Trở Về 80 Trở Thành Nữ Phụ Bán Con Đổi Lương Thực

Chương 39





Trong lúc người trong thôn bàn tán thì Khương Chi đã đi đến nhà bí thư Khương.

Khương Chi còn chưa kịp gõ cửa đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên cầm thuốc lá trong tay đi ra sân.

Ông ấy mặc áo choàng bông màu xanh đậm, trên đầu đội cái mũ mềm, mặt mày nghiêm nghị, rất có dáng vẻ của một người làm quan.

Khương Chi biết có lẽ người này chính là bí thư thôn Khương Gia, Khương Đức Hải.

Ở nông thôn vào thời này, các thôn dân đều tụ tập sống chung với dòng tộc của mình, bình thường người trong cùng một thôn đều có chung tổ tiên, quan hệ thông gia trải rộng, tuy đến ngày nay mối quan hệ dòng họ thân thích với nhau đã rất xa rồi nhưng trong xã hội thì vẫn được xem là người quen biết.

Gặp người ta phải nở nụ cười chào hỏi.


Khương Chi lên tiếng chào như đã quen: “Chú!”Khương Đức Hải vừa nhìn thấy cô thì đầu đã đau nhức, thanh danh của người này quá kém, có thể nói là cực phẩm trong thôn này.

“Chú, trước kia là do cháu không hiểu chuyện nên mới gây phiền phức cho chú, lúc này cháu thật sự đã nhận thức sâu sắc những sai lầm của mình, vả lại cháu cũng có lòng hối cải.

Cho nên cháu nghe Đản Tử nói Dược Tiến dạy học cho thằng bé, cháu đến đây để nói tiếng cảm ơn”.

Dứt lời, Khương Chi đưa thịt trong tay mình đến.

Khương Đức Hải muốn nói lời từ chối nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, dù ông ấy là cán bộ trong thôn, tiền lương một tháng có thể cầm ba mươi đồng nhưng thỉnh thoảng chỉ có thể mua một cân thịt mỡ, rán lấy dầu để dành xào đồ ăn.

Thế nhưng miếng thịt trong tay Khương Chi lúc này vừa nạc vừa mỡ, nếu cắt lát mỏng xào với hẹ thì ngon biết mấy.


Chẳng phải duỗi tay cũng không đánh người đang cười sao?Khương Đức Hải hút một hơi thuốc lá rồi dập đầu thuốc vào hàng rào trong vườn, ho khan một tiếng, nói: “Vào trong rồi nói.

”Khương Chi gật đầu, vâng một tiếng, sau đó kéo Đản Tử đi theo Khương Đức Hải vào nhà.

Nghe có tiếng động, vợ của Khương Đức Hải lại Điền Hoán Mai nhô đầu ra, vừa muốn mở miệng nói gì đó thì đã nhìn thấy Khương Chi đi sau lưng Khương Đức Hải, bà ấy không khỏi xụ mặt nói: “Sao ông lại dẫn cô ta vào trong nhà?”Còn chưa đợi Khương Đức Hải nói chuyện, Khương Chi đã cười nói: “Thím, cháu nghe Đản Tử kể Dược Tiến dạy thằng bé viết chữ, hai năm qua, thím cũng nhét không ít khoai lang cho Đản Tử nên hôm qua cháu vừa lên thị trấn mua một cân thịt, hôm nay mang đến biếu chú thím.

”Đời trước Khương Chi đã lăn lộn trong thương trường biết bao lâu, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, phải nói rằng cô là người rất hiểu về việc tạo mối quan hệ.

Cô biết người bên ngoài thích nghe cái gì, trước khi đến đây cô cũng đã hỏi thăm tình hình với Đản Tử.

Điền Hoán Mai là người ở thôn bên cạnh, lúc còn trẻ thì gả cho Khương Đức Hải, sinh ra ba đứa con trai nên bà ấy rất hãnh diện, đến những năm 80 này, không chỉ Khương Đức Hải làm bí thư thôn mà chính bà ấy cũng là chủ nhiệm hội phụ nữ.

Có thể nói danh tiếng của hai vợ chồng rất cao, ở thôn Khương Gia này, lời nói của họ rất có trọng lượng.

.