Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi

Chương 1144




Chương 1144

Giang Nguyệt im lặng một lúc lâu rồi mới nói ra một câu: “Anh mua bài phải không?”

Tiêu Kỳ Nhiên: “…”

Anh rất buồn bực, người phụ nữ này thật không hiểu phong tình, làm sao cô có thể nói một cách hợp tình hợp lý rằng anh không hiểu lãng mạn chứ?

Sắc mặt Giang Nguyệt dần dần đỏ lên, biểu cảm trên mặt vô cùng sinh động, sững sờ, ngạc nhiên, kinh ngạc. Đồng thời không thể tin được hiện lên trên mặt cô.

Cô chớp chớp mắt, nước mắt đột nhiên rơi xuống.

“Anh biết từ khi nào vậy, tại sao anh không nói trước với em?” Cô xụt xùi, có chút muốn khóc:

“Em không nghĩ mình sẽ lọt vào danh sách đề cử.”

Theo cô, việc bộ phim này có thể được phát hành an toàn đã là kết quả tốt nhất rồi.

Nhưng bây giờ, bộ phim lại được đưa vào danh sách đề cử, có nghĩa là nó sẽ có nhiều khả năng hơn.

Nói không kích động là giả.

Giang Nguyệt chuẩn bị bay ra khỏi giường vì hưng phấn, cô không thể tin được: “Đây không phải là số tiền anh trả để gửi phim vào đúng không?”

“Cô Giang, nếu tôi thật sự có thể làm được điều này, tôi sẽ trực tiếp đưa cô lên bục Oscar luôn rồi.”

Cô dễ thương đến mức anh không thể nhịn được, không tập trung mà trả lời cô.

Cho dù có năng lực đến đâu, anh cũng sẽ không tiếp cận được với giải thưởng của ngành công nghiệp điện ảnh, chưa kể Giang Nguyệt cũng không cần.

Cô có sức mạnh, có khả năng và kỹ năng diễn xuất, chỗ nào cần thao tác trong bóng tối đâu chứ?

Đó là một sự xúc phạm đối với cô.

Cắt đến phần mềm trò chuyện, tất cả bạn bè và đồng nghiệp đều báo tin vui cho cô, tất cả mọi người đều chúc mừng cô.

Sự ngạc nhiên đột ngột này khiến cô hơi choáng ngợp, cô đã gọi điện cho chị Trần để hỏi về lịch trình tiếp theo của mình.

“Em không biết sao?” Chị Trần có chút kinh ngạc khi nghe thấy câu hỏi của cô:

“Tiêu tổng không nói gì với em sao, anh ấy thật kín miệng nha.”

Giang Nguyệt bỏ loa ngoài ra, cô lẳng lặng trừng mắt nhìn Tiêu Kỳ Nhiên.

Chị Trần chợt hiểu ra: “Tiêu tổng muốn chuẩn bị bất ngờ cho em sao? Tin tức này đã được công bố vào ngày thứ hai ngay sau khi công chiếu ở Lyon rồi.”

Giang Nguyệt sửng sốt: “Nhanh như vậy sao? Không cần xét duyệt sao?”

“Thật ra thì ngay từ lúc xác định buổi công chiếu ở Lyon, cũng đã thu hút sự chú ý của người phụ trách bên kia rồi. Bởi vì Lyon là cái nôi của điện ảnh, rất tôn trọng truyền thống này nên kéo được thiện cảm của họ.”

Chị Trần là người phụ trách tuyên truyền bộ phim điện ảnh lần này, nắm chắc rất rõ thông tin tất cả các phương diện:

“Bên kia có người hỏi thăm nên chị đã thuận tiện đưa thông tin cho bên đó. Lúc trước chị không nói với em là vì lo lắng sẽ có tin tức không tốt, sợ sẽ khiến cho em thất vọng nên vẫn chưa kịp nói với em.”

Chị Trần làm việc rất tỉ mỉ, giao việc cho chị ấy thật sự là một lựa chọn đúng đắn.

“Ừm đúng rồi, trước mắt nhiệt độ hưởng ứng ở trong nước cũng rất cao, chị và đạo diễn Ứng đã thương lượng với nhau, dự định sẽ gửi thông tin của bộ phim thêm một lần nữa để xem cục xét duyệt trong nước có thông qua không, nếu lúc đó thuận lợi thì có thể công chiếu trong nước càng sớm càng tốt.”