Tôi Là Thầy Khai Quang

Chương 536: Toàn quân bị tiêu diệt




Chẳng lẽ là đêm hôm đó ... Hai người khu ma dùng Thánh Quang giết tôi, thần khí bảo vệ chủ, sức mạnh của ngọc bội Cửu Dương đã hấp thụ Thánh Quang, sau đó sức mạnh được kích hoạt nên ngọc bội Cửu Âm của Bạch Long Sơn cũng xuất hiện sự bất thường và bị người của Bạch Long Sơn cảm nhận được chăng?

Trương Sướng nghe thấy vậy thì vô cùng kinh hãi, nói: "Các người ... các người đã lấy thánh vật ngọc bội Cửu Dương của Đạo Hội chúng ta... lẽ nào chuyện xảy ra hơn hai mươi năm trước ... lẽ nào..."

Thanh niên cười nói: " Chuyện xảy ra hơn hai mươi năm trước đã trôi qua từ lâu rồi, bây giờ tôi đã biết, hai đứa trẻ kia, một là Lý Giai Dao, một là Trương Sơn Thành!"

"Hai người bọn họ chưa chết!"

"Đạo Hội các người tự tạo nghiệt thì không thể sống yên ổn!"

Hơn hai mươi năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Trương Sướng nghe vậy, mặt biến sắc: "Cả cơ thể chất dương và cơ thể chất âm đều ... chưa chết sao?"

"Đã vậy, tao càng không thể để Trương Sơn Thành sống sót!"

Trương Sướng siết chặt cổ tôi, trong lòng tôi vô cùng sợ hãi ...

Đang lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên bàn tay đang bóp cổ tôi của Trương Sướng bị một sợi dây mây nhỏ cuốn lấy.

Ngay sau đó, Trương Sướng kêu lên thảm thiết, từng cành lá xanh tươi đâm xuyên qua mắt, mũi, tai và miệng của Trương Sướng ...

Trương Sướng ngã xuống đất, máu từ mắt, mũi, miệng và tai anh ta không ngừng tuôn ra...

Phía sau anh ta là những dây mây nhỏ, chúng nhanh chóng hợp lại và trở thành một nhánh dây mây to lớn.

Hóa ra Yêu Vương âm thầm xuất hiện ở sau lưng Trương Sướng, vào thời điểm mấu chốt giết chết Trương Sướng!

Thanh niên kia hẳn là đã nhìn thấy thứ ở phía sau Trương Sướng, nhưng hắn ta vẫn bình tĩnh không nói ra, sợ Trương Sướng giết tôi nên đã nói cho Trương Sướng biết một số bí mật để kéo dài thời gian!

Trương Sướng hoàn toàn tập trung tinh thần vào việc giết tôi và những chuyện kinh thiên động địa kia, anh ta hoàn toàn không ngờ được rằng nguy hiểm đã dần dần từng bước tiếp cận mình.

Hai người khu ma đã lập công, nhưng lại bỏ mạng ở đây.

Thanh niên gật đầu cảm ơn nhánh dây mây kia: “Cám ơn đã ra tay giúp đỡ”.

Yêu Vương không nói, rút nhánh dây mây về bên cạnh tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào thanh niên và nói: "Anh và Lý Giai Dao đến gặp tôi là vì ngọc bội Cửu Âm cảm nhận được sức mạnh của ngọc bội Cửu Dương sao?"

“Đúng vậy", thanh niên tiến lên hai bước, cười nói: “Lý Giai Dao đã hoàn toàn dung hợp sức mạnh của ngọc bội Cửu Âm, khi sức mạnh của ngọc bội Cửu Dương xuất hiện, Lý Giai Dao lập tức cảm nhận được. Chúng tôi đã nhanh chóng thảo luận với nhau, tôi và Lý Giai Dao cùng nhau tìm theo hướng cảm ứng".

"Sau đó tìm tới đây".

Lý Giai Dao đã dung hợp sức mạnh của ngọc bội Cửu Âm ư?

"Chúng tôi đã điều tra ra gần đây ở thành phố anh ở đã xảy ra chuyện gì đó. Người của Đạo Hội đã phong tỏa thành phố, chỉ có chuyện chiếc xe buýt đó, vậy nên chúng tôi cũng đã điều tra ra. Theo tình hình do một số hành khách phản ánh lại, họ ngoài miêu tả anh và người phụ nữ kia thì cũng cho biết người cảnh sát muốn bắt là anh".

"Vì vậy, chúng tôi đã điều tra theo manh mối, phát hiện ra gần đây người của Đạo Hội đã tìm kiếm hai người trong thôn. Chúng tôi đã lần theo manh mối và tìm được tới đây".

"Chúng tôi đã giết một vài người của Đạo Hội và có được tin tức anh biết tung tích của ngọc bội Cửu Dương, và điều tôi không ngờ là anh còn biết cả tung tích của đá Nữ Oa".

"Còn nữa, sức mạnh của ngọc bội Cửu Dương xuất hiện, chứng tỏ có người đã dung hợp ngọc bội Cửu Dương. Bây giờ, tôi cũng biết ngọc bội Cửu Dương đang ở trong cơ thể anh".

Thanh niên hào hứng kể lại.

Chúng tôi không ngờ rằng thanh niên sẽ để Lý Giai Dao xuất hiện, tôi và tiên nữ Thanh Thủy còn bàn với nhau rằng sau khi mọi việc ở đây được giải quyết, chúng tôi sẽ đi tìm thanh niên đó, nằm vùng ở Bạch Long Sơn, đánh cắp ngọc bội Cửu Âm, giải cứu phần thân xác của tiên nữ Thanh Thủy.

Bây giờ lại tình cờ gặp được thanh niên đó ở đây, vậy thì tôi có thể bàn bạc với hắn ta về những chuyện này.

Nhưng thanh niên đã biết nhiều tin tức như vậy, còn biết về đá Nữ Oa, hắn ta nhất định sẽ không từ bỏ việc điều tra tung tích của đá Nữ Oa.

Tôi bình tĩnh nói: "Vậy thì, anh đã biết tất cả những điều này, anh định làm gì?"

Thanh niên cười nói: "Lần trước tôi đề nghị anh tham gia vào Bạch Long Sơn chúng tôi, nhưng anh không đồng ý. Lần này, anh không còn sự lựa chọn nào khác nữa rồi, anh nhất định phải tham gia vào Bạch Long Sơn chúng tôi".

Xem ra tôi không cần đề nghị với thanh niên chuyện tham gia vào Bạch Long Sơn thì thanh niên đã đề cập trước rồi, nhưng tôi cũng không đồng ý ngay.

Tôi nói: "Anh yêu cầu tôi tham gia vào Bạch Long Sơn vì tôi đã dung hợp được ngọc bội Cửu Dương, hay vì tôi biết tung tích của đá Nữ Oa?"

“Tất cả đều có liên quan", thanh niên nói: “Quan trọng hơn là, anh và Lý Giai Dao có trách nhiệm rất nặng nề, liên quan đến sự an toàn và yên bình của toàn bộ giới tu luyện và thế giới người thường".

"Trước đại cục, những bảo vật khác đều không quan trọng".

"Anh nhất định phải đi theo tôi. Nếu như lần này anh không đồng ý, tôi cũng sẽ đưa anh đi".

Là sao? Tại sao lại như vậy? Tôi có quan hệ gì với sự an toàn và yên bình của toàn bộ giới tu luyện và thế giới người thường?

Thấy vẻ mặt tôi đầy nghi hoặc, thanh niên nói: "Sau khi đến Bạch Long Sơn, bố tôi và các vị trưởng lão sẽ từ từ nói chuyện với anh. Bây giờ chúng ta phải đuổi theo và giết chết những kẻ đã bỏ chạy kia trước đã".

"Không cần ...", đúng lúc này, Lữ Tuệ San và Mộ Diệc Kỳ đi từ phía xa tới.

Lữ Tuệ San nói: "Mấy người đó đã bị tôi giết chết rồi".

Tại sao Lữ Tuệ San lại có mặt ở đây? Có lẽ Thụ Yêu đã cuốn lấy cô ta từ phía xa lên, Lữ Tuệ San đã giúp đỡ giết chết những kẻ chạy trốn vừa nãy rồi cùng Mộc Dịch tới đây.

Sắc mặt của Mộc Dịch rất khó coi, dù sao thì Mộc Dịch cũng là người của Đạo Hội, bây giờ lại có nhiều người tài giỏi của Đạo Hội đã bị giết chết như vậy.

Mộc Dịch nhìn chằm chằm thanh niên: "Là anh ... anh là hung thủ giết chết sư huynh Giang Dương của tôi!"

Sư huynh của Mộc Dịch? Giang Dương?

Thanh niên nhàn nhạt nói: "Đúng vậy, các cô phái hai người tới thôn tìm dây thừng và xích, tình cờ bị tôi bắt gặp. Tất cả tin tức đều là do sư huynh cô nói cho tôi biết".

"Người còn lại rất có khí phách. Thà chết chứ không nói gì, nhưng sư huynh của cô cứ quỳ xuống đất cầu xin tôi thương xót thả anh ta đi, cho nên anh ta đã khai hết mọi thứ".

"Đương nhiên tin tức quan trọng như vậy không thể bị rò rỉ, cho nên ... tôi chỉ có thể giết bọn họ".

"Anh ...", Mộc Dịch nghiến răng nghiến lợi, tức giận nhưng nhịn không thể làm gì.

Vào lúc này, Lý Giai Dao cũng lao ra khỏi rừng cây phía sau và đi đến bên cạnh chúng tôi.

"Sơn Thành ...", Lý Giai Dao chạy đến bên cạnh tôi, lột bỏ khăn che mặt rồi lao vào vòng tay tôi, hai chân chị ấy quấn chặt lấy hông tôi.

Cô gái này ... ở đây còn có rất nhiều người mà.

"Sơn Thành, chị cứ tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại em nữa ...", Lý Giai Dao ôm tôi rất chặt, tôi cũng ôm chặt lấy Lý Giai Dao.

"Chị rất nhớ em..."

Tôi vuốt ve mái tóc của Lý Giai Dao, khẽ nói: “Cô gái ngốc nghếch, em cũng rất nhớ chị".