Trò Chơi Tình Ái Và Quyền Lực (H+)

Chương 3: Chế ngự em (3)




Đầu lưỡi nóng rựcđảo qua gò ngực xinh đẹp của cô, lại ngậm lấy đầu ngực tham lam nặng nềbú mút, cắn nhẹ, thay phiên đem hai đầu ngực đỏ bừng mút đến sáng bóngtrơn ướt, trên ngực mềm mại trắng nõn lưu lại dấu tay ửng hồng của anh.

"Ân......" - Chưa từng bị đối xử càn rở thế này, cô ngây ngô hoàn toàn chống đỡkhông được kích tình như vậy, những ngón tay bấu chặt vào nhau cựa quậylàm cho vết xướt trên tay nổi lên rõ rệt hơn.

"Khó chịu quá..."

Anh hài lòng cong lên khóe môi, biết cô đối với khiêu khích của anh sinh ra phản ứng, làm anh vô cùng sung sướng. Dù rằng cơ thể vẫn còn một chútbài xích yếu ớt, nhưng với anh mà nói cũng không hề hấng gì. Anh quỳxuống, đem một chân của cô nâng tới trên vai, nhụy hoa non nớt ướt átphấn hồng cứ như vậy trần trụi hiện ra trước mắt anh.

Hai cánh hoa hồng nhạt gắt gao mấp máy, ẩm ướt bóng loáng đặc biệt mê hoặclòng người, yết hầu của anh khẽ lăn nhẹ một cái, đôi môi nóng rực liềntrực tiếp vùi sâu vào bên trong, như tìm được nguồn nước tươi mát tậntình uống cạn.

"A..."-bên dưới truyền tới kích thích mãnh liệt làm cho toàn thân Đông Nghi rùngmình, da gà nổi hết lên ngoài da, loại cảm giác này quá cuồng nhiệt, quá nồng nàn rồi, cô không thể chịu nổi nữa.

Bờ môi của anh bao trùm nụ hoa xấu hổ của cô, đầu lưỡi chơi đùa liếm lápxung quanh, sau nhiều lần di chuyển, dùng sức hút lấy mãnh liệt, làm cho cô không chịu được ưỡng cong người bật lên tiếng rên khẽ.

"Nhanh lên đi..."

"Em đang cầu xin tôi phải không?"

"Ân... phải... tôi khó chịu quá..."-đôi mắt mọng nước mơ màng nhắm lại, dòngchất lỏng trong suốt như pha lê theo mi mắt rơi ra bên ngoài, giờ phútnày Đông Nghi đã vứt bỏ tất cả sự tự tôn của mình, cơ thể của cô đangbiểu tình kịch liệt, kêu gọi hãy lấp đầy bên trong.

"Ngoan lắm!"-ngón tay anh tìm đến hoa huyệt, tách ra đóa hoa không ngừng khépkín, đem nó mở rộng ra để anh được tận tình chăm sóc.

Cảm giác được vách tường của cô đang co rút lại, ngón tay đang vân vê trênviên ngọc sưng đỏ tụ huyết, dùng sức kéo ra dày vò, răng nanh sắc nhọncắn nhẹ lên cánh hoa non mềm, Đông Nghi trân mình gào lên.

"Đừng... dừng lại đi... hức hức..."

Sâu thẳm trong sự dày vò chính là cơn khoái cảm mãnh liệt đang ập tới không cách nào khống chế được, cô vô lực thả lỏng người, một đợt thủy dịchmạnh mẽ từ sâu trong cơ thể bắn ra bên ngoài, chạm tới đôi môi đang tham lam chờ sẵn ở đó.

"Rất tốt!"

Đôi mắt mê đắm ngẩng lên nhìn cô nở nụ cười ẩn ý, anh rướn người tới áp đôi môi của mình lên cánh môi đang hé mở của Đông Nghi, để cô cùng mìnhthưởng thức hương vị ngọt ngào vừa rồi.

"Ưm..."

Khuôn mặt phiếm hồng với đôi mắt long lanh nước như cún con khiến anh khôngkhỏi động lòng, anh buồn cười nhìn cô mệt mỏi muốn thiếp đi, đâu có dễdàng như vậy, mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Đông Nghi khẽ chíu mày khi ngón tay của anh chưa chịu buông tha cho cánh hoa đã sưng tấy của mình, lời nói yêu kiều nũng nịu cất lên: "Đau..."

Anh dường như đã nhận ra được điều gì đó, giọng nói trầm khàn mang theochút sủng nịnh xoa dịu: "Sẽ hơi đau một chút, về sau không làm em thấtvọng."

Đông Nghi còn chưa kịp đáp trả đã nhìn thấy anh lôi trong quần ra côn thịtto lớn, đôi mắt có chút kinh hãi mở to lên, đối với cô mà nói nó thật sự quá lớn rồi.

"Không... nó lớn quá..."

Côn thịt của anh sau khi vừa gặp được vật tương thích liền vui mừng trươngcứng lên, anh chậm rãi xâm nhập vào nơi tư mật của cô, nhìn thấy khuônmặt nhăn nhó chịu đựng, trong lòng nổi lên một trận đau xót, nhưng giờphút này làm sao có thể dừng lại được nữa.

Nặng nề hô hấp, anh nhấp mạnh vào bên trong cô, côn thịt gắt gao bị bao lấykhiến toàn thân anh run rẫy. Sau cơn đau như xé toạt người, cơ thể ĐôngNghi theo động tác nhịp nhàng của anh từ từ xoa dịu, nỗi thống khổ dầnbị lấp đầy bằng cơn khoái cảm cùng cực, nơi giao nhau giữa hai cơ thểtràn ra một ít dịch màu đỏ, đánh dấu cho lần đầu tiên của người con gáiđã bị lấy đi.

"A......" Cô yêu kiều rên lên, cảm giác đã trải qua lúc trước lại đến lần nữa,lượng lớn mồ hôi theo làn da toát ra, ngón tay gắt gao nắm chặt vào nhau vẫn đang bị trói trên đầu giường, ngón chân đáng yêu cuộn lại.

Đông Nghi bị cao trào cuộn sóng đánh vào đến hoa mắt choáng váng, hơi thởgấp gáp theo từng nhịp thúc đẩy của anh phát ra tiếng rên ngày càng lớnhơn, khi cơn cao trào ập tới, đầu óc cô đã hoàn toàn mụ mị.

Anh mỉm cười hôn nhẹ lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô, yêu thương vénlọn tóc xõa tán loạn ra sau tai. Đông Nghi vì quá mệt mỏi đã ngủ thiếpđi sau cơn mây mưa vừa rồi, mặc kệ anh vẫn còn ở đó ngắm nhìn cô thêmmột lúc thật lâu. Động tác của anh rất nhẹ nhàng nhưng vô cùng thuầnthục, giúp cô lau đi hạ thân bên dưới, ánh mắt có chút kích động vuimừng khi nhìn lại vệt đỏ lấm chấm trên grap giường, từ giờ phút này côđã là người phụ nữ của anh rồi.

"Ngoan, ngủ một giấc thật ngon nhé!"

Mí mắt nặng trĩu chậm chạp mở ra, Đông Nghi lười biếng tỉnh dậy. Cô sựtngồi dậy, lúc này bên dưới truyền tới cảm giác đau râm ran, nói rõ chocô biết chuyện đêm qua hoàn toàn không phải cơn ác mộng.

Đông Nghi nhìn xuống người mình, quần áo chỉnh tề, còn được đắp qua chănbông mềm mại, căn phòng nhìn vào không hề có dấu tích của cuộc mây mưatối qua, cô rất muốn huyễn hoặc bản thân rằng đó chỉ là một giấc mơ,nhưng một lần nữa lại không thể khi điện thoại bên giường đổ chuông.

"Alo, em đã nhận được đoạn video của tôi chưa? Góc quay rất rõ có phải không?"

Đông Nghi mím môi, cô nhận ra giọng nói này, giọng nói cô sẽ không bao giờquên được từ anh. Mi mắt khẽ giựt khi mở đoạn video vừa xuất hiện trongđiện thoại, bằng cách nào đó mà cảnh cô và anh quan hệ đều được quay rất sống động và rõ nét.

"Anh muốn gì?"-giọng nói âm lãnh cất lên khiến người khác phải run người,bây giờ Đông Nghi đang cực kỳ tức giận, cô thề sẽ không tha cho anh nếugặp lại được.

TBC.

Phù, cuối cùng cũng xong phần 1, hi hi. Bà con ủng hộ nhé ^^