Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 19-1




Editor: Lăng

Em phải có trách nhiệm với chị tới cùng!

Quý Thiển Ngưng cảm thấy mình nhất định là điên rồi, cô lại mơ cái giấc mơ khó tả đó nữa rồi.

So với lần trước chỉ có hình mà không có tiếng thì lần này hoàn toàn khác, không chỉ có hình ảnh 3D sống động rõ nét, mà còn có lời thoại rõ ràng.

"Có biết tôi là ai không?"

"......"

"Sướng không em?"

"......"

"Đừng vội, chúng ta còn có rất nhiều thời gian."

"......"

"Muốn hai ngón luôn à?"

"......"

"Đau à? Chị sẽ nhẹ nhàng."

"......"

"Ngoan ghê."

"......"

Giọng nói trong trẻo kia..... rõ ràng là của Mạc Hạm......

Đầu óc Quý Thiển Ngưng như là bị nhét đầy bông gòn vào, bản thân cô đã nói gì, một chút cũng không nhớ rõ.

Cô không biết là mình mệt quá mà ngất hay sướng quá mà ngất nữa, khi tỉnh dậy đầu óc choáng váng vô cùng, mỗi một khúc xương giống như bị ai đánh vào vậy, vừa đau vừa yếu không có chút sức lực.

Phòng có chút tối, đôi mắt lúng liếng của cô thong thả nhìn quanh một vòng, phát hiện bên mép giường có bóng người, liền phản xạ có điều kiện kêu lên: "Ai?"

"Cạch" một tiếng, người nọ mở đèn đầu giường lên.

Ánh đèn vàng dịu nhưng vẫn có chút chói mắt, nên Quý Thiển Ngưng dùng tay che mắt lại, xuyên qua khe hở ngón tay nhìn thấy gương mặt người nọ, nghĩ thầm: "Sao giấc mơ này còn dài hơn lần trước vậy?"

"Tỉnh rồi sao?"

Hình như...... Hình như...... Không phải nằm mơ......

Âm thanh nhẹ nhàng lại có chút khàn khàn truyền thẳng vào tai cô, Quý Thiển Ngưng hít sâu một hơi, nắm chặt khăn trải giường dưới thân, giọng nói cũng hoảng hốt: "Chị... chị... chị sao lại ở chỗ này?!"

Mạc Hạm mang một chiếc váy tơ tằm hai dây màu tím, tóc dài tản ra có chút rối, nhưng lại làm người khác cảm thấy rối đến đẹp vô cùng. Dung nhan đó, hơn nữa có hiệu ứng của ánh đèn, khiến cho ngũ quan của chị thêm chút dịu dàng cùng ấm áp hơn so với ngày thường.

Mạc Hạm ở ngồi bên mép giường, nhìn cô gái đang hoảng sợ kia: "Em nhìn cho rõ, nơi này là nhà chị."

Quý Thiển Ngưng nhìn quanh bốn phía, phát hiện căn phòng này bài trí vừa quen thuộc vừa xa lạ. Quen thuộc là bởi vì mấy tháng trước cô mới từ nơi này tỉnh lại, xa lạ là bởi vì đây không phải căn nhà cô thuê cùng Khương Ấu Na.

Quý Thiển Ngưng đột nhiên ngồi dậy, xốc chăn lên.

Cô không có mặc cái gì hết á!!!

Vì để xác nhận thêm, cô chui vào trong chăn, muốn thăm dò địa phương tư mật nào đó, lại bởi vì đen như mực nên cái gì cũng không thấy.

"A a a ——"

Cái chăn bị nhấc lên, Quý Thiển Ngưng thất thanh thét chói tai, tay mắt lanh lẹ ôm chầm lấy cái chăn. Cô cứ như đang đề phòng kẻ háo sác, nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Mạc Hạm: "Chị...chị...chị muốn làm gì?"

Mạc Hạm cười lạnh một tiếng, thâm thúy nói: "Nên làm đều làm, em hỏi vấn đề này có buồn cười lắm không?"

Nên làm......

Làm......

Quý Thiển Ngưng dù khờ khạo cỡ nào cũng hiểu rõ là có ý gì. Vừa rồi không thấy rõ, hiện tại mới loáng thoáng cảm giác cái địa phương kia có chút khác lạ, là một người phụ nữ, cái đó có ý gì không cần nói cũng biết.

Quý Thiển Ngưng như bị sét đánh giữa trời quang, trong chốc lát cô không có biện pháp tiếp thu sự thật là mình cùng Mạc Hạm lại "làm" thêm lần nữa, càng ôm chặt cái chăn, thứ duy nhất đem lại cảm giác an toàn cho cô, nhắm mắt cố gắng hồi ức lại.

Đêm qua cô tham gia lễ tốt nghiệp xong thì đi ăn với mọi người, mọi người đều khóc, cô cũng khóc, uống một ít rượu......

Cô biết là mình đã uống say, nhưng vì sao không phải Khương Ấu Na hoặc hai người bạn cùng phòng đưa cô về?

Lúc ấy nhiều người như vậy, cô sao lại về tay Mạc Hạm mất rồi?

Chuyện này thật khó tưởng tượng.

Những ký ức sau khi uống say không rõ cho lắm, lông mày Quý Thiển Ngưng nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con muỗi, đầu đau tới mức muốn đâm vào tường.

Lúc cô còn đang đau khổ nhớ lại chuyện cũ, Mạc Hạm đã di chuyển.

So với bất kỳ lúc nào thì bây giờ đây Quý Thiển Ngưng ì cũng nhạy bén hơn bao giờ hết, cô lập tức mở to mắt, nghĩ nếu Mạc Hạm muốn làm gì cô...... Cô sẽ cho chị một đấm liền!

Mạc Hạm chỉ là đem một bên dây áo bị trượt xuống kéo lên lại, nói: "Chị đi lấy nước cho em."

(Nên làm gì cũng đã làm rồi thì chị Hạm cũng nên đổi xưng hô đúng không mọi người, còn bé Ngưng thì bỏ qua đi.)

Nói xong liền đi ra ngoài.

Quý Thiển Ngưng nhìn cửa phòng mở rộng, trong lòng chỉ có một ý nghĩ—— chạy!

Nhưng cô tìm từ đầu giường tới cuối giường, cũng không thấy một cái quần cái áo nào. Không biết Mạc Hạm đã giấu chúng nó ở nơi nào.

Quý Thiển Ngưng muốn tìm chỗ khác, lại không thể trần như nhộng mà đi tìm, cô đành dùng chăn che cơ thể mình lại, mới quấn một nửa đột nhiên lại dừng lại.

Trừ bỏ chỗ nào đó không khoẻ, toàn thân cô không có bất kỳ một dấu vết khả nghi nào, một chút cũng không giống như là bộ dáng bị cưỡng ép......

Trong lúc cấp bách, cô đã biến Mạc Hạm trở thành người xấu tội ác tày trời, hiện tại nghĩ lại mới thấy buồn cười vô cùng.

Mạc Hạm, người lãnh đạm như vậy, trong lúc các cô "yêu" kịch liệt nhất còn khắc chế được, sao lại có thể trở thành người làm chuyện đồi bại này?

Khó trách vừa rồi Mạc Hạm lại cười như vậy, nhất định là cảm thấy mình đang làm nhục chị.

Nếu không phải bị cưỡng bách, chẳng lẽ là...... Do cô?

Không có khả năng!

Cô mới không phải loại đói khát kiểu đó!

Quý Thiển Ngưng mười phần tin tưởng vào bản thân mình.

Rõ ràng mấy tháng trước lúc cô nói rõ mọi chuyện, Mạc Hạm không hề quấy rầy cô, lúc xem phim ở lễ tốt nghiệp hay đi liên hoan cũng ăn ý làm lơ nhau, trong lòng các cô hiểu rất rõ, các cô đã hoàn toàn phân rõ giới hạn.

Nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện hoang đường này...... Đây không thể chỉ đơn giản là tình một đêm nữa, các cô làm sao còn có thể nói rõ với nhau được nữa?

Một bóng người bước vào, Mạc Hạm đã đem nước tới, không nhanh không chậm đi tới mép giường đưa nước cho cô.

Quý Thiển Ngưng không nhận lấy, hỏi chị: "Quần áo của tôi đâu?"

Mạc Hạm cố ý bỏ qua vấn đề này, nói: "Uống nước đã."

Quý Thiển Ngưng nhìn cái ly kia: Một cái ly sứ, thành ly vẽ một con ngựa màu hồng cùng một con chó con màu trắng, hai chân trước của chó con giữ lấy đuôi của ngựa hồng, ngựa hồng liền quay đầu lại nhìn.

Trong hoàn cảnh ái muội như vậy, Quý Thiển Ngưng còn có thể phân tâm quan sát nội dung trên cái ly cũng không phải là do cô bình tĩnh mà là do cái ly này quá xấu, có trách thì trách cái người làm cái ly kia làm không đến nơi đến chốn, vẽ hai con vật vốn dễ thương như thế thành xấu tới mức ma chê quỷ hờn.

Bàn tay chạm vào thân ly ấm áp, nháy mắt Quý Thiển Ngưng đã bị kéo về hiện thực, nhìn ánh mắt trầm tĩnh kia, chần chờ một lát cuối cùng vẫn là nhận lấy ly nước.

Đầu óc cô bây giờ trống rỗng, cổ họng khô rát, vẫn nên uống một chút cho đỡ thì hơn.

Nước vừa vào trong khoang miệng đã cảm giác có chút ngọt thanh, hẳn là có bỏ thêm mật ong. Thế là Quý Thiển Ngưng uống hết cả ly, vẫn còn muốn uống nữa nhưng xấu hổ không dám đòi tiếp.

"Cảm ơn." Cô cực kỳ mất tự nhiên mà trả cái ly lại cho Mạc Hạm, liếm liếm môi, còn chưa khôi phục trạng thái hoàn toàn.

Mạc Hạm cầm cái ly không nhìn một chút, nói: "Cái ly này, là một fan não tàn nói đã thích chị rất nhiều năm tặng cho chị."

"......" Ai quan tâm đâu chứ?

Tầm mắt Mạc Hạm trở lại trên mặt cô, dứt khoát nói: "Là em tặng chị đó."

...... Hở?

"Nhìn phản ứng của em, hình như là hoàn toàn không nhớ gì cả." Đôi mắt Mạc Hạm lộ ra một tia sáng, từ từ nói: "Mấy tháng trước, lần đầu tiên đoàn phim《 Mê vụ 》tổ chức liên hoan, khi đó chúng ta mới gặp nhau lần đầu, em chủ động đến gần chị, nói là fan lâu năm của chị, tự tay em làm cái ly này có ý muốn tặng chị."

"......" Đối với Mạc Hạm chỉ là mấy tháng, nhưng đối với Quý Thiển Ngưng đã trùng sinh mà nói thì đã tận mười năm trước. Cô đã sớm quên những chi tiết đó.

"Cái ly này thật sự rất xấu." Mạc Hạm lộ ra một chút ghét bỏ trong giây lát, tiếp tục nói: "Chị thấy em chân thành như vậy nên mới nhận lấy. Em còn chủ động tìm chị uống rượu, uống chưa được năm ly thì em đã gục xuống."

"......" Quý Thiển Ngưng thừa nhận tửu lượng của bản thân không tốt. Nhưng mà trước khi ôn lại chuyện cũ, thì trả quần áo cho người ta trước đã!

Mạc Hạm nghe không được tiếng lòng cô, lại nói tiếp: "Lúc em uống say là chị đưa em về. Chị vừa đỡ em lên xe thì đột nhiên em ôm lấy chị, còn hôn chị."

"........................" Mười năm trước, cái kẻ hoa si kia đúng thật là có thể làm ra những chuyện ngu ngốc đó. Nhưng vì sao Mạc Hạm lại nói chuyện đó ngay lúc này?

Đầu óc Quý Thiển Ngưng không theo kịp suy nghĩ của chị.

Một cánh tay đột nhiên duỗi lại đây, nhẹ nhàng cọ qua môi cô, giúp cô lau nước mật ong dính trên khóe miệng.

Mạc Hạm thu hồi tay thì Quý Thiển Ngưng mới phản ứng lại, có chút khó chịu nhìn chị.

"Lần trước là em chủ động, tối hôm qua cũng là chính em chủ động. Hai lần, em còn muốn nói gì không?" Thanh âm Mạc Hạm vẫn rất bình tĩnh, sắc mặt nhìn qua cũng không có gì dao động, nhưng những lời này rõ ràng là mang theo cảm xúc, như là chỉ trích, lại như là tức giận.

Quý Thiển Ngưng cảm thấy ly nước kia đúng là không nên uống, cô há miệng thở dốc, cổ họng như có gì chặn lại không phát ra tiếng nổi.

Chuyện đêm qua cô không nhớ gì cả, bây giờ cô nên nói gì đây?

"Không nhớ rõ cũng không sao, chị giúp em."

Nhìn thấy Mạc Hạm cầm lấy điện thoại, Quý Thiển Ngưng vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Ngón tay Mạc Hạm nhấn vài cái trên màn hình, ngay sau đó từ trong điện thoại phát ra một đoạn ghi âm kỳ lạ.

"Biết tôi là ai không?"

"Ha ha, hóa thành tro...... Em cũng nhận ra chị. Chị chính là cái loại...... Cái loại tự cho là thanh cao...... Mắt bỏ trên...... trên đầu...... Vô cùng đáng ghét...... Hừ, Mạc đáng ghét, Mạc, Mạc!"

"Mạc cái gì?"

"Mạc Mạc...... M đó! Chị chính là...... Hừ, Mạc siêu M!"

"Ồ, vậy em xem chị xử em như thế nào."

"Tới đây tới đây, tới...... Hừ, có giỏi thì nhào vô, em mà không cắn lại chị thì em...... Úi...... Đau!"

"Còn nói nữa không?"

"Chị cắn người! Hu hu hu, chị ăn hiếp em...... Trước kia chị ăn hiếp em, hiện tại lại vẫn ăn hiếp em...... Chị hết thương em rồi."

"...... Đừng nhúc nhích, để chị xem có chảy máu không?"

"Không cần chị lo! Đừng đụng em! Em ghét chị, em ghét chị, siêu ghét chị luôn...... Em ghét chị chết đi được...... Chị cút ngay và mau!"

"Xí, không thèm gặp lại."

"Quay lại đây!"

"Quậy đủ chưa?"

"Đủ cái gì mà đủ, em nói, em muốn...... Ợ, chơi chết chị!"

Ba chữ cuối cùng, có thể nói là vô cùng có lực, khí phách mười phần.

Ghi âm đến đây thì kết thúc.

Nếu không đoán sai, kế tiếp các cô hẳn là làm những việc không thể miêu tả được......

Trước mặt Quý Thiển Ngưng tối sầm, hận không thể lập tức ngất xỉu tại chỗ......

Tim cô đập mạnh, máu nóng trào ra, vừa xấu hổ lại vừa tức giận. Tức ở chỗ, Mạc Hạm vậy mà lại dám ghi âm!

Tuy rằng nội dung không phải cái gì ghê gớm, nhưng loại hành vi này cũng quá đê tiện rồi!

Quý Thiển Ngưng chỉ vào điện thoại, nghiến răng nghiến lợi, nói: "Xóa ngay!"

"Em nói xóa liền xóa?" Mạc Hạm hơi trào phúng mà nhìn cô, "Em nói quên liền quên, nói không để bụng liền không để bụng, nói muốn nhất đao lưỡng đoạn liền cho chị vào danh sách đen...... Dựa vào cái gì tất đều là em quyết định?"

Trong lúc nhất Quý Thiển Ngưng không thể phản bác lại, nhìn thấy chị cất điện thoại, gấp đến độ muốn đoạt lấy, lại bận tâm không có mặc quần áo nên không dám lộn xộn.

Trong nháy mắt Mạc Hạm đã tiến đến trước mặt cô, khom lưng đối diện cô, ngón tay lạnh lẽo sờ lên cằm cô, dùng sức nhéo một cái.

Ui da, Đau quá!

Quý Thiển Ngưng muốn kêu lên, lại bị thái độ áp suất thấp của Mạc Hạm bao phủ quanh thân chặn hết lời muốn nói trong cổ họng.

Chóp mũi Mạc Hạm gần như chạm vào cô, thấp giọng: "Chị đã cảnh cáo em rồi, không nên trêu chọc chị."

"......" Không có. Quý Thiển Ngưng bị chị bóp miệng nói không nên lời.

Mạc Hạm hinhft như có thuật đọc tâm, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hoảng sợ của cô, lạnh lùng nói: "Vậy em nghe cho kỹ. Không có chuyện dễ dàng như vậy, em cưỡng chị thì phải phụ trách đến cùng."

Cơ thể gầy yếu đột nhiên bị buông ra, Quý Thiển Ngưng suýt nữa đã ngã nhào xuống nệm. Cô bất chấp hai bên quai hàm có bị sưng không, kinh ngạc nhìn Mạc Hạm gần như phẫn nộ tới cực điểm, nghĩ thầm: "Chị muốn phụ trách như thế nào?"

Chẳng lẽ bởi vì ngủ một đêm, nhầm, hai đêm...... Cô phải cưới chị sao?

Quá vớ vẩn, Đại Thanh đã bị diệt vong nhiều năm rồi!

Hiện tại cô đang ở thế bí, nhưng Quý Thiển Ngưng lại không muốn yếu thế, cô chậm rãi ngồi thẳng, đón đỡ lửa giận từ Mạc Hạm, ổn định tinh thần, nói: "Chị muốn tôi phụ trách như thế nào?"

Lần đầu tiên, cô bị việc trùng sinh làm cho trở tay không kịp, hoàn toàn không không suy nghĩ nên mới dùng tiền nhục nhã Mạc Hạm, thật ra sau đó cô rất là hối hận.

Nếu có thể làm Mạc Hạm tức muốn hộc máu sau đó chán ghét chính mình, đương nhiên là vui sướng vô cùng. Nhưng Mạc Hạm thật sự quá mạnh mẽ, chẳng những không tức giận, còn cưỡng hôn cô...... Cô chẳng khác nào là tiền mất tật mang, kết quả này thật khiến người ta bực bội.

Mặc kệ như thế nào, cái loại chuyện ném tiền phèn chúa đó không được làm lại nữa.

Nếu mọi người đều là người trưởng thành, thì nên dùng phương thức trưởng thành để nói chuyện.