam Vương gia sẽ đến sao?" Tiếu Tuyết lơ đãng hỏi.
"Ha ha ha… tiểu thư, người nhớ Vương gia sao?" Tiểu Lan ở bên Tiếu Tuyết vài ngày, thật là thích chủ tử không làm cao này, mà nhìn thấy ánh mắt Vương gia biểu bộ thâm tình với tiểu thư, lại làm cho Tiểu Lan cảm động rối tinh rối mù. Với Tiếu Tuyết cũng càng yêu thích, dần dần lâu ngày tâm tình cũng cởi mở vui đùa.
"Muội đấy, nha đầu chết tiệt sao lại nhiều lời như thế, lần sau nhìn thấy Vương gia tỷ liền nói cho hắn biết, đổi muội đi." Tiếu Tuyết lời nói gọn gàng, thần sắc nghiêm nghị cười nói, biết lí do chối bỏ của mình hù dọa không nổi nha đầu chết tiệt này.
"Tiểu thư người bỏ được sao? Tiểu Lan thật không thể." Bộ dáng đùa giỡn bảo bối, thật là buồn cười.
Tiếu Tuyết không khỏi cười ra tiếng "Nha đầu muội cũng có thể xuất sắc thế sao." Nói xong Tiếu Tuyết còn trừng mắt liếc Tiểu Lan.
Tiếu Tuyết trong lòng u ám, đã nhiều ngày có nha đầu này làm bạn vui vẻ không ít, trong lòng thật là cảm kích Tiểu Lan. Ban ngày cơ hồ không có thời gian tự hỏi, một mặt chăm sóc cây cỏ, làm vơi đi rất nhiều rối rắm cùng tưởng niệm.
"Tiểu thư, tiểu thư…" Tiểu Lan kêu vài tiếng tiểu thư, cứ cách một thời gian ngắn có thể nhìn thấy bộ dáng tiểu thư ngẩn người, lại bừng tỉnh, tiểu thư lại khôi phục bình thường, Tiểu Lan có khi khó hiểu.
"Tiểu Lan đem đất chăm sóc liền OK thôi."
"Tiểu thư… người là nói… “liền…liền” gì chứ?" Tiểu Lan ánh mắt mê ly tràn ngập tò mò.
"Là “liền OK”, OK chính là tốt, nhanh nào, nhanh chút đem chút đất xới lên, một hồi rồi tưới nước." Tiếu Tuyết bối rối trốn tránh Tiểu Lan tiếp tục đặt câu hỏi, phải biết rằng Tiểu Lan giống như là một bảo bảo hay tò mò, cái gì thắc mắc liền hỏi, làm cho Tiếu Tuyết thực chống đỡ không được.
Nói dứt lời, Tiếu Tuyết liền xoay người rời đi, cũng không để ý Tiểu Lan một bên cúi đầu suy tư. Có lẽ nha đầu kia còn đang suy nghĩ ‘‘OK” thật ra là gì đi.