[Tiểu Lâu Truyền Thuyết] Quyển 5 - Phong Vân Tế Hội

Chương 227: Người nào chí trọng




Dung Khiêm ngón tay khựng lại, vẻ mặt hơi ngưng, cúi đầu nhìn thật sâu vào mắt y.

Yên Lẫm ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh nhìn lại Dung Khiêm, thậm chí còn nở nụ cười: “Ta đã lén hỏi Phong công tử, y nói ngươi tối thiểu còn cần tĩnh dưỡng hai tháng mới có thể chịu được lặn lội đường xa, hơn nữa…”

Ánh mắt y dần dần nhu hòa, thanh âm cũng dần dần thấp xuống: “Qua hai tháng nữa, ta sẽ mãn hai mươi.”

Dung Khiêm im lặng.

Ngần ấy gánh nặng, ngần ấy áp lực, ngần ấy trắc trở, đã trải đã lịch đã gánh, người thiên hạ còn ai nhớ được, thiếu niên này kỳ thật còn chưa mãn hai mươi tuổi.

“Hai mươi tuổi, nên đội mũ.” Yên Lẫm ngưng mắt nhìn Dung Khiêm, thấp giọng nói: “Dung tướng, ngươi có thể làm lễ đội mũ cho ta không?”

Nam tử hai mươi đội mũ, do trưởng bối ban tên, đại biểu cho y đã trưởng thành.

Đây là điển lễ hạng nhất quan trọng nhất trong đời họ.

Người chủ trì lễ đội mũ cho hài tử, luôn là tôn trưởng thân cận nhất. Chỉ là lễ đội mũ của Yên Lẫm, vốn trong triều trong cung đều tính toán bỏ mặc.

Yên Lẫm mười sáu tuổi đã tự chấp chính, ai dám nói y còn là một hài tử chưa trưởng thành, ai lại dám không lấy thái độ người lớn đối đãi y.

Y cha mẹ đều mất, Dung Khiêm kính trọng thân cận nhất lại mất tích, thế thì còn ai có tư cách đội mũ ban tên cho y đây?

Trong hoàng tộc trái lại còn không ít trưởng bối, nhưng Yên Lẫm luôn cực đề phòng những thân thích này, quyết không chịu tùy tiện để người nào bỗng dưng có được loại vinh quang đội mũ giúp Hoàng đế này.

Về chuyện lễ đội mũ, Lễ bộ từng dâng tấu xin ý kiến vài lần, thấy mỗi bận Yên Lẫm đều điềm nhiên như không, ngoảnh mặt làm ngơ, tự nhiên cũng thức thời không nhắc nhiều nữa.

Mà từ sau khi Dung Khiêm quay về, ngay sau đó liền xảy ra một chuỗi biến cố. Việc lễ đội mũ này, Yên Lẫm vốn chưa từng đề cập, giờ khắc này bỗng nhiên nói đến, Dung Khiêm lại hơi ngẩn ra.

Yên Lẫm chỉ mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa lạ thường.

Loại ôn nhuận nhu hòa này, căn bản không thuộc về thiếu niên vốn nên nhuệ khí phấn chấn.

“Dung tướng đừng lo lắng lễ đội mũ của thiên tử rườm rà quá mức. Chúng ta không cần để ý đám cổ hủ Lễ bộ kia, cứ ở ngay trong cung, tìm người thân cận nhất tụ một chút, coi như làm gia lễ là được, hết thảy giản lược. Với thân thể ngươi, cũng nên ứng phó được.”

“Yên Lẫm!” Thanh âm của Dung Khiêm nhẹ như gió.

Từ khi bắt đầu một lần nữa chấp nhận Yên Lẫm ngày ngày bầu bạn bên cạnh, y liền không còn như trước kia, vĩnh viễn cẩn thủ lễ nghi. Lúc không có người, y càng thích gọi thẳng tên Yên Lẫm hơn, mà không phải gọi từng tiếng “Hoàng thượng”, “bệ hạ”.

Thân thể y không tốt, cho nên cũng khỏi cần phải hành lễ, trái lại có thể đương nhiên hưởng thụ Yên Lẫm hầu hạ, tự nhiên sai bảo Yên Lẫm làm này làm kia, nhìn Hoàng đế chưa từng hầu hạ người khác chân tay vụng về dâng trà đưa thuốc, đẩy xe gọt quả.

Trong khoảng thời gian này, Yên Lẫm vụng về bị phỏng nước nóng bao nhiêu lần, sẩy tay dùng dao bạc cắt tay bao nhiêu lần, dọa đám thái giám cung nữ kêu than ầm ĩ vô số lần. Mà đến bây giờ, mọi người đều đã tập mãi thành quen với hết thảy. Mà Yên Lẫm tay chân cũng dần dần linh hoạt.

Y có thể xoa bóp đấm lưng cho Dung Khiêm, lực độ vừa phải mà một mặt có thể làm cho cơ thể không đến mức do trường kỳ không thể vận động rồi cứng đờ, lại không đến mức thương tới xương cốt yếu ớt.

Y có thể thuần thục tao nhã dùng dao gọt một vòng sạch toàn bộ vỏ trái cây, miếng vỏ dài ngoằng xoắn ốc hạ xuống, chạm đất mà không đứt.

Y có thể giúp Dung Khiêm chỉnh lại quần áo, tay chân gọn gàng đến mức không như một người trước nay chỉ nhận người khác hầu hạ, y cũng có thể giúp Dung Khiêm chải đầu buộc tóc… Chỉ là…

Hiện tại, y muốn, lại là trên điển lễ cực quan trọng trong nhân sinh, để Dung Khiêm tự tay giúp mình buộc tóc, thêm kim quan, cho y một cái tên, một cái tên chỉ thuộc về y và người kia.

“Dung tướng, là ngươi nuôi nấng ta, dạy dỗ ta, chỉ dẫn ta, bảo hộ ta, trừ ngươi ra, ta không biết, còn ai có thể đội mũ cho ta, trừ ngươi ra, ta không biết, còn nên mời ai đến xem nghi thức trưởng thành cuối cùng của ta.”

Y nhìn đối phương, trong mắt rốt cuộc đã có kỳ nguyện: “Ta muốn ngươi biết, hài tử ngươi giáo dục đã trưởng thành, ta muốn ngươi cho ta một tên tự. Sau đó…”

Y cười, vẻ mặt lại không có một chút miễn cưỡng: “Ta tiễn ngươi đi trị thương.”

Giờ khắc này, y chân thành cực kỳ.

Thật sự, không hề miễn cưỡng, không hề mâu thuẫn.

Cho dù không có ngày đó, quyết tâm vĩnh viễn không gặp lại, cho dù chưa từng lo lắng mình tiếp tục liên lụy Dung tướng, cũng chưa từng nghĩ phải giữ Dung Khiêm lại.

Từ sau khi y tận mắt nhìn Phong Kính Tiết làm sao xé toang máu thịt, làm sao nối gân tiếp cốt, y liền không còn một chút ý nghĩ, muốn giữ Dung Khiêm.

Tất cả khổ nạn, y đều nhìn trong mắt, tất cả gian nan, y đều ở bên cạnh cùng Dung Khiêm trải qua. Phàm là có một chút nhân tính, cũng nên biết lựa chọn nào mới tốt nhất cho Dung Khiêm.

Không, kỳ thật, trước nay chưa từng có lựa chọn nhỉ!

Chỉ cần hết thảy Phong công tử nói đều là thật, thế thì, cứ như vậy đi.

Buông tay ra, tiễn y đến nơi xa xăm kia, từ đó vĩnh viễn không thể gặp lại, từ đó không thể nghe được một chút tin tức của y nữa, nhưng ít ra biết y ở nơi chân trời góc bể kia, sống rất tốt, không bị đau thương làm khổ nữa, không cần lo lắng vì mình nữa.

Yên Lẫm trước kia, còn rất nhiều chỗ ấu trĩ tùy hứng nông cạn, mà hiện tại, hẳn có thể sửa chữa rất nhiều rồi.

Yên Lẫm trước kia, luôn miệng nói Dung tướng là người quan trọng nhất của ta, thế nhưng trong lòng chắc vẫn yêu bản thân hơn, cho nên mới vì cảm thụ của mình, nghi ngờ của mình, đau khổ của mình, những lo được lo mất của mình, mà nghĩ ngợi lung tung, nghi kỵ không đâu.

Mà hiện tại, y đã không còn đeo mấy lời thề thốt đó trong miệng nữa, y đã hiểu được, đại đa số thời điểm, đặt cảm thụ của Dung Khiêm trên được mất của mình.

Chỉ là, vẫn có một chút ích kỷ nho nhỏ nhỉ.

Cứ luôn nghĩ, khi ly biệt cuối cùng, có thể lưu lại càng nhiều thứ hơn.

Giọng khàn khàn trầm thấp kia, mái tóc bạc y vĩnh viễn không thể để người phát hiện kia, những vết phỏng vết cắt trên tay y thủy chung kiên trì không chịu bôi thuốc xóa sẹo, nhiều như vậy, nhiều như vậy… Thế nhưng, y vẫn muốn một điển lễ suốt đời không quên, một cái… tên người kia cho y!

Y kỳ thật vẫn rất tham lam, chỉ là… Chỉ là, đây là lần cuối cùng. Cứ dung cho y, tùy hứng lần cuối cùng này đi.

Nhưng mà, Dung Khiêm lại vẫn trầm mặc không trả lời y.

Có rất nhiều chuyện, y không đề cập, y không nói, không có nghĩa là thật sự đã qua.

Y nhớ rõ thanh âm vỡ vụn kia nói “vĩnh viễn không gặp lại”, y nhớ rõ người kia suy sụp thừa nhận, “Thích khách là ta an bài.”

Song hơn một tháng qua Yên Lẫm lại vẫn bầu bạn bên cạnh y, cùng y chịu đựng qua tất cả giải phẫu, tất cả tra tấn, tất cả giày vò.

Thiếu niên kia, làm sao nén chịu nỗi sợ hãi đầy lòng, tiếp tục đứng bên cạnh y.

Hài tử này, làm sao che giấu sự chán ghét bản thân đầy bụng, mỉm cười với y, nói chuyện với y tựa như không có gì phát sinh. Tận mọi năng lực, để y trên con đường bình phục dài dòng mà đơn điệu đó, không thấy cô đơn.

Song hẳn y kỳ thật chưa bao giờ quên, lời thề vĩnh viễn không gặp lại của bản thân kia? Hẳn y kỳ thật luôn luôn cảm thấy, bản thân mới là căn nguyên lần lượt nhọc mình!

Phải thế nào mới có thể mỉm cười như vậy, bình tĩnh như thế mà nói “Ta tiễn ngươi đi trị thương…” Mà yêu cầu duy nhất, chỉ là một lễ đội mũ, một cái tên.

Nhưng mà, Yên Lẫm.

Ta chỉ có một tay, làm sao trang trọng buộc tóc đội mũ cho ngươi, mỉm cười chứng minh với người thiên hạ, hài tử của ta đã trưởng thành.

Ta từ đó vĩnh viễn không được gặp lại, cho dù lưu lại một cái tên cho ngươi, trên trời dưới đất còn người nào có thể dùng nó thản nhiên gọi ngươi?

Ngươi cố gắng muốn cho ta biết ngươi đã trưởng thành như vậy, để ta không phải lo lắng cho ngươi nữa, ngươi cố gắng muốn cho chính mình biết như vậy, ngươi đã trưởng thành, từ đây không được quá ỷ lại ta nữa…

Chỉ là, ngần ấy năm tháng, ngần ấy chuyện đã qua, những ràng buộc dây dưa đó, há có thể cắt đứt dễ dàng như thế.

Nhìn vẻ ưu thương trong mắt Dung Khiêm, Yên Lẫm chỉ mỉm cười.

Dung tướng à, tất cả khổ nạn của ngươi đời này, duyên cớ đều chỉ vì lo lắng. Đến hiện giờ, lại vẫn phải nhọc lòng vì ta.

Bất quá là một lễ đội mũ, ngươi cần gì quá coi trọng.

Cần gì uy nghi thiên tử túc mục uy nghiêm. Ta muốn, chẳng qua người kia là ngươi.

Chỉ cần là ngươi là được, cho dù tay chân chậm một chút, chải tóc bị rối, rơi kim quan lại thế nào, người kia là ngươi, là đủ rồi.

Ta muốn một cái tên, chỉ thuộc về ngươi và ta. Là ngươi tự mình đặt, ngươi cũng từng trên lễ đội mũ của ta, mỉm cười gọi ta như vậy. Từ đó vĩnh quyết, có lẽ tên này chẳng còn tác dụng nữa, có lẽ sẽ chẳng còn ai có tư cách gọi ta như vậy. Nhưng mà, có làm sao đâu?

Những khi đêm khuya tĩnh lặng, những khi ta nhớ ngươi, ta có thể khe khẽ gọi tên chính mình, cho ta biết, đây là ở nơi xa xôi, ngươi đang gọi ta! Dung tướng, kỳ thật thực sự không sao đâu, rất nhiều chuyện, nghĩ thông suốt là không cần chú ý thái quá.

Y đưa tay, cực chậm cực chậm mà cầm tay Dung Khiêm, ngưng mắt nhìn, cười dịu dàng.

Thú vị biết bao, trước kia luôn là y vì đủ các loại chuyện mà canh cánh trong lòng, không thể tiêu tan, một lần lại một lần, luôn là Dung tướng khuyên giải y. Hiện tại, lại đến phiên y khuyên giải Dung tướng, coi… Đây có phải chứng minh là ta thật sự trưởng thành rồi?

Họ cứ như thế yên lặng nhìn nhau bên nước biếc, giữa hoa tươi, Yên Lẫm không hề cố kỵ gập một gối nửa quỳ bên chiếc xe lăn của Dung Khiêm, nửa người cẩn thận dựa bên gối Dung Khiêm.

Giờ này khắc này, đất trời yên tĩnh lạ thường…

Chỉ trừ một tiếng cười sang sảng từ xa xa mà đến kia.

“Đang nói chuyện gì thế? Thân thiết như vậy?”

Nhìn thấy tình hình quân thần bên nhau quỷ dị như thế, không mau mau tránh đi, còn cười to đi tới như vậy, trừ Phong Kính Tiết chưa bao giờ để mắt đến Hoàng đế kia thì còn ai vào đây.

Đối với cái tên có việc hay không cũng thích kiếm chuyện cho mình này, Yên Lẫm khá cố kỵ, vội vàng đứng dậy, mặt lại không dưng hơi đỏ ửng.

Phong Kính Tiết đi đến phụ cận, thấy vẻ mặt Dung Khiêm không đúng, trong lòng lập tức hiếu kỳ, vội vàng chẳng chút khách khí trực tiếp đuổi người: “Hoàng thượng rảnh ghê đó, cả ngày có thời gian bồi Dung Khiêm, quốc sự đều không cần nhọc lòng à?”

Dung Khiêm lườm y một cái: “Ngươi cũng rảnh lắm, cả ngày ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, gây chuyện sinh sự…”

Ê, có tiểu nhân đang mách lẻo… Phong Kính Tiết hung tợn trừng Yên Lẫm một cái, cười lạnh nói: “Ta chẳng qua cảm thấy Hoàng thượng đã rảnh như vậy, tại sao cả ngày cứ lượn quanh nơi này, lại không biết bớt chút thời gian đi thăm hoàng hậu?”

Yên Lẫm ngẩn ra: “Lạc Xương?”

Ngay cả Dung Khiêm cũng hơi sửng sốt: “Hoàng hậu?”

Phong Kính Tiết lạnh lùng đảo qua hai người: “Hoàng hậu từng đến Thanh Hoa cung thăm vài lần, cả người ngoài như ta đây cũng nhìn ra thân mình nàng ấy không ổn, Hoàng đế bệ hạ không phát giác à?”

Yên Lẫm hơi chấn động: “Không ổn? Chưa nghe Thái y báo lại…”

“Thái y nếu hữu dụng, ngươi còn cần phải mời ta đến sao?” Phong Kính Tiết không đồng ý.

“Mười sáu mười bảy tuổi đã phải sinh con, ngươi không biết việc này nguy hiểm cỡ nào sao? Ngươi biết nàng cả ngày nôn mửa, không ăn được gì không? Ngươi biết hạ thân nàng sưng phù, đi cũng không ổn không? Ngươi biết hai chân nàng luôn rút gân, đau không chịu nổi không? Ngươi biết nàng lúc này cần trượng phu quan tâm hỗ trợ nhất không?”

Y lạnh lùng nhìn sắc mặt Yên Lẫm dần dần tái nhợt: “Ngươi biết mình đã bao lâu chưa thăm thê tử mang thai chờ sinh kia không? Ngươi biết có một nữ nhân lén chịu giày vò, lại vẫn chẳng để Thái y đến cho ngươi thêm nhiều ưu phiền không…”

Trong lòng Yên Lẫm xấu hổ bất an, biết mình thời gian này thật sự đã hoàn toàn lơ là Lạc Xương. Nếu không phải người này nhắc nhở. Thực sự…

Y cũng không chờ Phong Kính Tiết nói hết, chỉ vái thật sâu: “Đa tạ Phong công tử nhắc nhở.” Quay đầu lại nói với Dung Khiêm: “Dung tướng, ta đi thăm Lạc Xương…” Thấy Dung Khiêm gật đầu, mới vội vã rời đi.

Nhìn người chướng mắt đi rồi, Phong Kính Tiết lúc này mới cười hỏi Dung Khiêm: “Vừa nãy nói gì thế, không khí nặng nề như vậy… Ngươi trừng ta làm gì?”

Dung Khiêm hung tợn nhìn y đầy giận dữ: “Ngươi chính là vì hỏi chuyện nhàm chán kiểu này, cho nên cố ý ở đây nói hươu nói vượn, làm người nghe kinh sợ?”

“Trời đất chứng giám! Ta nói toàn là lời rất thật. Bà mẹ mười sáu mười bảy tuổi, hiện tại lại là hậu kỳ mang thai, đương nhiên rất vất vả. Bản thân nàng thân thể cũng còn chưa phát dục hoàn toàn đã mang bé cưng, mẫu thân và hài tử cùng nhau lớn lên, cùng nhau tranh đoạt dinh dưỡng, vốn là chuyện cực kỳ phiền toái. Hơn nữa nàng lại là quý nữ hoàng tộc, từ nhỏ đại môn không ra nhị môn không bước, căn bản thiếu rèn luyện. Ta thấy thân mình nàng nhỏ teo, ôi… Đến cuối cùng lúc sinh nở, tám chín phần mười là sẽ khó sinh.”

Phong Kính Tiết xưa nay thương hương tiếc ngọc, cực kỳ không nhìn được nữ nhân chịu khổ. Hơn nữa từ sau khi thấy chuyện giữa Lư Đông Ly và Tô Uyển Trinh, càng thêm không thích nam nhân lạnh nhạt bạc đãi hy sinh thê tử mình vì bất cứ lý do gì. Điểm này, ngay cả với Lư Đông Ly y cũng có ý kiến như vậy.

Bởi vậy, y rốt cuộc nhịn không được hừ một tiếng: “Thê tử cũng như vậy rồi, trượng phu lại suốt một tháng trời không ngó ngàng một lần. Ngươi cảm thấy việc này rất nên?”

Dung Khiêm nhíu mày: “Nếu thật là như thế…” Y ngẩng đầu nhìn Phong Kính Tiết: “Ngươi dù sao tạm thời cũng chưa đi…”

Phong Kính Tiết mắt trợn trắng: “Tiểu Dung, ta biết ngươi đang nghĩ gì. Nhưng mà, nàng là hoàng hậu.”

Y trở tay chỉ chỉ mũi mình: “Ta là nam nhân. Hoàng hậu sinh tiểu hài, có thể để nam nhân đỡ đẻ không? Ngươi đây là muốn mạng nàng.”

Dung Khiêm cười khổ: “Ngươi ở bên ngoài chỉ điểm chút cũng được.”

“Ta có thể cân nhắc một chút, tiền đề là…” Phong Kính Tiết cười meo meo hỏi: “Trước cho ta biết, các ngươi vừa rồi đang nói gì thế?”

Dung Khiêm chán nản, qua một lúc mới thở dài nói: “Y nói, chờ ta có thể đi lại, tiễn ta về Tiểu Lâu trị thương.”

Ánh mắt Phong Kính Tiết hơi động, bên môi chậm rãi lộ ra ý cười: “Được, y nhìn chung không làm ta thất vọng. Đời này, ngươi sủng y hộ y, cuối cùng cũng không dạy lầm người nữa.”

Dung Khiêm thở dài: “Ngươi đang thử y?”

“Đương nhiên.”

Phong Kính Tiết đĩnh đạc ngồi xuống đối diện Dung Khiêm, thuận tiện giúp kiểm tra thân thể.

“Ta chỉ là cho y một cơ hội để ta có thể tha thứ. Nếu y cuối cùng vẫn không chịu thả ngươi đi, chỉ có thể chứng minh, tất cả bảo vệ của y với ngươi đều là giả dối, y yêu nhất chỉ có bản thân, y chỉ đang lợi dụng ngươi để đạt được thỏa mãn trên tình cảm bản thân. Biết rõ vĩnh viễn không gặp lại, y còn chịu thả ngươi đi, lúc này mới có thể chứng minh, y thực sự coi ngươi còn quan trọng hơn bản thân.”

“Lòng y rất khó chịu…”

Ngữ khí của Dung Khiêm rất nặng nề, Phong Kính Tiết lại đáp thờ ơ như không: “Dù sao tóc cũng bạc rồi, cũng chẳng quan tâm chuyện khó chịu thêm chút nữa.”

Dung Khiêm chấn động, kinh ngạc nhìn y: “Tóc y bạc rồi?”

“Đương nhiên. Ta chưa tận mắt thấy, bất quá tóc y mỗi ngày đều dùng thuốc nhuộm, phàm là từng dùng thuốc thì không thể giấu được mũi ta. Nếu không phải màu có vấn đề, tuổi còn trẻ y nhuộm tóc làm gì.”

Dung Khiêm kinh ngạc không nói gì.

Tiếng kinh hô kia của Thanh Cô, vẫn là một tâm bệnh của y. Nhưng không biết vì sao, y lại thủy chung không chịu chính diện hỏi Thanh Cô, nếu không phải Phong Kính Tiết vạch trần, e rằng đến cuối cùng rời đi, y cũng chẳng biết tóc Yên Lẫm khả năng đã…

Phong Kính Tiết vẫn thản nhiên nói: “Đúng rồi, có rảnh thì ngươi cũng nói với y, an tức hương tuy tốt, không thể dùng mỗi ngày. Cho dù dược lực nhẹ hơn, năm rộng tháng dài cũng phải trúng độc.”

“An tức hương lại là chuyện gì đây?”

“Một loại dược hương gây ngủ. Trên người y vị thuốc này ngày càng rõ ràng, đủ thấy mỗi ngày đều đang dùng, hơn nữa lượng dùng càng ngày càng lớn.”

“Y vậy mà…” Dung Khiêm ngay cả nói chuyện cũng hơi khó khăn.

“Ngươi cho y là thần tiên, mỗi ngày vào triều bình thường, xử lý quốc sự chính xác, thời gian còn lại toàn bộ thấp thỏm trông nom bên cạnh ngươi, còn có thể ngủ ngon? Ngươi cảm thấy phải như không việc gì, trông ngươi cười, cùng ngươi tán gẫu, là chuyện rất dễ dàng? Ngươi cho rằng, ngày ngày nhìn ngươi như vậy, y còn có thể…”

Phong Kính Tiết thở dài nói: “Nhưng không ngủ được lại không có *** lực, vừa không thể lý chính, cũng chẳng có biện pháp cố duy trì không lộ sơ hở trước mặt ngươi. Ngươi nói, nếu như y không dùng thuốc, còn có thể có biện pháp nào.”

Phong Kính Tiết cười nhạo: “Cũng chẳng biết hai người các ngươi là chuyện gì đây, trước kia y coi ngươi là thần tiên, cảm thấy ngươi vĩnh viễn không có cực hạn, hiện tại… Ngươi cũng cho rằng y không có cực hạn sao?”

Dung Khiêm ngơ ngác nói: “Ngươi đến bây giờ mới cho ta biết?”

Phong Kính Tiết không chút chột dạ nói: “Nếu y cuối cùng không chịu thả ngươi đi, nếu y không thông qua khảo nghiệm của ta, tại sao ta phải nói cho ngươi. Biết rõ nói rồi lòng ngươi sẽ không thoải mái.”

Dung Khiêm ảm đạm không nói gì, rất lâu sau mới lẩm bẩm: “Đều là lỗi của ta.”

“Vốn đều là lỗi của ngươi.”

Trong ngữ khí của Phong Kính Tiết bỗng nhiên có thêm ý lạnh lẽo: “Giữa các ngươi, ngần ấy hiểu lầm, ngần ấy khúc chiết. Thế nhưng, hết thảy rốt cuộc là làm sao mà đến? Là ai nghĩ quá nhiều, là ai băn khoăn quá nhiều, là ai ngờ vực quá nhiều. Người kia, thật là Yên Lẫm sao?”

Dung Khiêm ngẩn ra: “Kính Tiết, ngươi…”

“Ta cái gì mà ta? Ta nói sai à?” Phong Kính Tiết cười lạnh lùng: “Ngần ấy năm ngươi sủng y, che chở y, giúp đỡ y nhưng mà ngươi có từng đối đãi y như người ngang hàng, ngươi có từng cho y đủ tôn trọng. Năm đó ngươi từng bước bức y đến tuyệt địa, bức y ra tay đối phó ngươi, nhìn như hết thảy đều an bài vì y, nhưng có từng để y có một chút xíu đường lựa chọn. Đáng thương thay y cuối cùng biết được chân tướng, chỉ biết hối hận, thật là thiện lương quá mức, đổi lại ta, không ghi hận chuyện ngươi tùy ý điều khiển nhân sinh của y như vậy mới là lạ…”

“Ta là vì y…”

“Vì tốt cho y đúng không? Cho nên thay y quyết định, cho nên bức y không còn một chút đường lui. Để một Hoàng đế thành tài, thật sự chỉ có một con đường như vậy sao? Ngươi làm như thế, rốt cuộc là quá yêu y, hay là quá yêu chính ngươi?”

Phong Kính Tiết lạnh lùng nhìn y: “Ngươi đã trải qua quá nhiều, không muốn bị thương một lần nữa, bị vứt bỏ một lần nữa. Vì thế, ngươi liền buộc y vứt bỏ ngươi, ngươi… Thế là ngươi sẽ có thể tự cho là đúng mà nghĩ, đây vốn là an bài của bản thân ngươi. Ngươi chớ hề để ý, nỗi thống khổ của y sau khi chân tướng vạch trần…”

Dung Khiêm rốt cuộc miễn cưỡng cao giọng biện hộ: “Nếu không phải phát sinh việc bất ngờ ở pháp trường, chân tướng vĩnh viễn sẽ không…”

“Vĩnh viễn đừng nói vĩnh viễn gì đó, trên đời này nào có bức tường gió không lùa. Phong Trường Thanh, mấy đại tướng thủ hạ của ngươi, rồi cả mấy vị lão sư của Yên Lẫm, ngần ấy người biết chuyện, ngươi có thể cam đoan mọi người đều giữ kín suốt đời, ngươi có thể cam đoan mọi người cả đời không uống say, không nói mớ… Tiểu Dung…”

Thanh âm của Phong Kính Tiết trở nên nặng nề.

“Ngươi quá tự cho là đúng.”

Y dừng một chút, hạ thấp thanh âm, tiếp tục không chút khách khí nói: “Ngươi trọng thương chưa lành, không thể động võ, vì sao không dám cho y biết, vì sao không thể để y biết? Không muốn để y thương tâm? Nhưng mà, loại sự tình này, có thể giấu suốt đời suốt kiếp sao? Đã sớm muộn phải thương tâm, vì sao nhất định phải giấu giếm, mà còn là giấu giếm lâu như vậy?”

Trong mắt Phong Kính Tiết ẩn vẻ giận dữ: “Sau khi các ngươi gặp lại, vốn có khoảng thời gian dài như vậy, có vô số cơ hội, ngươi có thể chậm rãi, tận lực không đả kích y mà cho biết chân tướng, nhưng ngươi không hề. Ngươi coi y là gì? Là mèo con chó con ngươi nuôi, chỉ cần trốn dưới cánh ngươi, không cần biết gì hết sao? Hoặc là ngươi căn bản không dám để y biết, ngươi không muốn y biết ngươi yếu đuối vô lực, ngươi không muốn y biết ngươi cũng có một ngày yếu ớt vô năng. Ngươi quá quen sắm vai thần tiên toàn trí toàn năng trước mặt y, ngươi không thể chấp nhận có một ngày y phát hiện ngươi e rằng không còn trợ giúp, không còn tác dụng với y nữa. Tiểu Dung, ngươi yêu, rốt cuộc là ai?”

Y dần dần không kiềm được thanh âm: “Chí thân chí ái là gì? Không phải trời sập ta chắn, đất sụt ta lo, mà là vĩnh viễn sóng vai đồng hành, vĩnh viễn chân thành đối đãi. Có phiền não gì thì không hề cố kỵ nói ra, khỏi cần lo lắng làm đối phương khó xử, có phúc cùng hưởng, khi có nạn cũng nhất định phải kéo đối phương cùng gánh, không cần hổ thẹn vì liên lụy đối phương. Có thể cãi nhau, có thể phân tranh, thậm chí có thể vung quyền với nhau, nhưng không nên có giấu giếm, cho dù tự cho là đúng mà lừa gạt với thiện ý. Đây mới là người một nhà chân chính.”

Dung Khiêm ngơ ngác nói: “Ngươi cũng chưa từng cho Lư Đông Ly biết chân tướng ngươi sống lại, mỗi người đều có nỗi niềm khó nói, đều có nỗi khổ không thể nói ra.”

“Công khai cho đối phương biết, ngươi có một bí mật, chỉ là bởi vì một số nỗi khổ tâm mà không thể nói, cũng là một loại thẳng thắn. Tiểu Dung, ngươi làm được không? Về cuộc chiến Tần Yên, ngươi đã nhúng tay, nhưng nơi nơi giữ lại, ngươi muốn ngăn cản, lại không chịu tận lực. Ngươi có nỗi khổ tâm, vì sao không thể thẳng thắn nói với y, xin y lý giải ngươi, tin tưởng ngươi, đừng ép hỏi ngươi, làm khó ngươi. Cuối cùng, ngươi lựa chọn lại là vờ như không có chuyện gì cả, nơi chốn lảng tránh, chẳng chịu đối mặt. Tiểu Dung, đổi lại ai khác, đối mặt với thái độ kiểu này của ngươi, đều sẽ thấp thỏm bất an, lo được lo mất.”

Phong Kính Tiết cuối cùng khe khẽ thở dài một tiếng: “Ngươi lúc giả hôn mê đã nghe được chân tướng, lại không nghe minh bạch. Thế nhưng, ngươi vẫn không truy cứu nữa, thậm chí bao lâu nay tận lực vờ như chẳng có chuyện gì. Ngươi cố gắng sống chung với Yên Lẫm, cố gắng đối đãi tự nhiên hơn tùy ý hơn. Nhưng mà, Tiểu Dung, tự hỏi lòng mình, ngươi thật sự không quan tâm, không muốn biết sao? Ngươi lảng tránh như vậy, rốt cuộc là vì thông cảm cho y, hay là vì bảo hộ chính ngươi.”

Ánh mắt y trầm tĩnh, nhìn bức Dung Khiêm: “Tiểu Dung, ngươi nói cho ta biết, ngươi như vậy… Ngươi yêu hơn, rốt cuộc là Yên Lẫm, hay là bản thân ngươi.”