Vương Gia Cầu Hưu Phi

Chương 13: Vào Từ Sau (Cao H)




“Vương gia, đừng nói nữa mà……”

Lời nói của hắn quá lộ liễu, Thẩm Sơ Vi cảm giác mình như dâm phụ vậy, mặt cũng căng thẳng đến đỏ bừng.

Tiêu Hồng Dữ thích dáng vẻ thẹn thùng của nàng nhất, hắn thấy lúc này mới phù hợp với lứa tuổi mười sáu của nàng, cho dù hắn cũng không lớn hơn nàng bao nhiêu.

Hắn đang để một ngón tay ở bên trong, cảm giác được nàng đã dần dần quen thì để tiếp một ngón vào nữa, càng chọc ghẹo dễ dàng hơn nữa.

Đột nhiên ngón tay hơi cong lên, dùng khớp xương ấn lên trên; đột nhiên nắm được một khối thịt mềm mại mà vân vê một trận; bỗng nhiên lại duỗi thẳng đi vào trong , nhanh chóng đâm chọc……

“A………”

Thẩm Sơ Vi vừa lên đỉnh nên cơ thể vẫn rất mềm, sao có thể chịu nổi?

Trong nháy mắt, nàng lại bắt đầu run rẩy, đôi chân dài thon, gót chân trắng như tuyết đều tách ra thẳng tắp, chịu đựng cơn thủy triều sắp ngập tới đầu.

Bàn tay khác của Tiêu Hồng Dữ tiếp tục chơi, một cái tay khác lại bắt đầu lột áo trên của nàng, trong miệng thờ ơ gọi: “Vi Nhi……”

“Ưm?”

Tiếng “Ưm” này thật là quyến rũ, Tiêu Hồng Dữ nghe được thì mềm hết cả xương.

Hắn nói: “Đệm giường ướt như vậy rồi, cần kêu nhóm nha hoàn vào thay cái mới không? Nha hoàn buổi chiều nàng che chở có phải tên Thu Lộ không? ‘Lộ ve thanh tiệm nuốt, mùa thu cảnh Sơ Vi’ tên liên quan đến nhau như vậy, khó trách tình cảm của hai người các ngươi lại tốt như thế.”

Nghe được tên của Thu Lộ, Thẩm Sơ Vi cũng dần dần tỉnh táo lại một chút.

Nàng trợn mắt, cúi đầu nhìn chính mình.

Chỉ thấy quần áo vốn đang trên người đã bị cởi sạch, Tiêu Hồng Dữ ngồi ở mép giường, bàn tay to xoa bầu ngực của nàng, một cái tay khác thì chỉ còn hai đầu ngón tay không ở chỗ sâu trong nàng, đang tùy ý làm loạn.

Tình hình không thể nào dâm mĩ hơn như vậy, sao có thể để một nha đầu nhỏ chưa lấy chồng là Thu Lộ nhìn thấy?

Sau này chủ nhân là nàng ở trước mặt Thu Lộ thì còn gì là mặt mũi nữa?

Thẩm Sơ Vi lập tức nóng nảy, vội nói: “Không cần, đêm đã khuya rồi, đừng làm phiền các nàng nữa.”

Tiêu Hồng Dữ biết nàng đang thẹn thùng, lại cố ý cười nói: “Nàng là chủ tử nhưng lại thật săn sóc hạ nhân.”

Dứt lời, mày kiếm của hắn hơi nhíu, ra vẻ khó xử nói: “Vậy thế nào mới phải đây? Chờ đến lúc bổn vương đi vào, dâm thủy của Vi Nhi sẽ chảy nhiều hơn nữa, tối nay cũng không thể nào ngủ.”

Thẩm Sơ Vi giận bốc khói trong lúc nói chuyện với hắn, lập tức cũng không kìm nén được: “Vậy Vương gia đừng làm thì không phải sẽ không có việc gì sao?”

“Tất nhiên là không được rồi.” Tiêu Hồng Dữ lắc đầu một cách chắc chắn, tiếp theo, tầm mắt nóng như lửa dừng trên người nàng, nói: “Đầu ngực của Vi Nhi cứng lên lâu như vậy rồi, huyệt nhỏ cũng vẫn luôn chờ tinh dịch của bổn vương, sao bổn vương có thể khiến nàng thất vọng chứ?”

Thẩm Sơ Vi: “……”

Vậy mà nàng lại không biết, đường đường là Sở Vương của Đại Dận, trong bóng tối lại là tên tên lưu manh vô lại như vậy.

Nàng bất đắc dĩ mà nhắm mắt, chấp nhận nói: “Vương gia muốn thế nào thì làm như thế đi, thiếp thân nghe làm theo là được.”

Dáng vẻ không tình nguyện nhưng lại không thể từ chối của nàng khiến Tiêu Hồng Dữ âm thầm đắc ý.

Hắn ôm nàng rời khỏi giường, đi đến trước bàn trang điểm, cười nói: “Vi Nhi, nàng chống tay lên bàn này đi.”

Thẩm Sơ Vi duỗi tay chống lên, phía sau, Tiêu Hồng Dữ đã ở cởi áo tháo thắt lưng, muốn lôi ‘tiểu vương gia’ ra.

Còn chưa chờ nàng chuẩn bị sẵn sàng, ngay sau đó, cơ thể trần trụi nóng bỏng của hắn đã dán lên.

Hai người, cơ thể không mặc gì cả dán chặt chẽ vào nhau như thế khiến cả người Thẩm Sơ Vi tê rần.

Nàng muốn đẩy hắn ra nhưng lại không thể không thừa nhận, ngực của hắn rất cứng rắn, rộng lớn và ấm áp.

“Vi Nhi!” Hơi thở ấm nóng của Tiêu Hồng Dữ phả bên tai nàng, khiến lỗ tai và cổ của Thẩm Sơ Vi lập tức đỏ bừng lên, hắn nói với chất giọng khàn khàn: “Ngắm kỹ mình trong gương xem, nhìn xem nàng đẹp bao nhiêu.”

Gương!

Thẩm Sơ Vi khiếp sợ.

Khi nàng muốn tìm vật gì đó che tấm tương đồng trước mắt lại thì đã không còn kịp nữa rồi.

Tiêu Hồng Dữ bắt hai tay của nàng rồi giữ chặt ở sau lưng, một cánh tay cứng như sắt khác đưa lên trước vòng lấy eo nàng, bắt đầu tấn công.

Gậy thịt của hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, vừa cứng vừa nóng, quy đầu đang cọ xuống huyệt nhỏ ướt át đang co giật của nàng, chọc vào trong mạnh như vũ bão

Tuy Thẩm Sơ Vi đã chuẩn bị nhưng vẫn bị động tác của hắn đâm đến nỗi bị đẩy về trước, may mắn, cánh tay của Tiêu Hồng Dữ vừa rút lại, kịp kéo nàng về.

Tư thế vào từ đằng sau này Thẩm Sơ Vi chưa bao giờ thử.

Cảm giác của cơ thể còn nhạy cảm hơn gấp mấy lần bình thường.

Hình dáng quy đầu, xương chậu và lớp lông thô cứng của hắn, nàng có thể cảm nhận được từng thứ một.

Nàng cảm thấy mình sắp vỡ ra rồi, bị dương vật của hắn cắt thành hai mảnh.

“Vương gia…… A…… Đừng……”

Thẩm Sơ Vi không ngừng rên rỉ, cơ thể lung lay sắp đổ, nếu không phải được Tiêu Hồng Dữ ôm thì có thể trượt xuống bất cứ lúc nào.

Việc đáng sợ còn ở phía sau.

Tiêu Hồng Dữ vừa va chạm nhanh chóng, vừa khàn giọng nói: “Vi Nhi, thả lỏng, nàng hãy nhìn gương đi.”

Gương, gương.

Trong lúc mê man, ánh mắt của ThẩmSơ Vi quét qua gương.

Vừa nhìn thấy thì cả người của nàng đã run bần bật.

Chỉ thấy trong gương đồng ố vàng, phản chiếu hai cơ thể trần trụi của một nam một nữ.

Nam vai rộng tay dài, cường tráng mạnh mẽ, đang không ngừng chuyển động.

Còn nữa, bộ phận sinh dục bị một lớp lông màu đen bao lấy, bụng phẳng, ở giữa có một chỗ nhô rõ lên, cặp ngực trắng như tuyết vừa to vừa trong, rung lắc lên xuống.

Tầm mắt vừa di chuyển lên trên, nàng lập tức thấy được khuôn mặt của mình.

Rõ ràng không trang điểm nhưng ý xuân dào dạt, đẹp như hoa anh đào.

“A……”

Thẩm Sơ Vi hoảng loạn hét lên một tiếng, gấp gáp nhắm mắt lại.

Thì ra, khi bị hắn chơi sướng, nàng sẽ là cái dáng vẻ này.

Trên gương mặt này rõ ràng chỉ có hưởng thụ, đào đâu ra từ chối chứ?

Trong lòng dâng lên sự khinh thường mãnh liệt với bản thân mình, nhưng còn chưa kịp nghĩ gì thì Tiêu Hồng Dữ ở phía sau vẫn tiếp tục động tác.

Hai người đều đang đứng thẳng, gậy thịt của hắn cũng không vào quá sâu được.

Không được mấy cái hắn liền cảm thấy không đủ, ấn thắt lưng của nàng để nàng nằm sấp xuống một chút, trở thành một cây cung, cái mông vểnh lên cao trở thành tư thế thích hợp nhất.

Như vậy thì đúng là đã thuận tiện hơn rồi.

Mỹ nhân đẹp nhất Đại Dận, không chỗ nào không đẹp cả.

Chân của nàng thẳng tắp, đường cong lại hoàn mỹ, mà mông của nàng còn căng tròn, khiến người khác tuôn trào nhiệt huyết.

Tiêu Hồng Dữ đỏ mắt nhìn gậy thịt màu tím đen của mình ở cặp mông trắng nõn của nàng, khi xuyên qua cánh hoa hồng phấn thì hô hấp cũng nặng nề đục ngầu.

“Vi Nhi, Vi Nhi, nàng thật đẹp.” Hắn tự lẩm bẩm, lòng bàn tay thô ráp không ngừng vỗ về chơi đùa mông của nàng, cảm nhận được sự trơn tru dưới ngón tay.

“A…… ưm…… Không được…… Vương gia…… A……”

Giọng của Thẩm Sơ Vi càng ngày càng khàn, nàng đã không còn chút sức lực nào nữa rồi.

So với lúc nãy thì bây giờ Tiêu Hồng Dữ đã cắm hết cây gậy thịt vào rồi, vật to lớn chôn chặt trong cơ thể nàng, khiến nàng lo sợ mình bị hắn làm cho căng rách.

“Nhịn một chút nữa thôi, ra cùng bổn vương đi.” Tiêu Hồng Dữ nói, động tác cũng bắt đầu nhanh hơn.

“A…… Chậm một chút nữa……”

Nàng không ngừng run rẩy, dâm thủy chảy ra từng dòng rồi từng dòng.

Huyệt nhỏ vừa căng vừa đau nhưng vật kia của hắn vẫn thô cứng như sắt.

“Là muốn bổn vương ra nhanh một chút hay là muốn ra chầm chậm, nàng cứ chọn một cái đi.”

“A……” Đầu óc của Thẩm Sơ Vi đã không còn tỉnh táo nữa, nàng khó khăn lựa chọn, cảm thấy dường như cả hai thứ đều không phải điều nàng muốn. Cuối cùng, dưới sự tính toán cả hai bên, nàng không thể không chọn bừa một cái: “Mau…… Mau ra nhanh một chút……”

“Tuân mệnh.”

Nàng đã muốn nhanh một chút thì hắn cứ làm theo ý nàng thôi.

Tiêu Hồng Dữ ấn thắt lưng của nàng, cho Thẩm Sơ Vi nằm ép xuống mặt bàn, dán chặt cơ thể của mình và nàng lại với nhau, phần eo chuyển động rất nhanh, không ngừng va chạm vào sâu bên trong.

Từ nhỏ hắn đã tập võ cùng với các cao thủ trong cung, hạ bàn (*) vững chắc, bình thường đánh một mình với vài chục thị vệ cũng dư sức, huống chi chỉ là một Thẩm Sơ Vi mềm mại yếu đuối?

(*) Hạ bàn: phần thân dưới thắt lưng

Chỉ thấy eo của hắn nhanh như lên nỏ, gậy thịt không ngừng khống chế cảm giác muốn ra, từng chút từng chút vào chỗ sâu nhất trong huyệt ngọt của nàng.

Giọng của Thẩm Sơ Vi đã khàn hết rồi, nàng cắn chặt răng, cái mông bị ép nâng lên cao, lấy tư thế ngượng ngùng khuất nhục mà chịu đựng sự va chạm của hắn.

Trong nhà, chỉ nghe tiếng “Bạch bạch bạch” liên hồi, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng kêu rên của nam nữ.

Không biết qua bao lâu, Thẩm Sơ Vi đau đầu chóng mặt nghe loáng thoáng tiếng gà gáy từ bên ngoài, còn chưa nghe rõ thì phía sau, Tiêu Hồng Dữ ấn chặt eo nàng, cuối cùng cũng bắn ra.

Vậy mà bọn họ…… lại làm từ giờ Dần đến bình minh.

Đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu trước khi Thẩm Sơ Vi ngất xỉu.