Tiểu Tỷ, Bất Hung

Chương 166




Đại khái là do иɦũ ɦσα bà nấu cơm trong nhà đã lớn tuổi, không nghe được tiếng đập cửa, Mạc Ương lại dắt theo nô bộc mới đi ra ngoài chọn mua đồ Tết, Thủy Hương nghe tiếng đập cửa lâu mới rời khỏi phòng ra mở cửa.Lúc Thủy Hương nhìn thấy Mạc Nhàn, cực kỳ vui vẻ, bởi vì nàng đã có mấy năm không thấy được Mạc Nhàn. Chỉ là làm nàng kinh ngạc đến mức rớt cằm chính là, Tạ Đạo Vi cũng đứng phía sau Mạc Nhàn.“Đại……. đại tiểu thư…..” Thủy Hương có chút cà lăm nói, bởi vì nàng chưa bao giờ nghĩ tới, Tạ Đạo Vi sẽ xuất hiện trước cửa nàng, chuyện này làm cho nàng cảm thấy thực khẩn trương.Tạ Đạo Vi nhìn Thủy Hương, hơi gật đầu một cái.“Ta với tỷ tỷ tới thăm ngươi.” Mạc Nhàn đứng ở một bên tri kỷ nói.“Là ta phải về thăm đại tiểu thư mới đúng, làm sao dám phiền đại tiểu thư tự mình tới….” Thủy Hương có chút co quắp nói, mấy năm nay, đã không có người nào có thể khiến cho nàng co quắp bất an đến như vậy. Giống như vừa thấy Tạ Đạo Vi, mình liền bị đánh thành nguyên hình trở thành nha hoàn năm đó trong phủ Tạ gia.“Không sao, Mạc Nhàn không xem ngươi là người ngoài, Mạc Nhàn lại là muội muội của ta, thân nhân của nàng là thân nhân của ta.” Ngữ khí Tạ Đạo Vi nhẹ nhàng nói.Thủy Hương nghe ngữ khí thân thiết của Tạ Đạo Vi, giống như có ảo giác nhìn thấy được phu nhân năm đó, đương nhiên nàng biết đó cũng chỉ là ảo giác của mình, Tạ Đạo Vi rõ ràng uy nghiêm hơn rất nhiều.Trước kia Tạ Đạo Vi thể hiện xa cách ra bên ngoài, tuy rằng thái độ hiện giờ ôn nhu thân thiết, nhưng Thủy Hương vẫn cảm giác được cổ xa cách phát ra từ trong xương cốt, chỉ là bây giờ tạm giữ lại bên trong thôi. Trong lòng nàng hiểu rõ, Tạ Đạo Vi đối với mình không có tình thân gì, sở dĩ sẽ hạ thân mình cao quý đến đây đều là vì Mạc Nhàn. Như vậy trong lòng nàng cũng vui vẻ thay cho Mạc Nhàn, chứng tỏ đại tiểu thư là cực kỳ để ý đến Mạc Nhàn, không ngại vì nàng làm như vậy.Có lẽ là do tập võ và dùng đan dược, nên Tạ Đạo Vi và Mạc Nhàn nhìn trẻ tuổi hơn tuổi thật của các nàng rất nhiều, so với lần trước đến đây, Mạc Nhàn không có bất luận biến hóa gì, vẫn đặc biệt kiều diễm như cũ, Tạ Đạo Vi so với năm đó, dung mạo cũng không có biến hóa gì quá lớn, giống như mười năm qua không để lại chút dấu vết nào trêи người các nàng.“Mới không phải muội muội….” Mạc Nhàn nhỏ giọng thầm nói, nàng cảm thấy mình không phải là muội muội của Tạ Đạo Vi, là phu quân hay tức phụ gì cũng được, nếu có thể, đương nhiên nàng càng thích là phu quân của Tạ Đạo Vi hơn rồi.“Là do nhị tiểu thư cất nhấc.” Thủy Hương khiêm tốn nói, Tạ Đạo Vi có thể để ý đến mình, nhưng mình cũng không thể vượt rào, Mạc Nhàn cùng mình thực sự có tình thân, thường ngày thì không sao, nhưng có Tạ Đạo Vi ở đây, nếu vẫn như cũ thì thật không ổn. Đương nhiên cũng không thể hoàn toàn không cảm kϊƈɦ, nếu không thì cũng không quá biết điều.“Cái gì mà cất nhấc, ta thực sự xem ngươi là tỷ tỷ mà đối đãi, người đừng thấy nàng đứng ở đây mà bối rối, ngươi xem nàng như muội phu hoặc muội thê đối đãi là được…..” Mạc Nhàn có thể cảm giác được có Tạ Đạo Vi ở đây, Thủy Hương cứng ngắt hơn rất nhiều, Mạc Nhàn thở dài, Thủy Hương nghĩ nhiều quá, cố kỵ nhiều quá, nếu Tạ Đạo Vi đồng ý cùng mình đến đây, hết thảy sẽ là khách nghe theo chủ, làm sao cũng sẽ chừa mặt mũi cho mình.Tạ Đạo Vi liếc mắt nhìn Mạc Nhàn một cái, cũng không nói thêm gì.Thủy Hương trộm nhìn thoáng qua Tạ Đạo Vi, một cái liếc mắt của Tạ Đạo Vi nhìn Mạc Nhàn kia rất có thâm ý, nhưng cũng không phản ứng lý do của Mạc Nhàn, xem ra là cam chịu theo lời Mạc Nhàn. Trước mặt người khác Tạ Đạo Vi cho Mạc Nhàn mặt mũi, về nhà, Thủy Hương cảm thấy có lẽ Mạc Nhàn sẽ phải chịu khổ một chút rồi.

Mạc Nhàn bị Tạ Đạo Vi thoáng nhìn, liếc đến trong lòng có chút chột dạ.“Chỉ lo nói chuyện, mau vào đi.” Thủy Hương ý thức được hai vị khách quý vẫn còn ở bên ngoài, nhanh chóng nói.Lúc này Tạ Đạo Vi cùng Mạc Nhàn mới tiến vào phủ đệ, Tạ Đạo Vi thoáng nhìn hoàn cảnh xung quanh một chút, đối với sinh hoạt hiện giờ của Thủy Hương cũng có thể đoán được đại khái, chuyện này nàng cũng không quá bất ngờ, nữ tử như Thủy Hương nhất định có thể có cuộc sống không tồi.“Hàn xá đơn sơ, để dại tiểu thư chê cười.” Thủy Hương thấy Tạ Đạo Vi đánh giá phủ đệ của mình, liền mở miệng nói.“Ngươi không cần như thế, xem ta là khách nhân bình thường là được.” Tạ Đạo Vi nhàn nhạt nói, hiển nhiên bộ dáng Thủy Hương lấm la lấm lét xem mình, làm mình cũng có vài phần không được tự nhiên, nàng cũng không phải đến nơi này làm gia chủ, là đại tiểu thư Tạ gia cũng được rồi.“Vâng.” Thủy Hương hơi cúi đầu trả lời nói, nếu Tạ Đạo Vi đã nói như vậy, mình cũng không cần khẩn trương, buông xuống một chút là được. Kỳ thật nàng cũng biết Tạ Đạo Vi sẽ không khó xử mình, nhưng cảm xúc kính sợ của mình với Tạ Đạo Vi là căn bản không thuộc khống chế của nàng. Sau đó Thủy Hương dùng hết khả năng chiêu đãi Tạ Đạo Vi như chiêu đãi Mạc Nhàn, tận lực để mình có thể biểu hiện tự nhiên một chút.Thủy Hương lấy trà bánh tốt nhất trong nhà đem ra, đây là trà bánh nàng tự tay làm, vì Mạc Ương cũng thích ăn đồ ngọt, nàng liền chuẩn bị một ít.“Này cũng khá tốt, so với trà bánh trong phủ có chút khác biệt, ăn vào có một loại tư vị khác.” Tạ Đạo Vi ăn một miếng bánh xong đúng trọng tâm đánh gia.“Uhm, ăn ngon, nhất định là tự tay Thủy Hương làm.” Mạc Nhàn ở một bên vừa ăn vừa gật đầu phụ họa nói.“Nếu là đại tiểu thư thích, ta làm một ít, kêu người đưa đến phủ.” Thủy Hương nói.“Ngẫu nhiên ăn sẽ là mới mẻ. Mạc Nhàn từ Bắc Nguy về cực kỳ thanh nhàn, luôn nhớ thương ngươi, sau này ngươi rảnh, có thể mang theo chút điểm tâm đến phủ gặp nàng, tất nhiên là nàng sẽ vui vẻ.” Tạ Đạo Vi nói với Thủy Hương, tất nhiên nàng sẽ không cùng Mạc Nhàn đến nơi này hoài, hơn nữa cho dù nàng có nguyện ý đến đây, Thủy Hương cứng ngắt như vậy Mạc Nhàn hay mình cũng đều thấy không thoải mái. Mà nàng lại không thích Mạc Nhàn đơn độc đi tìm Thủy Hương, chỉ có thể để Thủy Hương đến phủ tìm Mạc Nhàn, ít nhất cũng ở trong tầm mắt của mình.Mạc Nhàn nhìn về phía Tạ Đạo Vi, nàng không nghĩ tới Tạ Đạo Vi sẽ chủ động mời Thủy Hương đi Tạ gia.“Chỉ cần Thủy Hương có cơ hội, chắc chắn Thủy Hương sẽ đến phủ thăm Nhàn nhi.” Thủy Hương cũng không nghĩ tới Tạ Đạo Vi sẽ mời mình về phủ, đương nhiên Thủy Hương không thể từ chối, do nàng vẫn còn sợ gặp Tạ Chương, kỳ thật nàng cũng muốn đến đó thăm Mạc Nhàn.“Sau khi Tạ Chương thành hôn xong, đã dọn ra ngoài phủ, đưa thê nữ đi Lưu thành nhậm chức, không phải tiết khánh, sẽ không về phủ.” Tất nhiên Tạ Đạo Vi cũng biết Thủy Hương chú ý cái gì.Thủy Hương nghe nói Tạ Chương không ở Tạ gia, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.“Nếu ngươi muốn thì đến, nếu vẫn còn chú ý thì không cần tới, ngàn vạn lần không cần miễn cưỡng chính mình.” Ngữ khí Mạc Nhàn nghiêm túc nói với Thủy Hương.“Đương nhiên là ta mong muốn trở về vấn an nhị tiểu thư.” Thủy Hương mỉm cười nói, so với Tạ Đạo Vi tự mình đến nơi này, Thủy Hương thà rằng tự mình đi Tạ gia tìm Mạc Nhàn. Tạ Đạo Vi tới nơi này, xác thật mang đến không ít áp lực tâm lý cho nàng. Hơn nữa, đáng lý là mình nên đi thăm Mạc Nhàn, chứ không phải là Mạc Nhàn đến thăm mình. Mấy năm trước, bới vì không thấy Mạc Nhàn nhiều năm, nàng muốn đi Tạ gia thăm Mạc Nhàn, nhưng sợ Tạ Đạo Vi không vui mới từ bỏ, hiện giờ Tạ Đạo Vi nói như thế, sau này sẽ có thể thường xuyên đến thăm Nhàn nhi.“Nghe lời Mạc Nhàn nói là được, ngươi muốn thì tới, không muốn cũng không miễn cưỡng, mọi chuyện lấy lòng tự tại của ngươi làm chuẩn.” Tạ Đạo Vi nói.“Ta hiểu được.” Thủy Hương gật đầu nói.Lúc này, Mạc Ương đã trở về.“Là người trong nhà trở lại, ta ra ngoài mở cửa một chút.” Thủy Hương nói xong liền đi ra ngoài mở cửa.“Ta đã trở về, mới đi nửa ngày đã nhớ cô cô, đây là mua cho cô cô.” Mạc Ương nói, sau đó đem hạnh nhân Thủy Hương thích ăn nhất đưa cho nàng.“Ngươi mau thay một bộ y phục sạch sẽ, trong nhà đến hai vị khách quý.” Thủy Hương tiếp nhận hạnh nhân xong dặn dò Mạc Ương.Nhìn vẻ mặt cô cô nhà mình nghiêm túc, còn cố ý kêu mình đi thay quần áo, lần trước khách quý là Mạc Nhàn, lần này khách quý là ai đây? Mạc Ương cực kỳ tò mò, vì thế nàng nhanh chóng về phòng, thay đổi một thân y phục, cũng trang điểm nhẹ nhang ra đến.Mạc Nhàn đi đến thính đường, thấy được Mạc Nhàn đã từng gặp qua, cùng một nữ tử nhìn đúng thật là “Quý”, người kia giơ tay nhất chân đều có một loại tôn quý chuẩn mực. Nàng cứ tưởng Mạc Nhàn đã đủ tuyệt sắc, không nghĩ tới người bên cạnh càng tuyệt sắc kinh người, mặt mày xa cách lạnh nhạt, giống như minh nguyệt thanh phong, thật sự là mỹ nhân. Mạc Ương có thể cảm giác được cô cô nhà mình ở trước mặt nữ tử này cứng ngắt cực kỳ, ngay cả bản thân mình, cũng đều có chút co quắp.“Mạc Ương, mau đến chào đại tiểu thư.” Thủy Hương nói với Mạc Ương.“Mạc Ương cúi chào đại tiểu thư.” Mạc Ương nhanh chóng cung kính hành lễ.“Ngươi họ Mạc?” Ngữ khí Tạ Đạo Vi hơi lơ đãng hỏi, giống như có chút hứng thú nho nhỏ với cái tên này.

“Nhị tiểu thư đối với ta ân trọng như núi, Thủy Hương không có cách nào báo đáp ân đức của nhị tiểu thư, mới lấy họ của nhị tiểu thư đặt cho đứa nhỏ này.” Thủy Hương nhanh chóng giải thích.“Thì ra là thế, khá tốt.” Tạ Đạo Vi mỉm cười nhàn nhạt nói, cho dù trong lòng có chút không thoải mái, nhưng ngoài mặt vẫn bình đạm không sóng gió. Cảm giác này giống như đứa nhỏ này là Mạc Nhàn và Thủy Hương trộm sinh bên ngoài vậy. Mạc Nhàn nên may mắn vì mình sinh không được, nếu không phỏng chừng sẽ đoạn tử tuyệt tôn, làm thái giám rồi.Mạc Nhàn phát hiện Tạ Đạo Vi có chút không vui, trong lòng căng thẳng, thầm nghĩ chẳng phải là một cái họ thôi sao, hơn nữa mình thực sự cũng không phải họ Mạc.Thủy Hương có chút hối hận khi để Mạc Ương theo họ Mạc Nhàn. Năm đó sau khi Mạc Nhàn đến, Mạc Ương vì họ của mình mà không thoái mái, náo loạn hết một hồi, hiện giờ lại chọc Tạ Đạo Vi không vui. Lúc trước mình đặt tên Mạc Ương đơn thuần chỉ vì muốn báo ân Mạc Nhàn cứu mình, mình cứu Mạc Ương, ý nghĩa tương đồng, ai biết còn có hôm nay.Ăn xong cơm trưa, lại ngây người thêm chốc lát, Mạc Nhàn và Tạ Đạo Vi rốt cuộc cũng phải đi về.Thủy Hương tiễn Mạc Nhàn và Tạ Đạo Vi ra khỏi cửa lớn xong, thể xác và tinh thần căng chặt cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Tuy rằng Mạc Nhàn nhớ mình đến xem mình làm mình rất vui vẻ, nhưng đi cùng Tạ Đạo Vi đến thì cũng vượt quá vui vẻ rồi.“Ta không thích các nàng đến đây.” Sau khi các nàng đi rồi Mạc Ương ôm lấy Thủy Hương nói, nàng không thích bộ dáng cô cô cẩn thận đối xử với Tạ Đạo Vi, cũng ghen ghét Mạc Nhàn, Mạc Nhàn đã từng tham dự quá khứ của cô cô, cũng từng nghĩa vô phản cố che chở cô cô, nàng cảm kϊƈɦ Mạc Nhàn đã bảo vệ cô cô như thế, nhưng vì mình mới gặp cô cô, nên cũng sẽ ghen tỵ với nàng.“Nàng nguyện ý tới, là xem cô cô như người thân, cô cô vui vẻ còn không kịp, nàng có thể đến cùng đại tiểu thư, ta thực vui vẻ thay nàng.” Thủy Hương dựa đầu lên vai Mạc Ương, sau đó nhẹ giọng nói.Mạc Ương cũng không nói chuyện nữa, những việc này, nàng đều hiểu.Tạ Đạo Vi và Mạc Nhàn nhĩ lực rất tốt, tuy rằng đã đi xa vài chục bước, vẫn nghe được tiếng động sau cửa, cũng nghe được đối thoại của Thủy Hương và Mạc Ương. Đương nhiên, hai người họ ai cũng không nói gì, Mạc Nhàn chỉ đi đến bên cạnh Tạ Đạo Vi, cũng lặng lẽ vươn tay nắm lấy tay Tạ Đạo Vi.Trong nháy mắt Mạc Nhàn cầm lấy tay mình, Tạ Đạo Vi liền ném bỏ tay Mạc Nhàn ra, nhưng mà Mạc Nhàn cũng không nhụt chí, lại nắm tay Tạ Đạo Vi lần nữa, lần này, nàng nắm mười ngón tương khấu chặt chẽ.Tạ Đạo Vi muốn ném ra lần nữa, lại không ném được, chỉ có thể tùy nàng.“Tạ Đạo Vi, ta cũng cực kỳ cực kỳ vui vẻ khi có nàng làm bạn.” Mạc Nhàn vui vẻ nói.“Đã già đầu rồi, còn làm ra vẻ gì nữa?” Tạ Đạo Vi vẫn độc miệng như cũ. “Ta đây cũng chỉ ra vẻ với mình nàng mà thôi.” Đối với chuyện Tạ Đạo Vi độc miệng, Mạc Nhàn đã sớm quen rồi, xem như là một loại tình thú, có đôi khi nàng không nghe được Tạ Đạo Vi độc miệng, cả người vẫn không được tự nhiên đây!“Nàng vẫn nên ngậm miệng lại đi, ta nghe liền nổi da gà!” Tạ Đạo Vi ngại Mạc Nhàn quá buồn nôn.“Ta sờ sờ cũng không thấy a.” Mạc Nhàn liền đưa tay vào tay áo Tạ Đạo Vi, vuốt ve da thịt một cái lại xác nhận nói.Tạ Đạo Vi nhíu mày, đang là ban ngày, trước mặt mọi người, hành vi Mạc Nhàn càng rỡ như vậy còn ra thể thống gì!Mạc Nhàn cảm thấy được Tạ Đạo Vi không vui, nhanh chóng rút tay về, trừ bỏ trêи giường, Tạ Đạo Vi không cho mình động tay động chân với nàng bên ngoài, chỉ có thể chờ tối nay về phòng, tiếp tục ở trêи giường.“Tỷ tỷ, nàng nói ta có phải quá rảnh rồi không? Hay là ta xuất binh đánh Đại Thành với Đại La mở rộng lãnh thổ cho Nam Triệu?” Mạc Nhàn hỏi, thật sự là quá nhàn rồi, nàng cũng muốn tìm chút chuyện để làm.“Nếu cảm thấy quá thanh nhàn, vậy thì đọc nhiều sách một chút.”“Nhưng cảm thấy đánh thành còn dễ hơn là đọc sách…..”Thân ảnh và âm thanh hai người càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất trong màn đêm.19.11.2020 chính thức edit xongMình bắt đầu edit vào ngày 16.6 đến ngày 19.11 là 5 tháng 2 ngày, hoàn thành 166 chương. Nếu tính luôn cả beta thì trung bình 1 ngày 1 chương, tiến độ này mình cũng tự cảm thán dữ lắm.Truyện này từ lúc up đến hiện tại cũng không nhiều bạn đọc, cũng không nhiều bạn biết đến, nhưng mình cũng cảm thấy rất vui khi đã hoàn thành.Rất cảm ơn các bạn đã theo dõi đến cuối.