Tiểu Bạch Thỏ Vương Phi, Ác Bá Vương Gia, Cút!

Chương 300




"Ha ha ha" 

Rất nhanh, tin tức truyền tới tẩm cung Tô chiêu nghi, vị này cũng chính là Tô chiêu nghi mới ra tháng - - cũng chính là Hạ Tình, nàng cũng nhịn không được cười đến ngửa tới ngửa lui. 

"Cười đã chưa?" Khóe miệng kéo nhẹ, Hạ Mộng nhỏ giọng hỏi. 

Hạ Tình liên tục không ngừng gật đầu."Cười đã." 

"Kỳ thật, ta cũng cảm thấy vậy." Hơi nhún vai, Hạ Mộng cũng nhịn không được nở nụ cười, "Những ngày này, hắn khẳng định đều buồn bực đến chết rồi nhỉ?" 

"Vậy hãy để cho hắn buồn bực đi. Ai kêu hắn liên tục khi dễ người này người khác. Hiện tại cũng nên làm cho hắn nếm thử mùi vị bị người khi dễ nhưng không dám nói." 

Nói không sai. Hạ Mộng gật gật đầu. 

Một cái là của cha mình, một cái là con trai của mình, hai nam nhân này... Ha ha. Lại nhịn không được cúi đầu nhìn con trai tiếp tục ngủ say, khóe miệng của nàng nhếch lên, trong lòng tràn đầy đều là hạnh phúc: thật không nghĩ đến, đời này kiếp này, nàng lại có người thân. Hiện tại, người thân này lại đang ở trước mắt, vô luận như thế nào nàng đều cảm thấy đủ rồi. 

"Bạn yêu, đừng có nhìn chằm chằm con trai cười ngây ngô như vậy, ngươi trước nghe ta nói hết lời được hay không?" 

Nàng cũng không có chú ý mình đã nhìn bao lâu mà Hạ Tình bắt đầu oán trách. Hạ Mộng ngẩng đầu lên: "Chuyện gì?" 

"Sáng sớm hôm nay thái hậu đến chỗ của ta, lão thái nói nhảm một hồi. Ta suy ngẫm một chút, xem ý của nàng, tựa hồ là muốn Hoàng Thượng cho ta lên làm Quý phi." 

"Chuyện tốt mà." Hạ Mộng liền vội vàng gật đầu, "Ngươi sinh hoàng trưởng tử, công lao thật lớn, bọn họ đương nhiên phong thưởng cho ngươi rồi." 

"Nhưng mấu chốt là ta không muốn, được không?" Hạ Tình thấp giọng hô, "Cái chó má Quý phi gì đó, sẽ gài bẫy người đó. Ta lên làm Mỹ nhân thì đã có nhiều người nhìn ta không vừa mắt, sau khi lên làm Chiêu nghi lại tới tìm ta tra người. Hiện tại sinh con trai, ngươi không biết là, Phương Thiên này của ta người đến người đi, ta đều nhanh cảm thấy ta chính là dựa cửa bán rẻ tiếng cười rồi. Ngươi nói, nếu ta thật lên làm Quý phi, ta còn không phải biến thành mục tiêu sống, cho các nàng quất chết sao? Ta không có thân phận không có bối cảnh, trong hậu cung này tùy tiện xách ra một người là có thể đem ta giết chết, hiện tại làm cho các nàng dưới lòng bàn chân của ta sống qua ngày, ngươi cho là các nàng sẽ vui lòng sao?" 

Không biết. 

"Nhưng mà, mẹ vinh nhờ con, thân là mẹ đẻ trưởng hoàng tử, ngươi vốn có tư cách ngồi trên vị trí này." Hạ Mộng nhẹ giọng nói. Trong lòng cũng âm thầm gật đầu: kể từ sau khi sinh hài tử, nàng luôn giữ được thái độ tỉnh táo. Hơn nữa, sống trong hoàng cung lâu như vậy mưa dầm thấm đất, tâm tư của nàng cũng thâm trầm hơn rất nhiều, hiện tại cũng sẽ từ mọi phương diện bắt đầu thiết tưởng cũng không cần cậy vào nàng. Việc này cũng là chuyện tốt. 

"Nhưng ta không muốn ngồi!" Hạ Tình khẽ nói, "Nếu như trên còn có hoàng hậu thì cũng không sao. Nhưng hiện tại, nếu ta lên làm Quý phi, thì ta chính người đứng đầu trong hậu cung này rồi, tranh tranh chấp chấp, ngôi vị hoàng hậu là của ta, các nàng sẽ đồng ý sao? Gia tộc sau lưng các nàng sẽ đồng ý sao? Kể từ đó, ta thực sợ hãi các nàng sẽ đối với mẹ con chúng ta bất lợi. Nếu như hướng ta ra tay cũng thôi đi, nhưng nếu là con của ta... Ta tuyệt đối sẽ không cho các nàng bất luận kẻ nào đến tổn thương con của ta?" 

Đúng vậy, nàng cũng vẫn luôn nghĩ như vậy. 

Nhẹ nhàng gõ đầu, Hạ Mộng cầm tay của nàng. "Tiểu Tình, ngươi đừng nghĩ trước nhiều như vậy, có lẽ chuyện cũng không đến mức đó đâu." 

"Nhưng ta buộc lòng phải nghĩ đến để đề phòng." Hạ Tình trầm giọng nói, "Ta không có ý muốn làm hoàng hậu gì cả, cũng không muốn con của ta cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt chính thống. Ta chỉ muốn nó ở bên cạnh ta, khỏe mạnh khoái lạc lớn lên, chúng ta sẽ làm một đôi mẹ con bình thường là tốt rồi." 

"Đúng vậy, hiện tại Hoàng Thượng chỉ có duy nhất một đứa con trai, nó rất có thể chính là hoàng đế của vương triều Phượng Tường tương lai." Hơi mím môi, Hạ Mộng không phải cố ý đâm vào chỗ đau của nàng. 

"Ta biết rõ." Hạ Tình khẽ cắn răng. 

"Mộng Mộng." Nắm chặt tay của nàng, "Nếu không, chúng ta lại bỏ trốn một lần nữa đi?" 

Ách... 

Hạ Mộng khóe miệng vừa kéo. "Đều đã như vậy, ngươi còn muốn cái này sao?" Nàng còn tưởng rằng, sau khi mang thai, nàng đã khôi phục bình thường. Bây giờ nhìn lại, quả thật là mình quá lạc quan. 

"Cũng bởi vì tương lai sau này, cho nên ta mới nghĩ tới biện pháp này đó?" Đè thấp tiếng nói, Hạ Tình tận lực dùng âm thanh chỉ có hai người các nàng có thể nghe được, "Vì chúng ta, vì con của chúng ta, chúng ta là mẹ nhất định phải lần nữa dùng thân mạo hiểm. Hơn nữa, bây giờ không giống lần trước. Ngươi cùng tên kia… cho nên, chúng ta có thể làm sự tình lần trước một lần nữa, ngươi mời ta đi nhà ngươi du ngoạn, sau đó chúng ta mang theo hài tử, từ cửa sau len lén chạy đi, sau đó trời cao mặc chim bay, bọn họ không thể tìm ra, chúng ta sẽ an nhàn sống cả đời." 

Không thể không nói, nàng cũng quá ngây thơ rồi. 

Hạ Mộng không nói gì lắc đầu. "Tiểu Tình, ngươi cho rằng đến lúc này, Hoàng Thượng sẽ bỏ qua cho ngươi sao? Bọn họ sẽ bỏ qua cho ta sao?" 

Đặc biệt là hiện tại, trong tay các nàng còn có hai hoàng tôn của hoàng tộc!! Là chính thống hoàng tôn! Người ta có khả năng cho các nàng mang đi sao? 

"Ừ nhỉ." Hạ Tình sững sờ, "Không buông tha ta, ta hiểu rõ, nhưng vì cái gì cũng không buông tha ngươi? Ngươi không phải là đã - -" 

"Cùng tên kia chia tay rồi đúng không?" Hạ Mộng cười khẽ, "Bất quá là nói một chút mà thôi, ngươi cho là bọn họ thực đồng ý việc này? Thái hậu mặc dù chưa nói rõ, nhưng nàng rõ ràng đem ta làm con dâu. Chớ nói chi là con trai bà ta tìm tìm kiếm kiếm, hai mươi năm mới tìm được một nữ nhân có thể chế trụ hắn, ngươi cho là bọn họ sẽ ngây ngốc buông tha ta sao? Chớ nói chi là hiện trong tay ta còn có huyết mạch của con trai bà ta. Người ta hiện tại phóng mặc với ta, không phải bởi vì hết hy vọng, mà là vì cảm thấy thẹn đối với ta, cho nên để cho ta muốn làm gì thì làm một lúc. Nhưng mà, chờ thời gian qua đi, bọn họ khẳng định sẽ giở thủ đoạn, tìm và đem ta túm trở về." 

"Phiền toái như vậy sao?" Hạ Tình nháy mắt mấy cái, "Vậy ngươi dự định ngoan ngoãn trở về hả?" 

"Không quay về, ta còn có thể làm gì chứ?" Hạ Mộng bĩu môi, "Nhiều người như vậy nhìn chằm chằm ta, hiện tại ta muốn chạy trốn cũng trốn không thoát." Lại vỗ vỗ vai của nàng, "Ngược lại ngươi, bị trông giữ so với ta cũng buông lỏng hơn chút ít, nếu như chính ngươi muốn chạy trốn, nói không chừng còn có cơ hội đó." 

Nghe vậy, lông mày Hạ Tình sít sao nhăn lại. 

Hạ Mộng cười cười, ấn lấy bả vai của nàng đứng lên. "Tốt lắm, ta xem ngươi vẫn còn chưa hoàn toàn khôi phục, ta cũng giống vậy, ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi, ta cũng cần phải trở về rồi." 

"Nhanh như vậy? Ta còn có rất nhiều lời muốn nói với ngươi đây." Hạ Tình vội vàng lại bắt lấy tay của nàng. 

Hạ Mộng cười khẽ nhìn nàng. "Yên tâm đi, về sau còn nhiều cơ hội mà." 

Phải không? Hạ Tình khó hiểu. 

Bất quá, rất nhanh nàng cũng biết, Hạ Mộng nói đúng. 

Từ đó về sau, Vương Thái hậu liền ba ngày hai bữa hạ ý chỉ, sai người đem Hạ Mộng từ Bộ phủ đón vào trong hoàng cung, nói cho oai là nghĩ đến nàng, kỳ thật chính là nghĩ đến tiểu oa nhi trong ngực nàng! 

Nếu thái hậu đã có chỉ, bọn họ không thể từ chối, Hạ Mộng cũng không nhiều lời, ngoan ngoãn ôm hài tử đi vào gặp người. Vương Thái hậu nói cái gì nàng đều nghe, ban thưởng nàng cũng cầm lấy, nhưng chỉ cần nói đến Hoàng Phủ Nam Ninh thì Hạ Mộng sẽ lẳng lặng cáo từ. Dù sao, chính là không đề cập tới chuyện này. Vương Thái hậu thống khổ muốn chết. Nhiều lần, Hạ Mộng phát hiện mặt của nàng đều nghẹn thanh. 

Tiến cung nhiều lần, có mấy lần, nàng luôn có thể không may đụng phải Hoàng Phủ Nam Ninh. Trải qua sự kiện nước tiểu lần đó, hắn rõ ràng đối với tiểu oa nhi trong ngực nàng nổi lên phòng bị. Mỗi lần vừa thấy được mẹ con bọn họ, trong mắt của hắn chính là các loại tâm tình phức tạp đan xen, muốn tới nói chuyện, nhưng lại sợ hãi, do do dự dự, cước bộ cũng tiền tiền hậu hậu, cọ xát qua lại. Bất quá, Hạ Mộng cũng không cùng hắn mè nheo. Thấy hắn như thế, nàng chỉ là đối với hắn cười cười, sau đó ôm lên con trai xoay người rời đi. 

Mỗi lần lưu lại Hoàng Phủ Nam Ninh ở phía sau đều hối tiếc không thôi. 

"Ngươi lại khiến nàng đi rồi. Lại đi như vậy sao?" 

Thời gian thấm thoát hơn một tháng, hai người tiếp tục ở riêng. Có con trai ở bên người, Hạ Mộng trôi qua càng dễ chịu, Hoàng Phủ Nam Ninh lại trôi qua càng uể oải. Mà bây giờ, còn có người gấp. 

"Ta đã thử qua đuổi theo nàng, nhưng nàng lại trốn tránh. Một khi ta đụng phải nàng, nàng lấy tay đẩy ra, luôn miệng nói muốn thủ lễ." Ngẩng đầu lên, Hoàng Phủ Nam Ninh vẻ mặt uể oải nói. 

Đã không biết bao nhiêu lần, Chính hắn cũng không dám đếm. 

Sống nhiều năm như vậy, đây là lần hắn thật sự chật vật nhất. Hơn nữa, làm cho hắn như thế lại là người mà hắn yêu nhất, sủng ái nhất, hiện tại cũng không đành lòng đi tổn thương Hạ Mộng. Và đây mới là vấn đề đó. 

"Nguỵ biện." Một mực cắt đứt hắn, Lý Như Phong hừ lạnh một tiếng, "Ngươi rõ ràng chính là sợ!!!" 

"Ta..." Muốn ngụy biện, lại phát hiện miệng há ra, một chữ đều nói không nên lời. Hoàng Phủ Nam Ninh cúi đầu: đúng vậy, hắn chính là sợ. Lâu như vậy, một lần lại một lần bị thất bại đả kích, ý chí chiến đấu cũng dần dần biến mất, trong lòng nảy sinh chán nản. Cho tới bây giờ, hắn đã không thể cố lấy hết dũng khí đem nàng trở về nữa. Việc này nếu nói ra ngoài, khẳng định lại sẽ có không ít người cười nhạo hắn đi?

Ô ô... 

Đột nhiên rất muốn vì chính mình khóc đồng tình một phen: về sau kể từ khi chuyện này phát sinh, hắn phát hiện những người xung quanh dùng ánh mắt nhìn hắn từ từ biến hóa. Nhiều hơn một chút ít nghiền ngẫm, thiếu rất nhiều kính sợ. Nếu lại tiếp tục như vậy, Minh Vương gia hắn cũng sắp thành trò cười cho thiên hạ rồi. 

Hắn lại bắt đầu ai oán rồi. 

Thấy thế, Lý Như Phong vội vàng đánh hắn một cái. "Ngươi bớt nghĩ lung tung cho ta. Hiện tại, ngươi chỉ cần nói cho ta, trong lòng ngươi giờ là thế nào?" 

Tính thế nào? Hoàng Phủ Nam Ninh vẻ mặt mê man nhìn hắn. "Ta muốn tiểu bạch thỏ trở lại." 

Hơn một tháng trước ngươi cũng nói như vậy!! Nhưng cho tới bây giờ, ngươi một chút hành động thực tế cũng không có!!!! 

"Như vậy, ngươi dự định đem nàng bắt trở lại như thế nào đây?" 

Hoàng Phủ Nam Ninh dừng lại, thành thật lắc đầu. "Ta không biết." 

Là thật không biết, hay là trực tiếp đem đầu rút vào trong mai rùa rồi? Lý Như Phong khóe miệng xé ra. "Vương gia, ta mặc kệ trong lòng ngươi như thế nào. Hiện tại, ta chỉ nghĩ nhắc nhở ngươi một câu - - ngươi không còn nhiều thời gian đâu. Nếu không nắm chắc cơ hội, ngươi đời này thật sự vô vọng vãn hồi vương phi." 

"Ngươi có ý gì?" Tâm trầm mạnh xuống, Hoàng Phủ Nam Ninh không thể tin nhìn hắn. 

Lý Như Phong bĩu môi. "Chẳng lẽ ngươi đã quên sao? Hai tháng trước, Hoàng Thượng đã cắt cử Bộ đại nhân nghiền ngẫm lỗi lầm, sau khi chấm dứt, phải đi biên quan tiếp nhận chức vị Vũ tướng quân. Hiện tại, khoảng cách ba tháng kỳ hạn chỉ còn tháng sau. Hạ nhân của Bộ quý phủ đều đã bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị dời chỗ, tin tức này ngươi không có nghe nói sao?" 

Cái gì?? 

Hắn thật sự quên mất. 

Hoàng Phủ Nam Ninh mạnh trừng to mắt. "Tin tức là thật?" 

"Hoàng Thượng hai tháng trước hạ thánh chỉ, còn không tin?" Lý Như Phong lườm hắn một cái. 

Như vậy... "Tiểu bạch thỏ đâu? Nàng cũng đi theo sao?" 

"Người ta bây giờ là nữ nhi của Bộ gia, ái nữ Bộ đại nhân, phụ thân phải rời đi, nàng nào có không đi theo rời đi chứ?" 

Thúi lắm! Rõ ràng chỗ dựa của nàng là hắn, vẫn luôn là hắn. Hoàng Phủ Nam Ninh trong lòng kêu to. Nhưng mà... Ai, không thừa nhận cũng không được, hiện tại, thật sự mình làm cho nàng thất vọng rồi. Nhưng mà. Trong đầu nhịn không được muốn phẫn nộ, tiếp xúc đã lâu như thế, chẳng lẽ nàng không thể cho hắn một cơ hội sửa đổi sao? Nàng thật sự nhẫn tâm muốn bỏ hắn rời đi như vậy à? 

Hắn tuyệt đối sẽ không làm cho nàng như thế. 

"Như Phong, ta tuyệt đối sẽ không cho nàng đi?" Lập tức tinh thần chấn động, Hoàng Phủ Nam Ninh trầm giọng nói. 

Chính là đợi hắn nói những lời này. Lý Như Phong cũng lên tinh thần theo. "Vậy ngươi giờ phải làm sao bây giờ?" 

Còn không có... 

Hoàng Phủ Nam Ninh ngay lập tức lại uể oải xuống. 

Lý Như Phong bất đắc dĩ. Vội vàng đem hắn kéo dậy: "Không có việc gì, không phải là còn có một tháng sao? Cũng đủ cho chúng ta tìm cách mà." 

"Ừ." Hoàng Phủ Nam Ninh liền vội vàng gật đầu, nắm chặt tay hắn, "Như Phong, lần này ta toàn bộ nhờ vào ngươi đấy." 

Ách... 

Lý Như Phong trong đầu ngưng một lúc một hồi chột dạ. Dựa vào hắn? Hắn... Có cái khả năng này sao? Hạ Mộng là nữ nhân có thể dễ đối phó được sao?