Việt Ma Tân Lục

Quyển 1 - Chương 16: Tranh Cãi




Lan Phương liếc nhìn vẻ ngạc nhiên của Gia Huy, chính cô lúc đó cũng ngạc nhiên khi thấy Ngọc Ly mới chết mà Minh Hưng đã đi du học. Nhưng sức khỏe cô vốn không tốt, trong nhà cũng chẳng được coi trọng, vì vậy cô không muốn bận tâm quá nhiều đến chuyện của người khác. Bây giờ thì khác, sức khỏe của cô đã tốt lên rất nhiều, lại có Gia Huy tin cô nhìn thấy ma nên cô rất muốn phá giải bí mật này. Lan Phương gật đầu.

– Đúng vậy.

– Khoảng bao lâu thì anh ta đi du học?

Lan Phương ngẫm nghĩ một chút.

– Sau đám tang, Minh Hưng quá đau buồn nên dì tôi đã sắp xếp cho nó lên thành phố mấy ngày cho nguôi ngoai. Sau đó chừng ba tháng thì đi du học.

Gia Huy gật gù.

– Vậy xem chừng đúng là quan hệ của bọn họ không được bình thường cho lắm.

Lan Phương nhún vai.

– Tôi cũng không rõ lắm đâu, quan hệ giữa chúng tôi thực ra không tốt lắm.

– Chúng ta thử đi tìm Minh Hưng xem. – Gia Huy đưa ra gợi ý.

Lan Phương từ nhỏ chỉ nhốt mình trong nhà, ít tiếp xúc với những người, sự kiện xa lạ nên cô cũng không nhạy bén trong những trường hợp như này cho lắm, vì vậy hoàn toàn nghe theo lời của Gia Huy. Bọn họ muốn nhân cơ hội Minh Hưng đang ở nhà, làm rõ mọi chuyện.

/ Quảng cáo

Hai người rảo nhanh bước chân, ngoài trời lúc này đã tối thẫm, đường làng vắng vẻ, hai bên đường, những lùm cây rậm rạp, tiếng côn trùng kêu ri rỉ.

Chẳng mấy chốc cả hai đã về đến nhà. Gia Huy liếc nhìn cánh cổng gỗ nặng nề, cảm giác không khí trong căn nhà này càng ngày càng u ám. Bọn họ đi thẳng đến phòng ăn, nhưng Minh Hưng đã ăn tối xong và về phòng riêng rồi. Cả Gia Huy lẫn Lan Phương đều không đói, đặc biệt là Lan Phương, sau khi nhìn thấy hình ảnh máu me của Ngọc Ly phản chiếu trong gương, cô không còn chút tâm trạng nào mà ăn với chả uống nữa, chỉ muốn nhanh chóng biết tất cả sự thật.

Họ đi vòng qua khu nhà của ông Minh và bà Nga, đến thẳng căn nhà ba gian hai chái xây kiểu cổ của Minh Hưng. Toàn bộ khu nhà của trưởng tộc đều được dựng bằng gỗ lim, vô cùng chắc chắn. Loại gỗ này cũng mang đến cảm giác thâm nghiêm, bí hiểm. Phòng của Minh Hưng đóng cửa kín mít, chỉ le lói ánh đèn từ phía trong hắt ra, cùng tiếng nhạc văng vẳng truyền ra ngoài.

Lan Phương gõ cửa, một lúc lâu mới nghe tiếng Minh Hưng vọng ra, giọng buồn bực.

– Ai đấy?

– Chị đây.

Gia Huy có chút bất ngờ. Vừa mới đây cô còn run rẩy, sợ hãi khi nhìn thấy hồn ma của Ngọc Ly trong gương, vậy mà vừa về nhà đã lấy lại dáng vẻ có chút lạnh lùng, bí hiểm. Giọng nói cô vừa cất lên nhàn nhạt, giống như không có cảm xúc, như gần như xa, rất khó xác định.

Một lúc sau, cánh cửa bằng gỗ lim nặng nề mở ra, Minh Hưng đứng ngược sáng khiến bọn họ không nhìn rõ khuôn mặt. Anh ta liếc nhìn hai người đứng trước cửa phòng mình, khó chịu hỏi.

– Có chuyện gì mà hai người đến đây?

Lan Phương không trả lời, đi thẳng vào trong, Gia Huy cũng lách người qua Minh Hưng, bước vào theo. Minh Hưng bực mình quay lại, đi vào sau cùng. Lan Phương không ngồi xuống ghế, cô đứng giữa căn nhà bật đèn sáng, bên ngoài thời tiết ấm áp, nhưng trong đây vẫn có cảm giác vô cùng lạnh lẽo. Lan Phương nhìn thẳng vào Minh Hưng, hỏi.

– Cậu và Ngọc Ly là như thế nào?

Minh Hưng chau mày, đi đến bên bàn, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ chạm khắc tinh xảo.

– Chúng tôi là vợ chồng chứ còn gì nữa? Chị lại lên cơn đấy hả? – Minh Hưng châm chọc. Trong nhà này Lan Phương luôn là kẻ lập dị, không được coi trọng.

Lan Phương không bận tâm, cô đã quá quen với việc bị người nhà coi như một kẻ điên điên khùng khùng rồi.

– Hôm nay tôi đến nhà Ngọc Ly, nhìn thấy cô ấy trong gương, cô ấy mặc váy cô dâu trắng đầy máu, miệng còn bị mất nửa cái lưỡi, máu chảy ra đầm đìa.

Minh Hưng tái mặt, nhưng rất nhanh anh ta khôi phục lại vẻ bình thường, hừ lạnh.

– Chị lại bắt đầu nói lảm nhảm mấy chuyện ma quỷ đó. Đi đi, tôi muốn đi ngủ.

– Tại sao Ngọc Ly chết? – Gia Huy hỏi.

Minh Hưng liếc nhìn Gia Huy, khinh bỉ ra mặt.

– Anh có tư cách gì hỏi chuyện gia đình tôi? Anh tưởng anh làm mấy trò mèo đó mà đòi lên mặt với tôi! Hai người đi ngay đi trước khi tôi nổi giận.

Minh Hưng đứng dậy, tiến về phía cửa, ý đuổi khách.

– Ngọc Ly không yêu anh đúng không?

Câu hỏi này của Gia Huy một lần nữa tác động đến Minh Hưng. Anh ta sững người, một lát sau mới chầm chậm quay lại, nhìn xoáy vào Gia Huy.

– Anh nói gì? Cô ấy không yêu tôi? Ha ha. Người duy nhất trên đời cô ấy yêu là tôi, hiểu không?

Lan Phương cười nhạt.

– Cậu vừa nói gì vậy? Chẳng phải các người nói cô ấy ngoại tình nên mới treo cổ tự tử?

Sắc mặt Minh Hưng tối sầm, đôi mắt đỏ ngầu. Anh ta tiến nhanh về phía Lan Phương, gằn từng tiếng.

– Cút… đi…!

– Nhìn thái độ này, có nên nghĩ là cậu có liên quan đến cái chết của Ngọc Ly không?

Câu nói này của Lan Phương như dội dầu sôi vào lửa, khiến cơn giận điên cuồng trong Minh Hưng bùng lên, anh ta vung tay, giáng một cái tát nảy lửa vào má trái của Lan Phương. Mắt Minh Hưng đỏ ngầu; chưa chịu dừng lại ở đó, anh ta còn sấn đến, muốn đánh nữa. Lan Phương hoảng sợ lùi lại, Gia Huy đứng bên này cũng vội chạy sang, nắm lấy cánh tay Minh Hưng. Nhưng Gia Huy vốn không khỏe bằng Minh Hưng nên bị anh ta đẩy ra. Gia Huy cố kéo Minh Hưng. Hai người co kéo một lúc thì Gia Huy đã bị Minh Hưng đẩy ngã xuống nền nhà, anh ta lao về phía Lan Phương như một kẻ điên. Lan Phương hoảng sợ, muốn bỏ chạy nhưng chân cô đã mềm nhũn, không thể nhúc nhích.

– Dừng lại!

/ Quảng cáo

Nghe tiếng quát, ba người cùng nhìn ra cửa. Người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi – ông Minh bước vào. Ông quắc thước, không giận mà uy, bước thẳng đến chỗ Minh Hưng.

– Con làm gì đấy?

Minh Hưng lúc này mới hơi bình tĩnh lại một chút, run rẩy hạ tay xuống, giọng nói khàn đặc vì giận dữ.

– Chị ta nói nhảm, vu oan cho con.

– Lan Phương, nói con bao lần rồi, đừng có làm mấy trò vớ vẩn đó nữa, mau về phòng nghỉ ngơi đi.

Lan Phương biết bố chưa bao giờ tin tưởng cô nên đành im lặng. Không thể lấy mấy bằng chứng mơ hồ, nhất là việc Ngọc Ly xuất hiện trong gương nhà cô ta ra để buộc tội Minh Hưng có liên quan đến cái chết của Ngọc Ly được. Gia Huy và Lan Phương liếc nhìn nhau rồi lặng lẽ rời khỏi phòng Minh Hưng.

Chỉ còn lại hai cha con ở trong phòng, ông Minh liếc nhìn con trai, Minh Hưng mặc dù sinh trước mấy năm nhưng vai vế vẫn là em của Lan Phương, ông thương Minh Hưng vất vả từ nhỏ nên rất nuông chiều; còn Lan Phương thì mắc chứng hoang tưởng, lúc nào cũng nói mấy chuyện ma quỷ linh tinh khiến ông vô cùng khó chịu.

– Con làm cái gì vậy hả? Nó là chị gái con đấy.

Mặc dù rất giận nhưng ông Minh cũng không nỡ nặng lời với con trai.

– Con biết rồi, bố về nghỉ đi. Chị ta nói năng linh tinh làm con đau đầu quá.

– Ừ, ngủ sớm đi. Lần sau kệ nó, biết chưa?

– Vâng.

***

Ngồi trong căn nhà dành riêng cho Lan Phương, Gia Huy nhìn bên má hơi ửng đỏ của cô, nhỏ giọng hỏi thăm.

– Có đau không?

– Hơi hơi thôi, không sao.

Gia Huy cúi đầu, có phần buồn bực. Từ trước đến giờ anh có làn da trắng yếu ớt, dù phơi nắng thế nào cũng không thể rám nắng khỏe mạnh được. Thể trạng anh cũng bình thường, thiên về dẻo dai hơn là sự mạnh mẽ, vừa rồi không thể bảo vệ Lan Phương, anh cảm thấy rất có lỗi. Sĩ diện đàn ông bị tổn thương nghiêm trọng, anh cứ nhìn chăm chăm xuống mũi giày như thế hồi lâu, tận đến khi Lan Phương lên tiếng anh mới ngẩng đầu nhìn cô, tạm gác lại nỗi hổ thẹn ban nãy.

– Anh thấy thế nào? Thái độ vừa rồi của Minh Hưng rất đáng nghi.

Gia Huy gật đầu, hoàn toàn tán thành suy nghĩ của Lan Phương.

– Cô nhớ chuyện hôm xảy ra vụ treo cổ đó không? Tình hình cụ thể lúc đó thế nào?

Lan Phương ngẫm nghĩ một lát rồi nói.

– Đêm hôm ấy đột nhiên nghe thấy tiếng hét của Minh Hưng nên mọi người đều chạy về phía ấy, tôi đến nơi thì bị dì Nga chặn cửa, chỉ có thể đứng ở bên ngoài nhìn vào trong. Ngọc Ly lúc ấy đã được đặt xuống đất, được phủ khăn trắng. Nhưng có rất nhiều máu loang trên khan, mà… rõ ràng treo cổ thì không thể có nhiều máu như vậy. Thật sự rất khó hiểu! Tuy nhiên công việc mai táng em ấy diễn ra rất nhanh, tôi muốn nhìn xác em ấy một lần nữa để xác nhận cũng không được.

Gia huy xoa cằm, cố mường tượng hoàn cảnh khi ấy. Lan Phương dừng một lúc để lấy hơi, lại tiếp tục.

– Về nguyên nhân cái chết, Minh Hưng nói hai người cãi nhau vì Minh Hưng phát hiện ra Ngọc Ly vấn vương người yêu cũ. Minh Hưng tức giận bỏ ra ngoài ngủ, người làm trong nhà làm chứng là nó có đi ra ngoài. Nó nói sau khi đi một vòng thì quay về, nhưng không thấy Ngọc Ly đâu. Vừa lúc ấy có người làm hét lên vì thấy Ngọc Ly treo cổ trong căn nhà hoang phía sau. Như tôi đã nói đấy, căn nhà này cứ mười tám năm lại có một người treo cổ không rõ nguyên do. Còn về cái chết của Ngọc Ly, bọn họ nói có lẽ Ngọc Ly xấu hổ, nhục nhã quá nên đã thắt cổ tự tử rồi.

Gia Huy cau mày. Những gì Lan Phương nói trùng khớp với câu chuyện bà Nga từng kể cho anh.

– Liệu có khi nào Minh Hưng giết Ngọc Ly rồi bỏ đi để tạo bằng chứng ngoại phạm không?

Lan Phương lắc đầu.

– Tôi không biết. Nhưng nếu oán thù như vậy thì tại sao còn phải cưới nhau? Huống hồ đêm hôm đó không ai nghe thấy có âm thanh bất thường gì trong nhà.

Cả hai rơi vào trầm tư, việc này có vô số điều khả nghi, nhưng lại chẳng có bằng chứng nào rõ ràng, thật sự không biết phải tra ra manh mối ở đâu.

– Cô đã từng nhìn thấy hồn ma của cô ấy trong nhà này rồi. Liệu có thể tìm thấy cô ấy ở đâu được nhỉ?

Lan Phương lắc đầu.

/ Quảng cáo

– Tôi chỉ biết là đêm hôm cô ấy treo cổ, tôi có thấy cô ấy hốc hác, tiều tụy đến đứng trước cửa phòng tôi. Lúc đó tôi còn chưa biết cô ấy đã chết. Điều này tôi đã kể cho anh rồi đó.

– Có lẽ ở nhà cô ấy có điều gì đó đặc biệt nên cô mới có thể nhìn rõ dáng vẻ trong gương của cô ấy như thế. – Gia Huy đoán.

– Ừ, nhưng tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?

Cả hai lại im lặng, bọn họ không biết nên làm gì sau đây.

– Thôi, chuyện đâu có đó, chúng ta tạm thời cứ theo sát Minh Hưng, tìm cơ hội khác vậy.

Lan Phương gật đầu, nằm xuống, tay vắt trên mặt bàn.

– Cảm ơn anh.

– Hả? – Gia Huy kinh ngạc, không hiểu Lan Phương nói gì.

– Cảm ơn vì đã tin tôi. – Cô cười chua chát. – Người nhà tôi chẳng ai tin tôi nhìn thấy ma.

Gia Huy vỗ vỗ vai Lan Phương, an ủi cô.

– Con người mà, thứ họ không nhìn thấy, sẽ không cho là có tồn tại.

Lan Phương yếu ớt nở nụ cười, gật đầu.