Trùng Sinh Chi Nghịch Thiên Cuồng Nữ

Chương 122: Dựa vào nhau, thân phận của phác vũ




Ngọc Tình cáo biệt Lâm Chính Đông, đi ra khỏi căn phòng, Phác Vũ mù quáng chạy theo phía sau lưng, giống như một cái bóng, không nói gì, không phát ra bất kì tiếng động gì. Ánh mắt anh không rời khỏi Ngọc Tình, nhẹ nhàng, ấm áp đầy sự yêu thương.

Ngọc Tình lặng lẽ bước đi, cũng không có dự định nói gì với Phác Vũ. Tám năm rồi, tám năm không gặp, thực ra cô đã rất nhớ anh, rất muốn hỏi xem anh sống có tốt hay không. Thế nhưng đó chỉ là ý nghĩ, là mong muốn, cô không làm thế nào nói ra thành lời được.

Năm xưa chính cô đã tìm đến anh, năm xưa cũng chính cô đã bỏ anh trước. vì vậy, cô không thể trách anh rời đi không lời từ biệt, cô không thể trách anh không nhớ tới cô tám năm rồi. thế nhưng cô đã kìm nén không oán giận trách móc, tám năm rồi, Phác Vũ, anh thực sự không có gì để nói với em sao?!

Còn Phác Vũ, vừa muốn nói nhưng lại không dám mở miệng. Anh ta sợ Ngọc Tình sẽ trách anh ta, sợ nghe thấy những lời nói với giọng điệu lạnh lùng của cô, sợ nghe thấy Ngọc Tình nói rằng cô căn bản không hề muốn gặp lại anh, vì vậy anh vẫn không dám mở miệng.

Vậy là cứ như vậy, hai người không ai nói gì, ai cũng đều đợi đối phương mở lời trước, như vậy bản thân mình sẽ cứ thế mà đáp lại thôi. Thế nhưng có những vấn đề đợi cũng không có được, ví dụ như bây giờ.

Ngọc Tình càng bước đi càng tức giận, càng không hài lòng, còn Phác Vũ thì bước theo phía sau cô cũng có thể cảm nhận được sự tức giận và không hài lòng của cô. Như vậy thì Phác Vũ càng không dám nói gì, vậy là cứ trở thành một vòng luẩn quẩn.

Mãi cho tới khi Ngọc Tình đi tới cửa khách sạn, đi tới bên cạnh chiếc xe của mình, cô mới quay đầu lại nhìn chằm chằm Phác Vũ, sau đó nhanh chóng bước vào trong xe, đóng rầm cửa xe lại, khởi động xe chuẩn bị rời đi.

“Tình Tình.” Phác Vũ nhìn thấy Ngọc Tình sắp ròi đi rồi liền vội vàng lo lắng chạy ra phía trước xe, dang hai cánh tay ra. Hai mắt hướng thẳng về phía Ngọc Tình, hét lớn: “Em đừng đi, anh...anh có chuyện muốn nói với em.”

Hai tay Ngọc Tình nắm lấy vô lăng, nhìn khuôn mặt căng thẳng của Phác Vũ, cô khẽ bật cười, cơn tức giận trong lòng bỗng giảm đi hơn nửa. Cô ấn tay vào còi xe, nhìn Phác Vũ, mở miệng nói: “Tránh ra, anh có chuyện muốn nói sao lúc nãy không nói bây giờ mới lại muốn nói?”

“Anh...anh....anh sợ em tức giận.” Phác Vũ nhìn Ngọc Tình, run rẩy, mở miệng nói thấp giọng xuống.

Giọng nói li nhí đó may mà thính lực của Ngọc Tình tốt, bằng không cô đã không nghe thấy. nhìn bộ dạng căng thẳng không biết nói gì của Phác Vũ, cơn tức giận của Ngọc Tình chẳng còn nữa, cô mở cửa xe ra nói: “Còn không mau lên xe.”

“Ừm ừm.” Phác Vũ nhìn Ngọc Tình, đột nhiên giống như đứa trẻ vậy, lập tức gật đầu, nhanh chân chạy lên phía trước, chui vào trong xe.

Cảnh tượng này lọt vào trong mắt của Lâm Chính Đông khi vừa đi qua cửa khách sạn, làm cho ông ta lảo đảo. Đúng là lần đầu tiên nhìn thấy bác sĩ Phác lạnh lùng như vậy mà cũng có lúc đáng yêu thế này.

Từ trước tới nay ông ta vẫn nhìn thấy được rằng Phác Vũ là người rất đơn thuần, nhưng sự đơn thuần đó của anh không phải ai cũng lợi dụng được. Phác Vũ đơn thuần nhưng không hề ngốc, vì vậy anh luôn cách xa lạnh nhạt với mọi người, không hề cho bất kì ai có được cơ hội để lợi dụng sự đơn thuần đó của anh.

Thực ra có một lần, chính là tám năm về trước, từ khi mà Ngọc Tình bước vào cuộc sống của anh, kể từ đó cuộc đời Phác Vũ coi như đã được định và suốt đời suốt kiếp không thể hóa giải được.

Ngọc Tình khởi động xe, chiếc xe đua màu bạc cách xa dần tầm mắt của Lâm Chính Đông rồi biến mất.

“Chẳng phải anh muốn nói gì à, sao không nói?” Ngọc Tình hai mắt vẫn nhìn về phía trước, khẽ mở miệng nói.

“Hả?” Phác Vũ đơ người ra, anh đúng là có lời muốn nói nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu và bắt đầu như thế nào.

Sau một tiếng hả, trong xe lại là một sự yên lặng lạ thường, Ngọc Tình có thể cảm nhận được cảm xúc lúc này của Phác Vũ, vì vậy cô cũng không giục anh.

Qua đi một lúc lâu, Phác Vũ mới quay đầu nhìn sang Ngọc Tình: “Tám năm rồi, em sống có tốt không?” chắc là rất tốt, tám năm rồi, anh đều luôn dõi theo cô, tuy không gặp cô thế nhưng tám năm rồi con tim anh vẫn luôn dõi theo cô,. Tám năm rồi, anh vẫn theo dõi những tin tức về cô, từ những tin tức đó có thể biết được, cô rất tốt, chỉ là, anh muốn nghe cô nói mà thôi.

“Tốt.” Ngọc Tình khẽ gật đầu: “Chỉ là thiếu mất anh.”

Lời của Ngọc Tình làm cho Phác Vũ đơ người ra. Anh ta cứng đơ người lại quay ra nhìn Ngọc Tình, anh chưa từng nghĩ Ngọc Tình sẽ dùng cách này để nói với anh thực ra trong tim cô luôn có vị trí dành cho anh. anh chưa từng nghĩ rằng, đã tám năm qua đi, anh còn có thể nghe được từ miệng Ngọc Tình câu nói như vậy.

“Tám năm rồi nhưng anh chẳng hề thay đổi gì, nhìn không khác gì khi anh vẫn còn 25 tuổi!” Ngọc Tình khẽ cười, quay đầu sang nhìn bộ dạng ngốc nghếch cảu Phác Vũ.

“Hả?” Phác Vũ nghe thấy vậy, đột nhiên cười tự mỉa mai: “Anh đã 33 tuổi rồi.” 33 tuổi, anh già rồi! điều anh băn khoăn nhất từ đầu tới cuối đều là tuổi tác của anh, bọn họ cách nhau 18 năm, đó là một khoảng cách không gì lấp trống được.

“KHông hề thay đổi gì, chỉ là nhìn trưởng thành hơn.” Ngọc Tình nghe ra được sự thất vọng của Phác Vũ, cô khẽ cười rồi nói: “Anh không cảm thấy đã tám năm rồi nhưng không hề để lại một dấu tích gì trên mặt anh à?”

“Tám năm.” Phác Vũ đưa tay lên khẽ sờ vào hai bên má, sau đó mỉm cười nói: “Hình như đúng vậy, chỉ là không biết tám năm nữa anh sẽ thế nào!”

“Nhất định vẫn giống như bây giờ, đồ ngốc, anh đang nghĩ cái gì vậy, bất luận anh ở trong bộ dạng thế nào thì anh vẫn là Phác Vũ, chỉ cần là anh thì tốt rồi.” Ngọc Tình khẽ cười, nói nhẹ nhàng, lời nói của cô làm cho Phác Vũ trong lòng thấy vô cùng ấm áp.

“Hơn nữa, em còn cho rằng cũng có thể anh cả đời sẽ cứ trong bộ dạng này ấy!” Ngọc Tình hít một hơi thật sâu, sau đó dừng xe lại, quay đầu sang nhìn Phác Vũ nói vẻ rất nghiêm túc.

“Hả?” lúc này Phác Vũ chỉ cảm thấy anh ta như đang lạc vào một thế giới khác vậy, sao có thể như thế chứ: “Tình Tình, em đừng có lừa anh, là người thì đều sẽ già đi.”

“Em không lừa anh, là người thì đều sẽ già đi, không sai, thế nhưng có thể anh không phải là người thì sao?” Ngọc Tình nhìn Phác Vũ nói.

“Hả? anh không phải là người?” Phác Vũ hơi nheo mày lại, thực lòng không hiểu lời nói này của Ngọc Tình.

“Nói thế này đi.” Ngọc Tình khẽ thở hắt ra một tiếng rồi nói: “anh vận khí xuống đan điền, sau đó cho chạy ra khắp cơ thể, cuối cùng tập hợp lại trên đầu, nói cho em biết, anh nhìn thấy những gì?”

Ngọc Tình nói xong, Phác Vũ làm theo y như lời cô nói. Tám năm rèn luyện, đủ để anh biết thế nào là đan điền, phải biết rằng đội đặc công của Cục An ninh Quốc gia không phải một nơi an toàn gì, tám năm nay, Phác Vũ đã học được bản lĩnh tự bảo vệ lấy mình cũng như giết người, cho dù anh chỉ là một bác sĩ.

Ngọc Tình nhìn Phác Vũ vận công, ánh mắt cô thoáng qua sự tỏ tường. Lúc này Phác Vũ từ trong ra ngoài đều phát ra mọt luồng ánh sáng linh thiêng, luồng ánh sáng này rất thánh thiện, làm cho người khác đều muốn lại gần.

Tám năm rồi, thực sự diện mạo của Phác Vũ bây giờ không khác gì so với anh của tám năm về trước. theo Ngọc Tình suy đoán, Phác Vũ đừng nói là qua đi tám năm, kể cả qua đi 80 năm anh cũng sẽ không có sự thay đổi gì, Phác Vũ, căn bản không phải người bình thường!

Qua đi một lát, Phác Vũ từ từ mở mắt ra, anh nhìn Ngọc Tình, ánh mắt sáng lên, “Tình Tình, sao em...em biết.”

“Anh nhìn thấy cái gì?” Ngọc Tình nhìn Phác Vũ khẽ mở miệng hỏi.

“Anh nhìn thấy bản thân anh, trên người mặc đồ màu trắng, hơi giống với thời cổ đại, dường như còn cưỡi một con rồng.” Phác Vũ vừa nói vừa suy nghĩ.

“Rồng....” Ngọc Tình khẽ lẩm bẩm, cuối cùng nhìn Phác Vũ nói: “Chỉ là em nhìn thấy anh phát ra một luồng ánh sáng rất linh thiêng mà thôi, vì vậy tất cả những điều này chỉ là sự suy đoán, bây giờ từ lúc em nhìn thấy đấy, điều đó chứng minh, lai lịch của anh nhất định không phải bình thường.”

Ngọc Tình dừng lại vài giây rồi nói tiếp: “Phác Vũ, bất kể anh tới từ đây, bất kể ai là ai. Có một việc em nhất định phải nói với anh, em không hi vọng chúng ta là kẻ địch của nhau.”

“Sẽ không đâu.” Phác Vũ đưa tay ra nắm lấy tay Ngọc Tình: “Sẽ không đâu, chúng ta mãi mãi sẽ không là kẻ thù! Không biết anh là anh, không kể anh tới từ đây, anh sẽ mãi mãi đứng về phía em!”

Ngọc Tình khẽ cười, đưa tay kia đặt lên tay Phác Vũ: “Em biết, tám năm trước bên cạnh em đã có Nhã Trần, bây giờ bên cạnh em ngoài anh ấy ra còn có Lưu Bân, còn có người khác, như vậy anh có bằng lòng không?”

Lúc này Ngọc Tình đem cơ hội lựa chọn trao cho Phác Vũ, tám năm trước, cô vì Phong Nhã Trần mà đã từ bỏ Phác Vũ trước, không cho anh cơ hội nói bất kì lời nào. Tám năm sau, cô trao cho anh cơ hội lựa chọn, không biết quyết định của anh là gì, cô đều ủng hộ.

“Tình Tình.” Nghe Ngọc Tình nói hết, Phác Vũ im lặng hồi lâu, cuối cùng anh thở sâu một hơi, sau đó nhìn Ngọc Tình nói: “Bất luận bên cạnh em đã có ai, anh đều hi vọng bên cạnh em còn có thể có anh.”

Câu nói này còn giá trị hơn trăm ngàn lần câu nói anh yêu em, Ngọc Tình nghe Phác Vũ nói hết, cô khẽ cười, nụ cười này đúng là xuất phát từ tận sâu trong con tim cô.

“Được.” cô cười, cuối cùng chỉ nói ra một từ, cô đưa hay tay hướng về phía anh, ôm trọn lấy người đàn ông làm cô thấy vô cùng yêu thương này: “Phác Vũ, không kể anh là ai, không kể thế nào, em sẽ luôn ở bên cạnh, chỉ cần anh ở bên cạnh em.”

Đây là lời hứa của Ngọc Tình, kể từ lúc cô nhìn thấy luồng ánh sáng linh thiêng toát ra từ người Phác Vũ cô đã biết thân phận anh nhất định không bình thương, mới đầu cô chỉ cảm thấy trên người Phác Vũ toát ra vẻ gì đó đơn thuần rất đặc biệt, tiếp theo sau đó cô lại liên tưởng tới người đàn ông trồng hoa mạn đà la trong không gian, cô càng thấy thân phận của Phác Vũ đặc biệt, vậy là cô mới để anh thử như vừa nãy.

Kết quả đã nghiệm chúng được suy đoán của Ngọc Tình, thân phận của Phác Vũ rất đặc biệt, chỉ là không biết sự đặc biệt đó là phúc hay là họa với anh. có điều, bất luận là phúc hay là họa, từ nay bên cạnh anh có cô, cô sẽ ở bên anh, phúc họa gì thì cùng dựa vào nhau, chỉ cần anh ở bên cạnh cô.

Phác Vũ ôm lấy Ngọc Tình, cơ thể bé nhỏ mỏng manh của cô ở trong lòng anh đã nói cho anh biết, những điều anh đã phải trải qua là xứng đáng, tám năm anh đợi cô là hoàn toàn xứng đáng.

Lúc này Phác Vũ đã đưa ra một quyết định, không biết sau này sẽ thế nào, anh sẽ đều đứng về phía Ngọc Tình, kể cả có trở thành kẻ thù của cả thế giới anh chỉ cần thế giới của anh có cô là đủ!