Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 258




Xuân Giang các xây cạnh dòng sông đào, dựa sát vào thành đô, cây cỏ hoa lá ẩn hiện bên trong. Từ nội các nhìn ra, có thể đem hết thảy cảnh sắc mỹ lệ thu vào dưới đáy mắt, cảnh trí điểm trang vô cùng mỹ diệu, bố trí bên trong ung dung mà lịch sự cao nhã, nhưng lại chẳng hề lu mờ những bức tranh chữ danh nhân kiệt xuất treo trên tường, hoàn toàn khác xa với tranh ở tửu lâu tầm thường, tất cả hòa quyện thành một bức họa tuyệt mỹ. Một bức rồi một bức, cơ hồ người xem không kịp nhìn. Ngày Xuân Giang các khai trương, cũng là ngày anh tài quý nhân kiệt xuất cùng hội tụ, hơn nữa lại chẳng thiếu hào môn thiên kim thích dự ca múa nhạc hội. Nếu muốn dự lễ không phải có tiền là có thể vào, nếu muốn đặt một bàn, còn phải đặt trước tận hai tháng.

Lúc này, Lý Vị Ương đang ngồi trên giường thêu hoa dưới bóng cây tử đàn, mũi hít vào một hơi trầm hương lan truyền trong không khí, làm người ta như lạc vào chốn bồng lai, chân như bay bổng. Lan can bên cạnh sát cạnh sông đào, một trận gió thổi qua, khí mát gió thanh thổi bừng nội các, cửa sổ trên gác xếp phát ra thanh âm leng keng. Lý Vị Ương yên tĩnh ngắm nhìn, quay đầu nhìn về phía Nguyên Liệt nói:"Nơi này quả thật rất đẹp."

Nguyên Liệt cười nhẹ đáp: "Vào thời điểm ta đến đây, tửu lâu này đã gần phá sản, nhờ ta trù tính trước một bước, cho nên mới cứu vớt được một phen. Nửa năm trôi qua, quang cảnh đã thay đổi rất nhiều."

Lý Vị Ương cười cười, Nguyên Liệt là kẻ tài hoa, hắn chẳng những mưu lược cao thâm, lại càng tài giỏi giao thương, phát triển thương nghiệp vô cùng lợi hại. Cho dù Xuân Giang các gần như đã đóng cửa, vào trong tay hắn liền phất lên như diều gặp gió, nay lại được tôn thành tửu lâu nổi danh đệ nhất, phú hộ tầm thường chẳng thể ngó ngàng, mà hào môn nhất đẳng lại càng khó ngó nghiêng.

Cho nên, trước đó Nguyên Liệt nhắc tới muốn đến Xuân Giang các ăn cơm, Lý Vị Ương liền nhắc nhở hắn nên đặt bàn trước, đến khi đã tới nơi, nàng mới biết được nguyên lai chủ nhân đằng sau Xuân Giang các lại là Nguyên Liệt. Nguyên Liệt đối với Xuân Giang các cũng có lòng yêu thích, gian thất trang nhã nàng đang ngồi, cũng là nơi hắn tự mình lưu lại, chỉ riêng phụng bồi khách nhân đặc thù. Hắn dương dương tự đắc nói:"Nàng bình thường không bước ra cửa, nay lại vô cùng thích nơi này, về sau ta liền lưu lại chỗ nàng cho mình nàng, không đãi khách ngoại lai. Khi nào cao hứng có thể đến đây, nhất túy giải vạn sầu một chút."

Lý Vị Ương nhìn hắn một cái, có chút tiếc nuối nói: "Nơi này là chỗ rất đẹp, nếu chỉ dành riêng cho ta thì thật là uổng phí. Nghe nói Xuân Giang các muốn đặt một bàn ít nhất phải đặt trước năm trăm lượng bạc, số bạc này không phải ít, vậy mà có thể ăn nên làm ra như vậy."

Nụ cười trên môi Nguyên Liệt càng đậm, tựa vào lan can mặt dạn mày dày nói:"Ta muốn dành dụm một chút tiền của phòng hờ, để hôn sự tương lai sau này của chúng ta thuận lợi vui vẻ, không mất thể diện, nàng nói đúng không?"

Lý Vị Ương không khỏi trừng mắt nhìn hắn một cái, Nguyên Liệt nói lời này đại ý chính là đang chuẩn bị cho bọn họ rời khỏi Việt Tây. Một khắc sau, Nguyên Liệt vỗ tay nói:"Tốt lắm, mau đem đồ ăn bưng lên đi!"

Cửa lập tức bị mở ra, vài tỳ nữ thanh tú nối đuôi nhau bước vào, trên người đều vận y phục bích sắc, mặt mày tú diễm, không phải là nữ nhân tầm thường. Lý Vị Ương nhìn kỹ các nàng, trong mắt lộ ý cười hướng Nguyên Liệt nói:"Quả nhiên không hổ danh Xuân Giang các, chọn lựa tỳ nữ cũng thập phần công phu."

Con ngươi hắn yên tĩnh an tường, nhìn nàng tự tin nói:"Những nữ tử này đều đã trải qua huấn luyện đặc thù, tài nghệ song tuyệt, nếu khách nhân cao hứng muốn xem ca múa, nhưng vũ ca chưa có mặt, các nàng cũng có thể thế thân, chẳng qua chuyện này cũng lấy tiền, một khúc ba trăm lượng."

Lý Vị Ương không khỏi bật cười, Nguyên Liệt thật đúng là biết kiếm tiền, dưỡng một đám nữ tử như vậy, chẳng khác nào đám gà đẻ trứng vàng. Cái giá phải trả đó đều sẽ phân tán đám khách quý bên trong, ai ai cũng đều mang tâm lý: thứ gì càng đắt giá, càng đáng thử đáng xem, ngay cả giá trị của con người cũng được nâng tầm lên theo. Nhóm tỳ nữ cung kính dâng rượu và thức ăn, Lý Vị Ương nhìn thoáng qua yến hội trên bàn, bày biện vô cùng bắt mắt, mỗi một món ăn, tỳ nữ liền nói lên tên món và thành phần, cẩm tú cá đuôi phượng, chim cút củ từ, gà phiêu hương, thần tiên thang, túy ngư lô hội. Lý Vị Ương vừa nghe được ba chữ thần tiên thang, không khỏi quay đầu hỏi Nguyên Liệt:"Đó là cái gì?"

Nguyên Liệt thấy Lý Vị Ương có hứng thú, liền tâm tình vui vẻ đáp:"Cái gọi là thần tiên thang, chính là dùng mười tám loại cây nấm khác nhau, đặc chế thành canh nấm, thường xuyên dùng có thể bồi bổ khí huyết, cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ. Trong đó còn có Thượng Dã nấm, chỉ sinh trưởng ở vách đá núi đen, một cây nấm trị giá thiên kim, cực kỳ trân quý, khách nhân càng có cơ hội tranh giành, xua nhau như xua vịt."

Lý Vị Ương gật gật đầu, nhìn đầy bàn nóng hôi hổi, đủ ngũ sắc mỹ vị, liền mỉm cười nói: "Còn canh gà nhân sâm này, nhìn thì thật tầm thường, có gì đặc biệt sao?"

Nguyên Liệt càng tỏa ra đắc ý, bím tóc phấn khích như muốn kéo tận trời:"Ta đã phân phó người đem nhân sâm, hoàng kỳ, ngân hạnh, cây bạch quả, hương thảo, cam cúc phối liệu. Thoạt nhìn chẳng khác gì canh gà tầm thường, trên thực tế mang đầy dinh dưỡng nha."

Đều là phối phương tầm thương, làm gì có gì quý giá? Lý Vị Ương cố ý chọc hắn sốt ruột, liền cười nhạo nói:"Dinh dưỡng cái gì, còn không nói là muốn đề cao bảng giá."

Nguyên Liệt nghe thấy đối phương chọc thủng chủ ý, ngược lại ngẩng mặt cười vô cùng cao hứng, chủ động lấy một bát hoa sen, tự mình múc cho Lý Vị Ương một chén canh trong suốt, sau đó đem đến trước mặt nàng:"Nàng nếm thử xem hương vị như thế nào?"

Lý Vị Ương nhẹ nhàng mở miệng nâng muỗng, sắc mặt liền hiện ra ba phần kinh ngạc nói:"Hương vị canh này vô cùng kỳ quái, lúc đầu khá mặn, đầu lưỡi nếm chút đắng, theo sau lại có chút chua, đếm cuối cùng lại mang vị ngọt thanh, hương vị vô cùng cổ quái, là canh gì a?"

Nguyên Liệt cười nói: "Trong canh này có hai mươi loại thảo dược, là do ta khổ tâm nghiên cứu chế tạo mà thành, đẹp mắt ăn lại ngon, còn mang dược lý tẩm bổ, tên là ngũ vị nhân sinh."

Lý Vị Ương nhìn hắn, tựa tiếu phi tiếu đáp: "Chỉ sợ một chén canh này, giá trị không ít."

Nguyên Liệt giơ lên ngón tay trước mắt nàng quơ quơ: "Một chén này bốn mươi lượng bạc."

Lý Vị Ương nở nụ cười, bốn mươi lượng? Với số tiền đó một gia đình thường dân có thể sống sót qua hai ba năm. Nguyên Liệt thật đúng là treo giá trên trời, mà lại có thể quyến rũ khách nhân, khiến Xuân Giang các người như nước chảy, đông như trẩy hội, ai ai cũng xua nhau như xua vịt. Có thể thấy, thế nhân luôn tìm kiếm thứ mới lạ.

Nguyên Liệt cười nói: "Giá càng cao, càng trân quý, càng được người ta xem như bảo bối. Kỳ thật chén canh này chỉ có dược thảo tầm thường, không có gì thần kỳ, nhưng bọn họ lại xem như sơn hào hải vị."

Lý Vị Ương gật gật đầu, đây là cơ hội vơ vét của cải vô cùng tốt, dẫu Nguyên Liệt mang bộ dáng công tử hào hoa, ngoại nhân tuyệt đối không thể ngờ hắn lại là thần giữ của. Nàng mở miệng muốn nói, lại thấy một kẻ tùy tùng đí đến bên cạnh Nguyên Liệt, ghé cạnh tai hắn thấp giọng nói vài câu, đôi mày của hắn giương lên nói:"Ồ! Thật không?"

Gã tùy tùng kia lập tức ứng đối:"Dạ!"

Nguyên Liệt nhìn Lý Vị Ương một cái, thấp giọng nói: "Ta phải đi ra ngoài xử lý sự tình một lát, lập tức sẽ trở lại, nàng ở đây chờ ta, không phải rời đi."

Lý Vị Ương thầm nghĩ đã xảy chuyện gì? Chẳng qua Nguyên Liệt cũng không nói gì, nàng cũng không tính hỏi, chỉ ôn hòa nói: "Chàng đi đi, ta ở trong này nhấm nháp mỹ thực, sẽ không đi đâu đâu."

Nguyên Liệt thế này mới yên tâm, đứng dậy bước nhanh đi ra ngoài, Nguyên Liệt vốn phải xử lý chuyện rất đơn giản, chỉ là có khách nhân bởi vì say rượu quá mức, chẳng biết đây là địa bàn của ai, cho nên liền nháo loạn, muốn đạp phá mặt tiền tửu lâu. Đợi tới lúc Nguyên Liệt xuất hiện, một bàn quý công tử không khỏi thất sắc, bọn họ vạn vạn không ngờ Húc vương lại có thể xuất hiện ở đây, ai cũng đều bị dọa đến ngây cả người.

Ánh mắt Nguyên Liệt lướt nhanh một vòng, những kẻ trong phòng đều đã nhận ra thân phận của hắn. Thượng nhân đang ngồi "đằng" một cái đứng dậy, bộ dáng khúm núm, những kẻ khác theo sau cũng nhất loạt đứng lên, chỉ ngoại trừ hai kẻ đang ngồi ở kia. Túy nhân chẳng rõ sự tình, vành mắt đỏ ngầu, rõ ràng đã say đến mức trời quay đất loạn, căn bản không thể nhận thức được người trước mắt là ai được nữa. Kẻ thượng nhân kia sớm đã thay bộ mặt khác, vẻ mặt tươi cười nói:"Điện hạ, thì ra đây là quán rượu của ngài."

Nguyên Liệt nhìn thoáng qua phía sau, tùy tùng lập tức ứng phó kéo ra ghế dựa, hắn nhanh nhẹn ngồi xuống không đáp nửa lời, ánh mắt lạnh nhạt nhìn đối phương.

Công tử quý nhân một đám mặc hoa phục, kiêu ngạo xấc xược, ăn chơi trác táng, giờ lại đứng im như phỗng nhìn nhau, nhất thời không dám mở miệng. Bình thường bọn họ sĩ diện ngút tận trời, nay khúm núm chẳng khác nào chuột mất đuôi. Húc vương điện hạ so với bọn hắn tuổi ít hơn nhiều, nhưng giờ phút này đối mặt với nhau, hắn chẳng khác nào vị trưởng bối uy quyền. Tiền tài có thể đem chút danh vọng, nhưng quan trọng là xuất thân sau lưng hắn như thế nào, liền có thể một tay áp đảo vạn người.

Đôi mắt Nguyên Liệt ánh lên màu hổ phách, nụ cười sáng sủa nói:"Hôm nay chư vị đến đây uống rượu, sao không nói với ta một tiếng, ta hảo đi nghênh đón một phen nha".

Nhi tử Lễ bộ Thượng thư thiếu chút nữa bị dọa tới mức té ngã xuống đất. Hắn biết rõ Húc vương Nguyên Liệt bản tính giả dối, hắn đối đãi với ngươi càng nhiệt tình, sau lưng đâm ngươi một đao càng sâu, hạ thủ không lưu tình, không kiêng nể bất cứ ai. Trước đó hắn đã nghe phụ thân kể qua, không thể liên lụy tới Húc vương, càng không thể tùy tiện đắc tội, tránh hắn càng xa càng tốt. Mà chuyện hắn không thể nào nghĩ tới, chính là chủ nhân phía sau Xuân Giang các lại là Nguyên Liệt. Nói thẳng ra, vốn dĩ hắn cũng sở hữu một tửu lâu sát cạnh Xuân Giang các tên là Danh Nguyệt (Trăng rằm), làm ăn không tốt lắm, nên hắn mới giở trò thủ đoạn chèn ép Xuân Giang các phá sản, Xuân Giang các lão bản đấu không lại hắn, bất đắc dĩ mới phải chuyển nhượng Xuân Giang các ra ngoài, Danh Nguyệt các lại càng thêm náo nhiệt. Vinh hoa chưa hưởng hết, hắn lại chẳng thể ngờ, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, Xuân Giang các đã tụ hợp lại, hơn nữa còn làm ăn phát đạt hơn trước kia. Danh Nguyệt các kia từ lúc đó vắng vẻ không bóng người, đám quý tộc đều chạy tới Xuân Giang các ăn chơi, hắn làm sao có thể ngồi yên?

Cho nên, hôm nay hắn cố ý mang theo một đám người đến nháo sự. Nhưng đến lúc hắn thấy Nguyên Liệt bước vào, trong lòng liền kêu không tốt. Lão bản sau lưng Xuân Giang các lại là Húc vương điện hạ, chuyện hệ trọng như vậy mà hắn chưa từng nghe qua.. Quả thực mệnh trời đã tận! Thấy Nguyên Liệt nói lời kỳ quái, hắn lập tức nịnh hót:"Thì ra chủ nhân tửu lâu lại là Húc vương điện hạ, điện hạ quả nhiên tài hoa xuất chúng, không giống người thường, bội phục! bội phúc! Tửu lâu có thể làm ăn phát đạt như vậy, đều nhờ vào công điện hạ anh minh quyết đoán, minh tường cái thế.."

Hắn vừa vuốt mông ngựa vừa nói, Nguyên Liệt nghe xong gương mặt lập tức trầm xuống, cười lạnh nói:"Rượu ngon không uống, lại đến đây gây náo loạn. Bây giờ lại muốn ta uống rượu cùng ngươi sao? Hừ! Thật to gan, chuyện dơ bẩn ngươi làm đừng nghĩ ta không biết, Danh Nguyệt lâu kia là sản nghiệp của ngươi, làm ăn không tốt, liền cố ý đến đập phá chỗ ta."

Hắn nói xong những lời này, những kẻ ngồi trên bàn thần tình đại biến. Gương mặt tuấn mỹ nháy mắt liền trở thành hung thần la sát, đám thế gia đệ tử bình thường chân yếu tay mềm, không bì kịp ai, vốn luôn quen mặt gối thêu hoa, nay đối diện kẻ bưu hãn chân chính, một câu bác bỏ nói không ra. Lãnh khí lạnh ngắt như tờ, mồ hôi thay nhau đổ, đều đứng im như phỗng, ngoại trừ nhi tử Liêu ngự sử chợt ầm một tiếng, những người khác không dám ngước đầu. Kẻ quá chén vừa rồi vỗ mạnh lên bàn đứng dậy, lạnh lùng nói:"Cẩu tử ngươi vừa nói cái gì?"

Hắn đã say đến mức nhìn không ra Nguyên Liệt, kẻ bên cạnh lập tức tái nhợt, mặt không còn chút máu, vội vàng kiềm chặt hắn, liều mạng chặn hắn lại, sợ hắn sẽ lại gây họa lớn. Tay kia của hắn không ngừng múa may, lớn tiếng nói:"Ngươi còn không mau quỳ xuống, ta liền tha thứ cho, bằng không sẽ đánh cho ngươi răng rơi đầy đất!"

Triệu Nam thấy hắn hành xử vô lệ, ánh mắt trừng trừng, đem hai gã hộ vệ tiến lên nâng kẻ say rượu không biết trời đất kia lên, "Bùm" một tiếng quăng ra ngoài cửa sổ. Mọi người sợ mất mật, bên ngoài là sông sâu không đáy nha!

Kẻ nọ thân vừa rơi xuống sông, không hiểu vì sao bụng tràn nước ngập, liều mạng giãy giụa không ngừng, thất thanh kêu cứu. Nhưng Húc vương vẫn chưa mở miệng, không ai dám tiến lên cứu người. Ngoại nhân đánh cá nhìn thấy tình huống này, biết kẻ say rượu bị trừng phạt, đều mừng rỡ cười haha.

Nguyên Liệt quay sang, đôi mắt sắc bén híp lại, một vòng lướt qua những kẻ liên can, lập tức cười nói:"Các ngươi không cần sợ, ta bất quá là đang phụng bồi, không có ý tứ khác."

Lễ bộ Thượng thư gia công tử trong lòng sợ hãi muốn chết, thầm mong tên sát tinh này sớm rời đi mới an lòng, vội vàng nói:"Dạ! Dạ! Hết thảy đều nghe theo Húc vương điện hạ."

Nguyên Liệt cười nhẹ nói:"Nếu hiểu lầm đã nói rõ ràng, chuyện hôm nay liền xong. Nếu các ngươi còn có nghi ngờ gì, ta liền phụng sự theo sau, cùng phụ thân các ngươi hảo hảo nói chuyện chút."

Mọi người nghe thấy đạo lý như vậy, lập tức nhất loạt quy củ nói:"Tuân mệnh điện hạ!" Bọn họ dẫu có ăn gan hùm mật gấu, cũng không dám làm trái ý tứ của hắn. Nghĩ đến chỉ thấy, nếu Húc vương điện hạ phiền lòng đến thăm, không biết thân cha sẽ lưu lạc chốn nào, một đám chủ tử thế gia sợ ngày lành chẳng qua.

Có người thử thăm dò nói:"Vừa rồi người kia.." Có nên đi cứu vớt lên không.. không ai dám nói hết.

Ánh mắt Nguyên Liệt ý cười dập tắt, sắc bén nhìn:"Vừa rồi người kia ngã xuống khiến hắn uống không ít nước lạnh, chốc lát liền thanh tỉnh."

Trong lúc Lý Vị Ương một mình một thân ngồi trong nhã thất, nàng lẳng lặng nhấp rượu đào, uống liền mấy chén, trên mặt không khỏi có chút ửng hồng, gương mặt thanh lãnh liền có chút ấm áp. Nhã gian bên cạnh truyền đến tiếng người gọi rượu, Lý Vị Ương lẳng lặng nghe xong một hồi, chỉ cười nhẹ, tự châm tự ẩm (uống), bộ dáng tự đắc. Vừa rồi nàng ra lệnh người hầu đi ra ngoài, bây giờ chỉ còn mình nàng ở trong, dù sao đây cũng là địa bàn của Nguyên Liệt, tuyệt đối không xảy ra chuyện gì.

Chợt có người đẩy cửa bước vào, Lý Vị Ương thấy Nguyên Liệt đã giải quyết xong sự tình, ngẩng đầu nói:"Chàng đã trở lại."

Vừa dứt lời, kẻ trước mắt lại xuất hiện ngoài ý muốn. Người này nhìn vô cùng quen mắt, ánh mắt trong suốt tựa sương mai, nếu không phải kẻ vừa cưới lão phụ ở đại điện Lư Chẩn thì có thể là ai?

Lử Chẩn theo quân mệnh Hoàng đế cưới nữ tử đủ tuổi làm tổ mẫu hắn xong, trong lòng luôn buồn bực không vui, phẫn uất không dứt. Hơn nữa lão phụ kia lại vô cùng hung hãn, ỷ vào thân phận nhũ mẫu hoàng thất, luôn vênh mặt hất hàm sai khiến hắn, không đem mẫu thân hắn để trong mắt. Nàng chẳng khác Vương phi công chúa, khiến hắn sợ chết khiếp, không thể đánh, không thể mắng, chưa kịp nói nửa câu, lão phụ kia lập tức ôm ngực nói hắn cố ý chọc giận nàng, liền muốn tiến cung cáo ngự trạng.

Lư Chẩn dù sao không phải là kẻ tầm thường, sức chịu đựng của hắn phi thường tột bậc. Nhưng nhẫn đến nhẫn đi, lão phụ kia lại càng không biết thu liễm, mắng nhiếc mỹ thiếp bên người hắn, lại đuổi sạch tỳ nữ trong phủ. Nàng lại còn đặc biệt tuyển thêm hơn mười nữ tử, da đen cao lớn, thô kệch vạm vỡ hầu hạ, mỗi ngày đều đứng trước mặt hắn dọa khỉ, rõ ràng đang khiến hắn mất đi phong thái phong lưu.

Nghĩ đến đây, hỏa giận liền bốc lên ngùn ngụt, lão phụ kia tuổi cao như thế, vô luận như thế nào cũng chẳng phải là trai ngọc sinh châu, hắn trong nhà luôn cậy Lư thị khai chi tán diệp*, có nàng chỉnh là trở ngại cản đường. Lão phụ vừa gả vào mấy ngày ngắn ngủi, không thể lập tức ra tay, bằng không Hoàng đế nhất định sẽ hoài nghi, hơn nữa, Hoàng đế chủ ý rõ ràng là đang vũ nhục hắn, hai ba ngày liền ban thưởng linh chi nhân sâm, cung phụng lão phụ kia tận trời, chính là hy vọng lão phụ có thể trường mệnh bách tuế (sống lâu trăm tuổi), xem ra nàng còn cơ hội chà đạp hắn thêm tám năm mười năm nữa. Vừa thấy nét mặt già nua đó, Lư Chẩn tựa sống không bằng chết, nàng luôn quản thúc hắn, ngay cả số lần hắn xuất môn cũng quản lý, hôm nay vất vả đoạt được cơ hội này, liền vụng trộm rời phủ, cùng một đám đến Xuân Giang các mở tiệc. Vừa rồi bởi vì quá chén nên ra ngoài đi nhà xí, lại không cẩn thận vào nhầm phòng.

>Khai chi tán diệp: Con đàn cháu đống

Giờ phút này, nhìn thấy trong phòng chỉ có một nử tử trẻ trung, dung nhan như ngọc, thần sắc uyển chuyển, nụ cười tươi sáng nở rộ. Hắn đã sớm tay hoa mắt loạn, chớp chớp mắt, liếc xéo nửa mặt Lý Vị Ương, ngầm suy nghĩ: nguyên lai là nàng!

Hắn lập tức nhớ lại ngày hôm đó Nguyên Liệt trên đại điện cự tuyệt ý chỉ tứ hôn của bệ hạ. Bệ hạ ban hôn Vương Tử Khâm Vương tiểu thư cho Húc vương, đây là thiên đại ân điển, ai cũng đã biết Vương Tử Khâm dung mạo xuất chúng, tài hoa hơn người, Vương gia lại là đại tộc hiển hách, chẳng khác nào cá sa lưới vàng. Hắn đã sớm ghen tị với Nguyên Liệt muốn chết, nhưng không thể ngờ giờ phút này lại gặp được người trong lòng Nguyên Liệt, ác niệm trong lòng nhất thời sinh ra. Hắn tựa đã say khước, nhưng bước chân vững chãi, nhấc lên ly rượu trên bàn, tiến đến cạnh người Lý Vị Ương:"Thì ra là Quách tiểu thư, có duyên mới gặp lại, cùng ta cạn một ly đi!" Hắn vừa nói vừa tiến sát lại gần, lớn mật cả gan trêu ghẹo, mùi hương rượu nồng tỏa ra từ hắn khiến Lý Vị Ương khẽ nhướng mày. Nàng hiện giờ có vài phần hối hận, nếu vừa rồi không kêu Triệu Nguyệt rời đi, nếu không làm sao kẻ ngu dốt này có khả năng bước tới gần nàng?

Lý Vị Ương lạnh lùng cười nói: "Lư công tử, ngươi mắt say lờ đờ, không thấy rõ ta là ai sao?"

Lư Chẩn cười như không cười, thân thủ ý đồ bắt lấy vai Lý Vị Ương, lớn tiếng đáp:"Nàng đương nhiên là Quách tiểu thư mỹ mạo Quách Gia"

Hắn vừa dứt lời, chỉ nghe thấy "Ba!" một tiếng giòn vang. Trên mặt hắn đã trúng phải một chưởng của Nguyên Liệt, nhất thời né không kịp. Hắn đang muốn phản kích, một quyền của Nguyên Liệt sớm đã vung ra, đánh hắn ngã ra đất. Hắn giãy giụa muốn ngồi dậy, lại hưởng trọn cú đá của Nguyên Liệt, thật vất vả bò dậy, mũi chân Nguyên Liệt khẽ dịch, cả thân hắn liền ngã xuống nền đất lạnh.

Lư Chẩn dù sao cũng là cao thủ võ công cao cường, rượu đã vơi hơn nửa, miệng phun hỏa giận mắng:"Húc vương, ngươi thật to gan, ngươi nghĩ mình là ai, dám ra tay đánh ta!"

Còn chưa nói xong, miệng hắn đã bị giày Nguyên Liệt chặn lại, Nguyên Liệt hung hắn đá vào miệng hắn, lòng vẫn chưa hả giận, liền mở ra ngăn kéo bên cạnh rút ra một cái nhuyễn tiên*, tay giương lên hung hăng quật mạnh xuống Lư Chẩn, tức giận quát:"Ngươi là cái thá gì, lại còn dám lớn mật chạm tới nàng! Quả thật ăn gan hùm mật gấu!"

>Nhuyễn tiên: vũ khí, giống như côn nhị khúc, nhưng làm bằng sắt, đầu có mũi giáo nhọn.

Lý Vị Ương mắt lạnh nhìn, chỉ cảm thấy Lư Chẩn đây là đang tự mình chuốc lấy cực khổ.

Sự tình huyên náo đã kinh động không ít người, khách nhân bên ngoài đều đã nhận ra Lư Chẩn, liền muốn bước tới khuyên giải, nhưng nhìn thấy Nguyên Liệt đằng đằng sát khí cầm nhuyễn tiên, liền vội vàng thối lui. Lư Chẩn dẫu võ công cao cường, nhưng rượu thấm cả người mềm nhũn, khẩn thiết xin tha nói:"Húc vương điện hạ! Ta sai rồi! Ta sai rồi! Cầu ngài dừng tay đừng đánh!"

Tay Nguyên Liệt càng thêm tàn nhẫn, trừng mắt cười lạnh đáp:"Tên cẩu nhân ngươi, mắt không mở to mà nhìn cho rõ đây là ai, là kẻ nào cho ngươi đùa giỡn như vậy! Nổi cơn điên dại rồi sao? Ngươi chẳng phải rất thích đùa giỡn ư, vậy nên gánh vác hậu quả đi!"

Xiêm y Lư Chẩn rách nát, chật vật không chịu thấu, thở phì phò vội vàng nói:"Dạ! Dạ! Cầu điện hạ tha cho con ma men này đi, từ nay về sau ta sợ ngươi, sẽ không tái phạm hồ ngôn loạn ngữ nữa!"

Mất thấy Lư Chẩn bị đánh đến thân tàn ma dại, rút cuộc cũng có bằng hữu nghĩ đến người này dù sao cũng là đệ đệ Lư phi, xảy ra chuyện như vậy không ổn, liền tiến đến khuyên can. Nhưng Nguyên Liệt vẫn như cũ một roi một roi quất xuống, ai bước tới cũng bị một roi cản trước mặt, vì thế không ai dám đến gần, chỉ có thể vụng trộm phái người đi Lư gia báo tin. Ai ngờ Nguyên Liệt sớm đã phái người chặn hành lang, không ai có thể trốn thoát, chỉ có thể trơ mắt nhìn. Lư Chẩn một thân tàn hoa bại liễu, đầu rơi máu chảy, trên mặt hằn vết roi thâm tím, ngay cả xiêm y cũng rách không còn một mảnh liền, bộ dáng cực kỳ thống khổ.

Có người lập tức đi về phía Lý Vị Ương xin tha, khuyên bảo nàng xin Húc vương dừng tay, nhưng Lý Vị Ương cũng chỉ khoanh tay đứng nhìn. Nàng chỉ muốn đứng xem Lư Chẩn bị giáo huấn một phen, nếu không sau này hắn lại ngựa quen đường cũ, bản thân bị buộc hôn vô cớ giận dữ mà phát tiết lên kẻ khác. Lư Chẩn liên tục kêu thảm thiết, bám sát vách tường, ngoài cửa truyền đến thanh âm kinh hoảng:"Nơi này đã xảy ra chuyện gì mà xôn xao huyên náo như vậy?"

Thấy kẻ vừa tới, mọi người lập tức tròn mắt, tiện đà lớn tiếng nói:"Vương công tử, người mau tới khuyên, Húc vương điện hạ đang nổi giận tan bành, sắp đánh chết Lư công tử rồi!"

Vương Quý lắp bắp kinh hãi, lập tức bước nhanh đi tới, hắn nhìn thoáng qua Lư Chẩn, chỉ thấy đối phương người bám đầy đất, trên mặt da tróc thịt bong, quần áo trên người tả tơi. Hắn vừa nhìn thấy Vương Quý như thấy cứu tinh, vội vàng bò tới:"Vương công tử, ngươi mau cứu ta!"

Nguyên Liệt roi vừa định rơi xuống, lại bị Vương Quý giữ lại. Thần sắc Vương Quý đầy âm lãnh:"Điện hạ, nên khoan dung độ lượng."

Nguyên Liệt mỉm cười, chỉ lạnh lùng nói: "Đó là đối nhân, không phải đối súc sinh."

Vương Quý mày vừa nhíu, hắn không ưa hoàng thân quốc thích khí thế bức người, huống chi hắn tu dưỡng ở chùa miếu vài năm, luôn cảm thấy không nên quá mức cừu hận giận dữ, hắn thương xót chi tâm người ngoài, cho nên lập tức đối với Nguyên Liệt có vài phần hờn giận, hắn kiên định đứng đó, tay gắt gao bắt giữ roi Nguyên Liệt, thấp giọng nói:"Húc vương điện hạ, vô luận ra sao ta hôm nay sẽ không cho phép ngài đánh chết Lư công tử."

Nguyên Liệt cười mà như không, tay vận lực, ngạnh ngạnh sinh sinh rút roi về tay. Nhưng căn bản chưa từng để ý tới lời nói của đối phương, lại tiếp tục quất roi về phía Lư Chẩn. Lư Chẩn tru lên một tiếng, vừa đứng dậy liền ngã nhào lăn lộn. Vương Quý vừa thấy Nguyên Liệt thu tay, lại không ngờ hắn chút cũng không nghe lời khuyên bảo của mình, không khỏi sinh hỏa giận, thầm nghĩ Húc vương điện hạ thật sự khinh người quá đáng, ngang ngược đánh người như vậy. Hắn nghĩ Lư Chẩn bất quá là do say rượu hồ nháo, cũng không làm ra chuyện gì lớn, mặc kệ là Húc vương hay Quách Gia, đều không thể quá mức trách phạt một kẻ túy mù.

Lý Vị Ương bên cạnh nhìn thấy thần tình Vương Quý, liền hiểu ra ý nghĩ của đối phương. Nàng nhẹ lắc đầu, nếu mượn cớ say rượu làm loạn, giết người cũng có thể tha sao?

Vương Quý không nói nhiều, bóng dáng biến hóa, bàn tay trần trực tiếp chưởng về phía Nguyên Liệt. Nguyên Liệt lạnh lùng cười một tiếng, không chút hoang mang, tiếp hắn mấy chiêu, dẫn hắn rời bỏ thế công, liền quay đầu quất Lư Chẩn một roi. Lư Chẩn thảm thiết réo chẳng khác heo cắt tiết, mọi người nghe được, không khỏi đinh tai nhức óc vội che lỗ tai lại.

Vương Quý thân sinh danh gia, lại còn được Thiếu Lâm cao tăng truyền dạy, chẳng những võ công trác tuyệt, tâm tính lại vô cùng kiên định. Bọn họ vốn nghĩ chỉ cần Vương Quý ra tay, Húc vương Nguyên Liệt liền sẽ chịu thiệt, nhưng không ngờ rằng dẫu dưới sự công kích của Vương Quý, Nguyên Liệt lại còn có thể quất roi về phía Lư Chẩn, một chút lại một chút, một bên giao thủ một bên giáo huấn, chút cũng không trì hoãn, động tác uyển chuyển mãnh lực khiến người ta khó dời mắt.

Vương Quý nhìn thấy tình huống này, mi tâm nhíu chặt, lập tức tiến lên bức Nguyên Liệt giao thủ hơn mười chiêu, thừa dịp khe hở liền nói:"Còn không mau trốn!" Lư Chẩn lập tức hướng ra ngoài tẩu thoát, Nguyên Liệt ánh mắt băng lãnh, gương mặt tuấn mỹ mang theo sát khí hiếu chiến cùng cuồng vọng, hắn xoay người vung ra nhất tiên, liền nắm chặt yết hầu Lư Chẩn kéo mạnh.

Vương Quý thấy Húc vương vẫn không buông tha cho Lư Chẩn, không khỏi hít mạnh một hơi, rút ra trường kiếm bên hông, nháy mắt xuất ra tuyệt chiêu. Trường kiếm trên không trung lòe ra ngân quang sáng rực, thoáng như một đóa thanh liên nở rộ, xé gió hướng thẳng tới người Nguyên Liệt.

Mọi người nhìn toàn cảnh chiến trận bừng bừng, không khỏi hoa mắt dịch thần. Nguyên Liệt lập tức buông lỏng Lư Chẩn, hắn liền ngã lăn ra đất, sặc sụa không ngừng, đỏ mặt tía tai, hơi thở yếu ớt. Nguyên Liệt cùng Vương Quý triển đấu, trong gian nhã thất không ngừng tung sát chiêu, Vương Quý cũng xuất thân danh sư, nhất chiêu đại khai đại hợp, bức khí bá lực, cơ hồ đem bàn ghế đánh ngã, Lý Vị Ương lập tức lui lại mấy bước, đứng ở chỗ an toàn.

Sau đó Triệu Nguyệt mới vội vàng chạy lại, nàng theo phân phó của Lý Vị Ương, xuống đường kiếm chút lễ vật cho tiểu thiếu gia. Vừa trở về liền thấy tình huống này, vội vàng chạy tới gần bảo hộ Lý Vị Ương.

Nguyên Liệt mượn cơ hội ngăn trường kiếm Vương Quý, bất thình lình đưa roi sang tay trái, tay phải nhấn lên tiên vĩ một cái, roi lập tức bắn ra ánh hào quang, từ dây roi tầm thường biến thành binh khí kỳ quái. Nhân lúc đó, thân hình hắn lao về phía trước, trong một khắc ngắn ngủi, ánh đao tiên ảnh như sao băng đầy trời. Vương Quý biến sắc, thân hình lui về phía sau, tiến thoái lưỡng nan, cả người bật ngửa ra sau, thật vất vả mới có thể né được tuyệt thức tất sát này.

Nguyên Liệt dùng chân khí chế trụ, áp lực đè nặng xuống, khiến cả người Vương Quý dần dần ép về phía sau. Trong lúc gần chân tơ kẽ tóc, Vương Quý nhân cơ hội hướng đến tấn công lên cằm Nguyên Liệt, không ngờ Nguyên Liệt đã dự đoán trước, lập tức phóng người lên, nhanh nhẹn lắc mình, tiếp đãi cho Vương Quý một quyền. Vương Quý chân lững thững ép lui, thiếu chút nữa té ngã xuống cửa sổ, hắn cười khổ nói:"Điện hạ quả thật thân thủ bất phàm, Vương Quý bội phục."

Húc vương Nguyên Liệt không những chỉ có gương mặt tuấn mỹ, mỹ nam như hắn, cường hãn, kiên cường, tràn đầy kiêu ngạo cùng tự tôn, lại cố tình giở thủ đoạn ngoan độc, hạ thủ không lưu tình, dẫu không kính cũng phải phục.

Nguyên Liệt nhìn Vương Quý, đối phương chẳng những võ công cao cường, hơn nữa tâm cơ thâm trầm, tuy rằng thất thiệt, mặt vẫn không đổi. Trận phân tranh cao thấp này, hắn cũng thấy đã nghiền phần nào, Nguyên Liệt nói:"Nếu Vương công tử đã nói thế, ta đây tạm tha cho hắn, chẳng qua nếu sự việc này còn tái diễn.." Hắn cố tình không nói hết, ánh mắt sắc bén đặt lên người Lư Chẩn, Lư Chẩn liền hốt hoảng đáp:"Không dám! Điện hạ, ta vừa rồi quá chén hồ đồ, tuyệt đối sẽ không tái phạm!". Nói xong, Lư Chẩn chật vật đứng lên muốn lui, liền nghe thấy Nguyên Liệt cất giọng lạnh lùng:"Ai cũng có thể đi thẳng, ngoại trừ Lư gia phải bò!"

Lư Chẩn lắp bắp kinh hãi, bất đắc dĩ cúi đầu làm theo, thật sự bò ra ngoài. Vương Quý thấy một màn như vậy, khẽ nhíu mày rồi lắc đầu không nói.

Đám đông nhìn thấy cảnh náo nhiệt đã tan liền vơi bớt, chỉ trong vài khắc ngắn ngủi, căn phòng chỉ còn lại vài người. Chợt vang lên âm thanh cười khẽ, bóng dáng Vương Tử Khâm thướt tha từ cửa bước vào, nàng thấp giọng nói:"Húc vương điện hạ cùng ca ca ta không hòa thuận cho lắm nhỉ."

Nguyên Liệt vừa thấy phiền phức vừa tới, hắn một chút cũng chẳng ngó ngàng, ngược lại hướng Vương Quý nói:"Vương công tử quả nhiên võ công thâm hậu, không hổ danh đệ tử danh sư." Vương Quý thầm nghĩ: vừa rồi rõ ràng là ngươi thắng ta, bây giờ còn khen ta hảo võ công, không phải cố ý châm chọc thì là cái gì? Hắn chỉ vân đạm phong khinh* cười một tiếng, cũng không để ở trong lòng.

<Vân đạm phong khinh: mây gió điềm nhiên >

Vương Tử Khâm thấy Nguyên Liệt chẳng để ý tới nàng, liền quay đầu cười với Lý Vị Ương:"Quách tiểu thư đã lâu không gặp!"

Cái gì mà đã lâu không thấy, bất quá là mấy ngày chưa gặp thôi. Lý Vị Ương khẽ gật đầu, tiến lên trước nói:"Vương tiểu thư cùng Vương công tử đều đang dự yến tiệc ở Xuân Giang các sao?"

Vương Tử Khâm gật gật đầu đáp: "Ca ca ta nói rượu và thức ăn ở đây thập phần mỹ vị, cố ý dẫn ta theo, không thể ngờ đây lại là sản nghiệp của Húc vương điện hạ."

Lý Vị Ương dẫn ánh mắt có chút thâm ý nhìn Vương Tử Khâm một cái, nàng thật không biết đây là sản nghiệp của Húc vương, hay là đang cố ý tạo cơ hội gặp gỡ bất ngờ đây? Vương Tử Khâm kiêu ngạo cá tính nhường nào, chỉ sợ không phải đến đây quyến rũ hắn, mà chính là đang tìm cơ hội nhục mạ hắn mới đúng, dù sao trước đó tâm tình nàng rõ ràng là không thoải mái. Nữ nhân tận đáy lòng đều rất keo kiệt, tài nữ lại càng tính toán chi li.

Hôm nay Vương Tử Khâm vận y phục vô cùng mộc mạc, vóc người nàng cao gầy, mặt thon eo nhỏ, đôi mắt sóng sánh tư vị, thập phần phong tình. Thân hình lả lướt, toát ra thần thái cao sang, nàng không phải nữ tử sắc son mặn mà, mà lại mang hương thảo hương vị, khiến người ngắm cảm thấy sảng khoái phấn chấn vô cùng.

Vương Quý mỉm cười đáp trả:"Đã có duyên, chi bằng chúng ta cùng ngồi chung một bàn tụ hợp một chút, không biết ý Húc vương điện hạ như thế nào?"

Nguyên Liệt nhìn về phía Lý Vị Ương, Lý Vị Ương thản nhiên cười một tiếng, không hề cự tuyệt nói: "Như thế cũng tốt!"

Tỳ nữ liền nhận phân phó dọn dẹp nhã gian, dọn bàn dọn ghế sạch sẽ tươm tất, rồi thỉnh bọn họ ngồi xuống.

Vương Quý nhìn Nguyên Liệt, có vài phần tò mò nói: "Võ công cao cường của điện hạ không biết đã được cao nhân nào truyền dạy, chiêu thức thiên biến vạn hóa kỳ, ta vẫn chưa từng thấy qua?"

Nguyên Liệt ung dung cười một tiếng: "Mong Vương công tử đừng chê cười, ta từ nhỏ học lẫn lộn, sư phó cũng hơn mười vị, tự học mà thành tài mà thôi."

Lý Vị Ương nghe vậy lại cười mỉm, Nguyên Liệt nói không sai, những năm gần đầy ngoại trừ Tần Phong, Hoàng đế đều đem nhất đại cao thủ đưa trước mặt Nguyên Liệt, cho hắn thoải mái chọn lựa. Nguyên Liệt đông học một chút, tây học một chút, tập hợp võ học đông tây nam bắc, tự chế tác ra kiếm pháp cho riêng mình. Chẳng qua đôi khi hắn cảm thấy luyện kiếm vô cùng phiền chán, thỉnh thoảng liền sáng chế ra nhiều loại binh khí tân kỳ (tân tiến + kỳ dị). Hôm nay thứ vũ khí trường tiên kiêm lưỡi dao này, nếu người bình thường thấy được, liền nghĩ hắn lệch hướng tà đạo, phát minh thứ cổ cổ quái quái.

Nhưng Vương Quý lại tỏ ra vô cùng hào hứng, hắn trầm ngâm một chút rồi nói:"Kỳ thật, loại binh khí này có thể hữu dụng cho quân binh."Hắn vừa mới dứt lời, liền nghe thấy Vương Tử Khâm nói: "Ca ca đang nói cái gì a, chưa hết ba câu đã lạc mất chủ đề rồi."

Vương Quý hắc hắc cười rộ lên, hắn có một thói quen đặc thù, mặc kệ chuyện gì đều nghĩ tới quân sự trước.

Vương Quý nhìn về phía Nguyên Liệt thốt: "Đại danh điện hạ sớm đã lan truyền bốn phương tám hướng, tại hạ không thể ngờ điện hạ lại trẻ như vậy!". Yến hội Hoàng đế lần trước, Vương Quý không có tham gia. Đây là lần đầu hắn diện kiến Húc vương điện hạ, không khỏi nói:"Thật sự anh hùng xuất thiếu niên!"

Nguyên Liệt cười cười đáp: "Những lời này dùng để hình dung Vương công tử cũng không sai biệt lắm!"

Vương Quý thần sắc điềm nhiên: "Lời ta nói đều là tâm ý thật, không hề có ý định nịnh hót, điện hạ võ công cao cường, nhưng nếu có thể hạ thủ lưu ba phần tâm tình sẽ tốt hơn!"

Nguyên Liệt ánh mắt hơi trầm xuống đáp:"Đối với người tất nhiên ta hạ thủ lưu tình, nhưng đối phó với súc sinh thì chẳng tất yếu!"

Vương Quý không tán đồng: "Mỗi người đều từng phạm sai lầm, chỉ cần Húc Vương điện hạ cho hắn một cơ hội, hắn nhất định sẽ sửa đổi!"

Nguyên Liệt không nghĩ như vậy, hắn vốn biết trên đời này có một số người cả đời cũng không nhận mình sai, hắn thản nhiên đáp:"Ta làm như vậy cùng là vì muốn giáo huấn hắn, chỉ có trách phạt đủ sâu cay, sau này hắn mới không tái phạm nữa."

Vương Quý trên mặt không khỏi lộ ra một tia bất đồng, hắn xưa nay là người khoan dung độ lượng, rất dễ dàng tha thứ cho lỗi lầm của người khác, cho nên hắn nghe thấy Nguyên Liệt nói như vậy, không khỏi muốn khuyên bảo hắn. Vương Tử Khâm bên cạnh lập tức nói: "Ca ca, ca lại ép buộc, trên đời này không phải ai cũng nghĩ giống ca, giẫm chết con kiến cũng đều luyến tiếc đâu."

Vương Quý nghe vậy, không khỏi cười nói: "Muội lại đem ta làm trò cười rồi!"

Vương Tử Khâm thanh âm rất nhu hòa, lời vừa nói ra, êm đềm nhu thuận, hướng về Lý Vị Ương nói: "Quách tiểu thư cũng thích xuất môn vi hành sao?"

Lý Vị Ương vốn dĩ luôn mỉm cười ngồi an tĩnh một bên nhìn bọn họ nói chuyện, nghe vậy liền lắc đầu:"Ta luôn ở trong phủ, rất ít xuất môn, hôm nay lại ngẫu nhiên gặp gỡ, sự tình này vốn dĩ là ngoài ý muốn."

Vương Tử Khâm gật gật đầu, ôn hòa đáp: "Ta thật ra luôn hy vọng có một ngày được chu du khắp thiên hạ, nhưng mà, thế cục này chỉ sợ không có khả năng."

Lý Vị Ương nhìn Vương Tử Khâm, thần sắc như có đăm chiêu đáp: "Không biết lời ấy của Vương tiểu thư có ý gì?"

Vương Tử Khâm than nhẹ một tiếng đáp: "Nay Việt Tây cùng Đại Chu phong tỏa (Cắt đứt liên hệ) vô cùng gay gắt, quan hệ cùng Đại Lịch cũng không tốt, bốn phương tám hướng đều bị bao vây, nếu muốn chu du khắp thiên hạ, chỉ sợ thập phần nan giải!"

Lý Vị Ương nhìn thấy thâm ý trong lời nói đối phương, cố ý giả vờ không hiểu, nhẹ giọng nói:"Thì ra Vương tiểu thư có hoài bão lớn như vậy, chí hướng vượt ngoài biên giới, đối với một nữ tử mà nói, thật đúng là khó khăn." Không sai, đối với quan gia thiên kim tầm thường nói, bổn phận chính là tìm được gia môn đăng hộ đối, giúp chồng dạy con, quản sự thanh gia thật tốt, so với dã tâm lớn lao của Vương Tử Khâm thì thật xa vời.

Vương Quý nghe vậy mở miệng đáp:"Khi nào thái bình đại quốc, dân chúng an cư lạc nghiệp, các quốc gia có thể hòa hợp chung sức, chúng ta mới có thể thỏa lòng ngao du, muội muội chỉ cần nghĩ đến một ngày này, liền thấy chẳng xa xôi đâu."

Vương Tử Khâm giương mắt nhìn Vương Quý một cái, không chút để ý thốt: "Ca ca mong đợi một ngày các đại quốc có thể chung sống hòa bình, chỉ sợ khó thành hiện thực. Trừ phi có người chấn danh thiên vĩ, thống nhất thiên hạ, có thể trì vị đại dân yên ổn, nếu không cho dù có trốn đi chỗ nào, cũng không thể an tâm an tĩnh được."

Lý Vị Ương nghe xong câu này, ánh mắt như nắng hè chói chang soi sáng giữa bão tuyết băng lãnh, soi sáng thấm nhập lòng người:"Ta không ngờ Vương tiểu thư còn có chí hướng lớn như vậy, nếu bệ hạ biết được một khuê các tiểu thư lại mang tâm tư lớn nhường này, chỉ sợ khó lòng than trách!"

Trên mặt Vương Tử Khâm khẽ ửng hồng, Lý Vị Ương lại tiếp tục:"Thế nhưng nếu muốn thống nhất giang sơn, nhất định không phải chuyện dễ dàng. Việt Tây dẫu có cường đại, nhưng Đại Chu quân lực hùng hậu, nếu muốn thu phục Đại Chu, là chuyện vọng tưởng hão huyền. Đại Lịch tuy có vẻ bạc nhược, nhưng cũng có không ít danh tướng, địa danh hiểm trở, lại cách trở trùng trùng, sợ sẽ khiến Vương tiểu thư phải thất vọng."

Vương Tử Khâm không đồng tình nói:"Quốc gia của ta tuy so ra kém với Đại Chu dũng mãnh, nhưng cũng có mấy trăm vạn hùng binh, chẳng thiếu vô số tướng lĩnh xuất sắc, ai ai cũng đều dũng trí song toàn, thân chinh thiện chiến, làm sao có thể là chuyện mơ hão được? Quách tiểu thư không nên suy nghĩ hạn hẹp như vậy."

Vương Quý ngược lại không tán đồng với cái nhìn của muội tử hắn, lắc lắc đầu nói:"Ta không thích chiến tranh, một khi lửa đã bén, sẽ khiến vạn dân lầm than, cửa nát nhà tan, không nơi yên sống. Nếu chính mắt ta nhìn thấy cảnh nước mất nhà tan, nhân dân chịu khổ như vậy, thật sự ta không đành lòng!"

Nghe vậy, Lý Vị Ương lại cảm thấy buồn cười, Vương Quý cùng Vương Tử Khâm, một kẻ mang dã tâm cuồng vọng, một kẻ lại quá mức thiện lương, có thể là huynh muội ruột thịt sao? Nhưng mà Lý Vị Ương lại đồng tình với cái nhìn của Vương Quý, nàng bình tĩnh nhìn đáp:"Mỗi một quốc gia đều có trăm vạn thần dân, có vô số thành thị đông đúc mỹ lệ, thiên thiên vạn vạn dân chúng sống qua một ngày bình an. Thường dân tâm ý chỉ muốn sống trong an bình, cưới vợ sinh con, sinh cơ sản nghiệp, sau đó có thể vui vẻ mà hưởng lão, cuộc sống ăn no uống đủ, lại chan chứa thuận hòa. Chẳng lẽ Vương tiểu thư chỉ vì muốn thực hiện giấc mộng thống nhất giang sơn này, mà nhẫn tâm châm ngòi hỏa chiến sao?"

Vương Quý nhìn Lý Vị Ương, lòng như vừa nhận ra tri kỷ, đối phương mặt mày thanh tú, mỹ mạo xinh đẹp khó tả, hắn không khỏi gật đầu tán thành:"Đúng vậy, nếu hỏa chiến này đã cháy, thì chẳng thể cứu vãn, nơi nơi đều sẽ biến thành đống đổ nát thê lương, muội muội còn cảnh sắc gì để ngắm đây?"

Vương Tử Khâm khẽ nhướng mày, lại quay đầu nhìn Húc vương Nguyên Liệt nói: "Điện hạ ngài thấy thế nào?"

Húc vương ngẩng đầu sửng sốt đáp: "Ta đối với quốc gia đại sự không có hứng thú, thật ra ta đang suy nghĩ, thần tiên thang này không biết có biện pháp tốt nào để cải thiện một chút, cho nó trở nên càng thêm mỹ vị a?"

Vương Tử Khâm nghe được Nguyên Liệt nói như vậy, tâm tư trong lòng thoáng có chút hụt hẫng, nàng sau đó chủ động đứng lên nói với Vương Quý:"Ca ca, chúng ta không nên quấy rầy Vương gia lâu, nên cáo từ thôi."

Vương Quý thoáng giật mình, thầm nghĩ không phải ngươi muốn tiếp đón bọn họ sao, tại sao lại thay đổi ý định rồi? Hắn nghĩ đến đây, liền nhanh đứng dậy nói "Được rồi, chúng ta cũng nên trở về sớm, nhị vị cứ tiếp tục dùng bữa đi."

Lý Vị Ương cùng Nguyên Liệt nhìn theo bóng dáng hai người bọn họ rời khỏi, Lý Vị Ương mỉm cười, thu thủy trong mắt trong trẻo: "Xem ra, nhân gia đã tới xem tướng con rể rồi."

Ánh mắt của Nguyên Liệt toát ra một tia khinh bạc, thần tình như bất đồng với lời nói của nàng.

Lý Vị Ương nghĩ nghĩ, giọng điệu bình tĩnh nói: "Nàng vừa rồi cố ý dùng loại lời nói này để thử chàng, cố ý muốn xem chàng có phải là một vị đế vương tài giỏi hay không.. vị Vương tiểu thử này—— trong lòng đã có vài phần ý tứ."

Nguyên Liệt trời sinh khóe miệng cười cong cong chợt hạ xuống, phiền chán đáp:"Nữ nhân như nàng ta thì có ý tứ gì? Nhìn phát chán!" Hắn nói xong như nhớ tới cái gì, quay mặt đối với Lý Vị Ương nói:"Nàng có chí hướng du ngoạn thiên hạ, nhưng lại ngại chỗ này không ổn, chỗ kia không tốt, thật là phiền toái. Gia nhi, lý tưởng hiện tại của nàng có thay đổi không?"

Lý Vị Ương khẽ nheo ánh mắt kiều mị:"Ta chẳng có hứng thú với chuyện này, thứ gọi là du lịch thiên hạ, chẳng phải chỉ cần giả trang thành thường dân sẽ tốt hơn sao. Đi đây đi đó chẳng ai có thể ngăn cấm ngươi, nàng vừa rối cố ý nói như vậy, chỉ là đang cố tạo ra một cái cớ để khơi mào câu chuyện thôi. Nếu vừa rồi chàng có biểu hiện quan tâm, chỉ sợ nàng ta thật sự có vài phần hứng thú với chàng, nhưng chàng lại cố ý chẳng để tâm, nói không chừng trong lòng nàng ta đã xem chàng chẳng khác nào loại ăn chơi trác táng!"

Nguyên Liệt không chút để ý đáp: "Ăn chơi trác táng thì sao, ta không cần nàng ta quan tâm thưởng thức!" Hắn lập tức nhìn Lý Vị Ương nói:"Ta nhớ rõ nàng đã từng nói, nàng luôn muốn cùng ta du ngoạn khắp nói, vui vẻ bên nhau, không cần vinh hoa phú quý, cũng chẳng cần quyền cao chức trọng, chỉ cần có thể đơn giản bình an sống cạnh nhau là tốt rồi, có phải hay không?"

Lý Vị Ương gật gật đầu, yên lặng nhìn hắn: "Đúng vậy, đó là suy nghĩ trong lòng của ta, cho tới bây giờ vẫn không xoay chuyển."

Nguyên Liệt gương mặt nở nụ cười ấm áp, giọng điệu dứt khoát nói:"Một khi đã như vậy, chẳng cần phải lo tới tên phụ hoàng kia, quản vị Vương tiểu thư đó, những người này chúng ta không cần phải để mắt tới. Chỉ cần Bùi hậu chết, chúng ta liền vứt bỏ gánh nặng này trốn đi, nàng thấy sao?"

Lý Vị Ương mỉm cười đáp: "Ta vẫn luôn nghĩ như vậy, còn chàng thì sao?"

Nguyên Liệt bị nàng hỏi liền sửng sốt, lập tức trả lời:"Ta? Ta thì làm sao?"

Lý Vị Ương nhẹ nhàng thở dài nói: "Chàng chỉ đơn thuần là đang tuân thủ nghiêm ngặt theo lời hứa của ta, không phân tranh không giành giựt. Trong lòng chàng hiện tại, giữa giang sơn và mỹ nhân, chàng xem trọng ta hơn. Nhưng mà tương lai sau này, rồi sẽ có một ngày, chàng phải hối hận!". Những lời này đã quanh quẩn trong lòng nàng đã lâu, bây giờ nói ra, thanh âm có chút rung rung, thần sắc nàng lại kiên định:"Có lẽ mười năm sau, chàng lại hối hận trong lòng, hối hận vì sao trước đó lại chọn ta thay vì chọn giang sơn địa vị, nếu là như vậy, ta đây liền hoàn toàn bất lực!"

Nguyên Liệt nhíu mi: "Ta hôm nay dứt bỏ giang sơn, bỏ qua dứt khoát như thế, tương lai nhất định sẽ không có chút luyến lưu. Nay hạnh phúc nhất của ta, chính là được ở cạnh nàng, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, ta đều vui vẻ khoái hoạt không đổi! Có giang sơn cũng tốt, mà không có trong tay cũng vậy, đối với ta mà nói, căn bản không hề quan trọng!"

Lý Vị Ương nhìn Nguyên Liệt, ánh mắt của hắn vẫn kiên định nhìn nàng, nàng biết, lời nói của đối phương là thật tâm thật lòng. Nàng hiểu tính của Nguyên Liệt, hắn nói cái gì ra cái đó, tuyệt không hai lời, không có nửa điểm hàm hồ cùng giấu giếm. Nếu như vậy, nàng còn bất an trong lòng làm gì, Vương Tử Khâm như thế nào, Hoàng đế ra sao, ai có thể ngăn cản nàng? Ai có khả năng ngăn chặn nàng?

Trong lúc đó, Vương Tử Khâm vừa rời khỏi Xuân Giang các, khuôn mặt nàng liền lạnh nhạt. Nàng hướng về Vương Quý hỏi:"Ca ca, ca nghĩ Húc vương Nguyên Liệt là cái kiểu người gì?"

Vương Quý nhẹ nhàng thở dài đáp: "Võ công cao cường nhưng tâm tư thâm trầm, ta nhất thời không nhìn ra được."

Vương Tử Khâm lạnh lùng thốt: "Hắn nếu như không cố ý ẩn giấu, chính là một kẻ ăn chơi trác táng! Nhưng mà muội tin tưởng người bệ hạ ban hôn, nhất định không phải kẻ tầm thường, nếu không nhất định bệ hạ sẽ chẳng quan tâm tới hắn."

Nàng nói xong, dung sắc liền hiện lên một tia kiên định, nhưng Vương Quý lại hắt cho nàng một chậu nước lạnh:"Nha đầu ngốc, chẳng lẽ muội vẫn nhìn không ra, hắn rõ ràng là một đôi với Quách tiểu thư. Ngươi lỗ mãng chia đôi xẻ cặp người ta không tốt đâu!"

Vương Tử Khâm xoay chuyển ánh mắt, thản nhiên nhìn lên nhã gian trên lầu thượng, thần sắc ung dung nói:"Loại chuyện này không có thứ tự trước sau, huống chi muội làm vậy không xuất phát từ tư tâm, bệ hạ cố ý thúc đẩy cửa hôn sự này, đối với Vương gia chính là cơ hội cực kỳ tốt!"

Vương Quý lắc lắc đầu đáp: "Ta thấy chuyện này không ổn lắm. Muội phải nhớ Quách gia không phải dễ chọc, nếu muội đoạt con rể Quách gia, chỉ sợ chỉ mang tới phiền toái! Huống chi, ta lại thấy Quách tiểu thư rất xứng đôi với Húc vương Nguyên Liệt, muội lại có ý đồ phá hỏng nhân duyên người khác, ta sẽ không tha cho muội!"

Vương Tử Khâm mỉm cười, nụ cười mỹ miều sáng loáng như hoa mai:"Ca ca, ca cũng quá cẩn trọng rồi. Muội tin trên đời này không có nữ tử nào có thể vượt qua được muội, Quách gia tiểu thư lại càng khó so sánh. Muội vô cùng muốn biết, lúc đó giữa muội và nàng ta, Húc vương điện hạ lựa chọn ai?"

Vương Quý lặng lẽ nhìn bóng dáng muội tử nhanh nhẹn rời đi, không khỏi ảo não chau mày. Không hiểu vì sao trong lòng hắn xẹt qua một điềm báo xấu, mỗi lần thấy Lý Vị Ương, hắn tựa cảm nhận được, nữ tử này không đơn giản như hắn nghĩ. Muội muội đã sớm thử qua, nên đối với đối phương có vài phần cảnh giác, nhưng sao nàng vẫn kiên trì không bỏ?

Vương Quý không hiểu rằng, chức vị Mẫu nghi thiên hạ, đứng trên vạn người kia vô cùng dụ hoặc, không phải ai cũng như Lý Vị Ương ghét cay ghét đắng danh hiệu Hoàng hậu như thế.

Vương Tử Khâm lớn lên dưới sự dạy dỗ của Hoàng đế, mục tiêu chính là làm con dâu của bệ hạ. Nàng từ nhỏ vì mục tiêu này mà nỗ lực, đột nhiên có một ngày nói với nàng, vị hôn phu định ước không muốn cưới nàng, mà lại nhìn trúng một nữ tử thấp kém hơn nàng, trong lòng nàng tất nhiên có ba phần bất mãn. Nàng xem Húc vương vì Quách Gia kia mà đắm mình, chạy tới chỗ này mở tửu lâu gì gì, cùng thương nhân phàm tục làm bạn, trong lòng ngập tràn lửa giận. Bây giờ nàng nghĩ, Quách Gia đã ở sau lưng xúi giục Nguyên Liệt buông tha cho đế vị đầy cám dỗ kia, mà nàng Vương Tử Khâm chính là người muốn Nguyên Liệt quay về chính đạo, leo lên ngôi vàng, thì có gì là sai chứ?!