Việt Ma Tân Lục

Quyển 1 - Chương 12: Thư Viện Ma Ám




Trời âm u, gió gào mỗi lúc một lớn, những tán cây đập vào nhau kêu xào xạc, Gia Huy đứng nhìn căn nhà kho bỏ hoang một lúc, chậm rãi đẩy cửa bước vào. Cánh cửa cũ kỹ, bản lề rệu rã sắp hỏng vang lên tiếng “ken két” như ai đó đang nghiến răng nghiến lợi.

Bên trong tăm tối, vẫn là những món đồ cũ ám bụi tạo nên thứ mùi kinh khủng, Gia Huy khó chịu bịt mũi lại, được một lúc mới bắt đầu quen. Đi ra giữa phòng, Gia Huy chậm rãi ngồi xuống, vừa đặt ngón tay lên nền đất loang lổ, liền rụt lại. Lạnh toát. Như thể anh vừa chạm vào một xác chết tím tái.

– Thầy cũng cảm thấy nơi này có oán khí rất nặng đúng không? – Giọng nói của Lan Phương từ phía sau, khiến anh hốt hoảng ngoảnh lại nhìn.

Cô bước đến bên cạnh anh, đôi mắt nhìn vào khoảng không trước mặt, vẻ căng thẳng.

– Bởi mười tám năm một lần, họ Trịnh lại có một người phụ nữ treo cổ. Linh hồn họ không được siêu thoát, vẫn luôn ở đây, không rời đi được. – Đôi mắt hơi nheo lại, cô nói như thầm thì. – Dường như là bị trói buộc ở đây, không thể giao tiếp, cũng không thể kêu cứu.

– Mười tám năm lại có một người treo cổ? – Gia Huy đứng dậy, lạ lẫm trước thông tin này.

– Là một cái nghiệp của gia đình tôi. Không biết họ đã gây ra điều gì, mà mười tám năm sẽ có một người phụ nữ tự tử. Biết là do ma làm đấy, nhưng bố tôi mời thầy về làm lễ cũng không có tác dụng. Dù sao thì…

/ Quảng cáo

Lan Phương chớp mắt, chuyển ánh nhìn về phía Gia Huy.

– Mười tám năm mới có một người treo cổ thì coi như là một bản án chung thân với Trịnh tộc chúng tôi. Coi như là sống chung với lũ. Nhưng tình trạng như bây giờ thì đúng là án tử. Cái nào đáng sợ hơn thì lo trước.

Gia Huy gật đầu, âm thầm ghi nhớ điều này. Căn nhà này oán khí ngập tràn như vậy, số yêu ma ám theo nhiều hơn một cũng là lẽ thường tình.

– Đúng rồi. Hôm qua cô bảo là muốn nói chuyện riêng với tôi. Là chuyện gì vậy?

– À… – Lan Phương bỗng căng thẳng.

Ngọc Ly chết, Trịnh tộc không muốn con dâu thiệt thòi, làm một cái lễ tang linh đình rồi đem đi chôn. Với một đứa con gái xuất thân tầm thường, coi như là cũng được chết trong phú quý, sang giàu, lẽ ra không nên luyến tiếc gì mà siêu thoát. Chính Lan Phương cũng nghĩ rằng sẽ không có cơ hội nhìn thấy vong hồn đứa em dâu yểu mệnh.

Thế nhưng chưa hết bốn mươi chín ngày, cô đã sống trong ám ảnh dai dẳng bởi hình ảnh Ngọc Ly gầy gò trong chiếc áo trắng, đôi mắt đỏ ngầu, nước da tím tái, thân hình gầy guộc, dường như sức sống dồn hết cả vào mái tóc dài đen óng, thướt tha trong gió – thứ khiến bao chàng trai say mê em dâu lúc sinh thời. Em dâu đi dọc hành lang, đứng bên hồ nước, đứng ở đầu giường Lan Phương, phát ra những tiếng rền rĩ – “Nó… ở… đâu? Trả… cho… tôi.”

– Ban đầu, Ngọc Ly chỉ trông hơi gầy và nhợt nhạt so với lúc sinh thời, nhưng rồi cách em ấy hiện ra càng lúc càng kinh khủng.

Hình ảnh Ngọc Ly đêm qua ùa về trong tâm trí, mí mắt Lan Phương rung lên, hai tay ôm lấy thân.

– Tôi cảm giác em ấy rất hận tôi, như thể muốn giết tôi đến nơi!

Gia Huy nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu. Quả nhiên là liên quan đến Ngọc Ly. Khi phát hiện vết máu khô trong căn nhà kho, anh đã luôn cảm thấy cái chết của người con dâu này còn điều gì uẩn khúc.

– Bà Nga khăng khăng chuyện dòng họ bị ma ám không liên quan đến Ngọc Ly. Sao cô không kể chuyện này cho mọi người biết?

– Tôi nói cũng không ai tin. Không khéo mọi người còn bảo tôi trù ẻo dòng họ, bêu xấu người đã khuất.

Lan Phương đáp, vẻ mặt lực bất tòng tâm. Gia Huy không rời mắt khỏi vết máu khô.

– Rốt cuộc cái chết của Ngọc Ly là thế nào? Rõ ràng chết vào giờ đẹp, không thể bị thần trùng bắt được. Tại sao vẫn có hiện tượng trùng tang?

Nhìn Gia Huy vò đầu bứt tai, Lan Phương ngẫm nghĩ vài giây rồi đáp.

– Thầy muốn cùng tôi đến thư viện “Trịnh Minh” không? Thư viện ở cách đây không xa, biết đâu có tài liệu tâm linh nào đó có thể giải quyết vấn đề của nhà tôi.

– Ma quỷ luôn bị quy kết là thứ không có thật, mê tín dị đoan. – Gia Huy ngán ngẩm. – Dễ gì tìm được tài liệu, sách vở chính thống.

Đột nhiên, Lan Phương nở một nụ cười thần bí, mà cũng rất dễ thương. Chỗ khác không biết thế nào, nhưng thư viện “Trịnh Minh” không thiếu sách vở về đề tài ma quỷ. Chuyện là, cụ cố Lan Phương là người thích nghe chuyện tâm linh, luôn tin vào sự tồn tại của cõi âm. Vậy nên, cụ không tiếc tiền xây thư viện nhằm mục đích lưu trữ và chia sẻ những quyển sách theo sở thích của cụ. Thời gian trôi qua, thư viện mở rộng quy mô, không thiếu bất kỳ đầu sách gì, nhưng dòng sách “tâm linh” luôn được đầu tư.

/ Quảng cáo

– Đó là thư viện của họ Trịnh nên chắc chắn sẽ có những quyển sách mà các thư viện bình thường không có được.

Trong lúc Lan Phương gọi người ở chuẩn bị xe thì Gia Huy vẫn ngẩn người. Chỉ vì thích một dòng sách mà xây cả một thư viện! Đúng là ma quỷ làm được chuyện không tưởng, thì người giàu cũng thế. Suy cho cùng, người và ma chẳng kém cạnh gì nhau.

***

Trịnh tộc bị ma ám, thư viện “Trịnh Minh” cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng – không ai dám lại gần, khiến nó trở nên tĩnh lặng. Lại đúng hôm trời âm u, bầu không khí thêm u ám, rợn người, giống như nấm mồ tập thể của những quyển sách. Gia Huy đẩy cửa đi vào, lập tức bị ấn tượng bởi trần nhà cao với những họa tiết được chạm khắc tinh xảo, sàn gỗ tạo vẻ cổ kính, hoài niệm, trên tường treo bức ảnh của các vĩ nhân, và đặc biệt nhất là những giá sách xếp thành hàng nghiêm chỉnh.

Mùi sách phảng phất làm lòng người ngây ngất, Gia Huy đến kệ sách, vớ bừa một quyển. Lần đầu tiên trong đời anh thấy nhiều sách như thế. Lan Phương nhìn theo, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên. Rồi, cô tự động đi đến dãy sách “tâm linh”, bắt đầu tìm kiếm.

Kết quả không khả quan cho lắm, đa số là những dạng sách kiểu “không dành cho người yếu tim”, “truyện không đọc lúc nửa đêm”, hay “truyện ma có thật”, rất hiếm tài liệu nhằm mục đích nghiên cứu, mà có thì nội dung rất sơ sài, qua loa, hoàn toàn không có giá trị tham khảo. Trong lúc đang tập trung, đột nhiên, Lan Phương nghe thấy tiếng ai đó lẩm bẩm bên tai, gần, rất gần…

– Dẫn theo một thằng con trai đến nơi vắng vẻ này? Mày lăng loàn thế sao? Nỗi ô nhục của dòng họ. Đồ “sát mẫu” không ai dạy dỗ! Tại sao tao phải chết?! Mày chết mới đúng! Mày! Thứ lăng loàn như mày mới đáng chết, đáng chết, đáng chết, đáng chết!!

– Đủ rồi!!

Lan Phương hét lên, bịt chặt tai rồi ngồi sụp xuống. Bốn bề yên ắng, cô hoang mang nhìn quanh. Là ai đang nói? Ai đang nguyền rủa cô? Tại sao âm điệu lại khiến cô nghĩ đến… dì Nga?

Rồi, tiếng giày cao gót nện lên sàn nhà, “cộp cộp cộp” đều đặn. Nắm lấy mặt dây chuyền mề đay, Lan Phương nín thở chờ đợi. Tiếng giày “cộp cộp” càng lúc càng rõ, cảm tưởng như có ai đang trực tiếp gõ lên đầu cô.

– Ai… ai đấy? – Lan Phương lắp bắp gọi, tim đập mạnh dữ dội.

Không có tiếng đáp, Lan Phương thu hết can đảm, ngó ra sau giá sách. Không một bóng người, tự nhiên cô thấy nôn nao khó tả, đứng yên một lúc thì quay đầu lại. Một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi và thứ đập vào mắt làm tay chân cô rụng rời.

Gương mặt đầm đìa máu tươi, từng mảng thịt đang rơi xuống đất để lộ ra lớp xương trắng hếu. Giòi bọ chui ra từ tai, tuồn vào hốc mắt như thể đang tận hưởng bữa tiệc xác chết linh đình. Thứ đó nhếch môi cười, máu tươi chảy ồ ạt, không khí tanh ngòm.

– Cắt… cắt… cắt.

– Không!!!

Cảnh tượng đáng sợ đến mức Lan Phương không dám nhìn tiếp, cô hét lên thảm thiết, chộp lấy quyển sách trên giá, ném về phía trước, hết quyển này đến quyển khác. Nghe thấy tiếng bước chân tiến lại mỗi lúc một rõ ràng, theo phản xạ, cô ôm đầu, khụy xuống, kêu lên thảm thiết.

– Thư viện là chỗ cho cô phá hoại à?

Tiếng người cất lên, Lan Phương hoàn hồn, mở mắt ra. Là thủ thư, đang nhìn cô bằng vẻ mặt vô cảm, vô cảm đến lạnh người.

– Xin, xin lỗi. – Lan Phương run rẩy, vén tóc qua vành tai.

/ Quảng cáo

– Đúng là thứ vô học, không có mẹ dạy dỗ.

Cô há hốc mồm, vội vã đuổi theo để nói chuyện cho ra nhẽ. Kỳ lạ là, bà ta đi, còn cô chạy, nhưng thế nào cũng không đuổi kịp. Hơn nữa, dáng đi, bờ vai gầy, búi tóc gọn gàng… tất cả đều đem lại cho cô cảm giác quen thuộc.

Cứ đi theo thủ thư, đến tầng ba thì mất dấu, Lan Phương nhìn quanh, hậm hực giậm chân một cái, rồi đẩy cửa bước vào, tìm kiếm tư liệu. Một cảm giác lạnh lẽo rợn người vây bọc cô ngay từ những bước đầu tiên. Tầng ba đem lại cảm giác cũ kỹ hơn rất nhiều so với hai tầng còn lại, mặt bàn hay giá sách phủ một lớp bụi mờ gần như không thể thấy được. Tại khu vực đọc sách, có một nữ sinh đang ngồi ghi chép. Lan Phương nheo mắt nhìn đồng phục kiểu cũ của cô gái, tự nhiên cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng không định hình được cụ thể.

Đi đến giá sách, Lan Phương cẩn thận lựa chọn, khi vừa lấy được một quyển ưng ý thì bỗng nhiên, một bàn tay chộp lấy cổ tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, toàn thân cô lạnh toát, tưởng chừng như sắp đóng băng đến nơi. Cô sợ sệt nhìn đối phương – cô nữ sinh ban nãy ngồi ở bàn đọc sách.

– Sách ở đây không được tùy tiện lấy đi. Để lại chỗ cũ. – Cô ta ra lệnh, giọng nói lạnh lẽo lạnh sống lưng.

– Tôi… tôi cần nó. – Lan Phương lắp bắp, chẳng hiểu sao lại sợ hãi.

– TAO ĐÃ NÓI LÀ TRẢ LẠI.

Đột nhiên, Lan Phương cảm thấy cổ tay bỏng rát, vội vã rụt lại. Cô gái rú lên kinh hoàng, rồi bốc cháy, nhanh với tốc độ đáng sợ, cả cơ thể quắt queo, đen ngòm, bốc lên mùi cháy khét. Duy chỉ có đôi mắt vẫn sống động, nhìn Lan Pương với tròng mắt đỏ ngầu, long sòng sọc.