Vì Hận Cũng Vì Yêu

Chương 4






Chương 4

" Em không còn yêu anh nữa "

Lộ Khiết đem hết dũng khí từ kiếp trước sang kiếp này nhìn thẳng vào mắt Cố Duật mà nói .

Cái cảm giác tự lừa mình dối người quả thật không thể nào dễ chịu , dù có trốn tránh đến đâu cũng không thể trốn tránh mãi một đời .

" Lộ Khiết "

Cố Duật nghiến răng gặn giọng gọi tên cô , sự tức giận bất chợt chạm đến đỉnh điểm . Anh không tin , một phần cũng không tin , cô vốn dĩ yêu anh , chỉ yêu mình anh thôi .

Cô là của anh , cô bắt buộc phải yêu anh , cô gạt người , chắc chắn cô đang đùa giỡn với anh , Lộ Khiết mà anh quen biết chưa bao giờ cứng rắn vô tâm như vậy . Cô dịu dàng , trong sáng không như bây giờ , người cô gái trước mặt anh không phải Lộ Khiết từng nói yêu anh .

" Cố Duật , đã đến lúc buông tay rồi "

Lộ Khiết cụp mắt xuống , giọng ảm đạm lên tiếng .

Đoạn tình cảm này vốn dĩ ngay từ đâu đã không được nảy sinh , Cố Duật chỉ là chưa biết mọi chuyện sắp tới xảy ra sẽ thay đổi cuộc đời anh như thế nào .

" Không , anh không buông "

Cố Duật lắc đầu bàn tay to lớn nắm lấy đôi tay mảnh khảnh của Lộ Khiết , giống như một đứa trẻ con đang cố gắng dành lấy món đồ của mình .

" Cố Duật ... "

" Anh không buông tay , chúng ta cần thời gian , hiện tại em đừng nói gì cả , anh không muốn nghe "

Cố Duật chặn đi lời nói của Lộ Khiết , rồi quay lưng bỏ đi , hiện tại cái gì anh cũng không muốn nghe , chỉ cần nghĩ đến việc cô muốn buông tay , tim anh liền đau như bị mổ xẻ , đau đớn khó chịu , tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này .

" Cố Duật , Cố Duật "

Lộ Khiết lớn tiếng gọi anh , nhưng chỉ nhận lại bóng lưng cô đơn , cô vẫn đứng đó , vẫn nhìn anh đi xa cho đến khi không còn thấy bóng lưng của anh nữa .

Tại sao anh lại yếu đuối đến vậy ? Dù là kiếp trước cô cũng chưa từng thấy một Cố Duật yếu đuối hay dùng cách trốn tránh này để giải quyết mọi chuyện .

Anh của lúc nãy vừa yều đuối , cô đơn , trơ trọi đến nhường nào ...
________________________________

Thẩm Gia .

" Ba , mẹ con về rồi đây "

Lộ Khiết vừa tan học về liền vội về nhà , cô háo hức muốn gặp lại ba mẹ mình , vừa nghĩ đến nước mắt lại dâng lên . Trong lòng có dòng nước ấm chảy qua khiến cô không thể tả được .

" Con thật là , con gái phải dịu dàng một chút chứ "

Thẩm phu nhân từ trên lầu đi xuống , nhìn đứa con gái thương yêu của mình , con bé lớn rồi mà tính tình vẫn trẻ con như ngày nào .

" Mẹ , ba đâu ạ ? "

Lộ Khiết chạy đến bên cạnh bà , ôm bà thật chặt , cái cảm giác này đã bao lâu cô không cảm nhận được ? Bỗng nước mắt trào ra , cô rất nhớ bà , rất nhớ , cứ ngỡ như một giấc mơ , mọi thứ đều tốt đẹp như ban đầu , cô sợ một ngày nào đó tỉnh giấc mọi thứ chỉ là mơ , cô rất sợ .

" Ba con đang có việc ở công ty , ây ây con bé này sao lại khóc ? "

Thẩm phu nhân khó hiểu nhìn cô , tự dưng khi không lại khóc , lũ trẻ bây giờ thật khó hiểu .

" Không có gì ạ , chỉ là con nhớ mẹ , từ lâu đã rất nhớ "

" Con đừng có mà lừa gạt mẹ , ngày nào cũng gặp mẹ cả , lấy đâu ra mà nhớ "

Thẩm phu nhân dí ngón tay trỏ vào đầu cô trách , thật là con bé đã lớn như vậy rồi .

" Mẹ không biết đâu , con đã nhớ mẹ từ rất lâu , ngày đêm đều nhớ mẹ " 

Phải , kiếp trước sau khi ba mất , mẹ cũng mệt mỏi mà ra đi , lúc ấy trái tim này cũng đã chết đi rồi , ngày đêm đều nhớ , chỉ cần nhớ đến người phụ nữ dịu dàng mỉm cười lòng lại đau như cắt .

Lộ Khiết cô chắc chắn cả đời làm lại này không phạm sai lầm nên một lần nào nữa .