Lục Minh Tư ngây ngốc đứng tại chỗ, sau khi chịu cú sốc lớn, một ít chi tiết cũng dần dần rõ ràng lên. Như kiếp trước nhà họ Lục rất dung túng Lục Úy Lam, như nhà họ Túc xui xẻo tới thế nào để rồi suy tàn, lại như Túc Minh Ca và Lục Úy Lam không giống nhau chút nào.
Nhìn bộ dạng chịu đả kích của Lục Minh Tư, Lục Hiếu Chi cũng không có cảm giác đau lòng gì, việc Lục Minh Tư trở về đối với ông kỳ thật, phiền toái nhiều hơn vui sướng, chỉ là bởi vì Lục Minh Tư đúng thật là huyết mạch của nhà họ Lục, ông không thể không nhận người này, "Mẹ mày lúc ấy sinh ở bệnh viện là tốt nhất, bất luận là kỹ thuật chữa bệnh hay là biện pháp an ninh, mày cho rằng vì sai lầm của y tá thật sự có thể dễ dàng khiến hai gia đình lớn nhận nhầm con hay sao."
Não của Lục Minh Tư rốt cuộc lại làm việc lần nữa, nghe Lục Hiếu Chi nói như thế, phản ứng đầu tiên đó là khó có thể tin mà nhìn qua, "Con thì sao? Hai người mang Lục Úy Lam về đây, có nghĩ tới con hay không? Tùy ý để con đi theo nhà họ Túc chịu khổ, 20 năm chẳng quan tâm, nếu không phải anh cả phát hiện ra con, cả đời này hai người đều không tính nhận con phải hay không?"
Nghe xong, Lục Hiếu Chi rất tức giận, "Chúng tao đã tính toán, chỉ cần qua 30 tuổi, chúng tao tự nhiên sẽ đi tìm mày, kết quả hiện tại mày trở về, ngược lại làm mọi chuyện trở nên phức tạp, trở về cũng thôi đi, còn không làm tao bớt lo, quậy ra nhiều chuyện như vậy, quả nhiên là Thiên Sát Cô Tinh, nhận mày? Tình hình của nhà họ Túc năm đó mày cũng thấy, năm đó thực lực nhà họ Túc không kém so với nhà họ Lục, hiện tại bị mày khắc thành cái dạng gì?"
"Con mới không tin số mệnh, nhà họ Túc đó là do bọn họ xui xẻo, con chỉ biết, con không nên lớn lên ở hoàn cảnh như vậy, cái gì 30 tuổi, nếu con không trở lại, có thể sống đến 30 tuổi hay không cũng không biết!" Lục Minh Tư chịu tủi thân hai kiếp cũng hoàn toàn nổi giận, cậu ta cho rằng tất cả đều là lỗi của Lục Úy Lam, kết quả hiện tại nói cho cậu ta, là do mệnh của cậu ta không tốt, cái này làm sao cậu ta có thể tiếp nhận.
Đối với sự phẫn nộ Lục Minh Tư, Lục Hiếu Chi cũng không để ý, chỉ hừ lạnh một tiếng, "Mạng mày không sao đâu, cho dù người nhà họ Túc chết sạch, mày cũng sẽ không có chuyện gì. Tao mặc kệ mày nghĩ gì về Lục Úy Lam, nhưng nếu mày muốn ở lại nhà họ Lục, thì nó nhất định cũng phải muốn ở lại nhà họ Túc! Việc mày trở về sớm đã nằm ngoài kế hoạch, tốt nhất thành thật một chút, không nên có mấy tâm tư vụn vặt nào."
Không thể không nói, lúc làm người khác đau đớn nhất, Lục Hiếu Chi rất có thiên phú, ông hàng năm ở vị trí người ra lệnh, trước nay không để ý đến cảm nhận của người khác. Lục Minh Tư bị tức giận đến nói không ra lời, nhưng cũng may có kinh nghiệm kiếp trước làm cơ sở, cậu ta cuối cùng vẫn là bình tĩnh lại, "Rất xin lỗi ba, chỉ là con quá sốc rồi."
Lục Hiếu Chi rất vừa lòng với thái độ của Lục Minh Tư, sắc mặt hòa hoãn hơn, "Mày hiểu rồi thì tốt."
Trình Nhiên thấy hai bên một lần nữa bình tĩnh lại, trên mặt cũng lộ ra ý cười, "Người một nhà nên hòa thuận, mẹ thấy theo tính cách của Úy Lam khả năng là không đi bệnh viện xin lỗi, chuyện này vẫn là nghĩ biện pháp khác."
Trong thư phòng, chỉ có Lục Hành Chỉ trước sau đều không lên tiếng, tựa như là lúc đầu khiếp sợ lúc sau không chút quan tâm với việc này.
"Chuyện này là con sai, con đi xin lỗi." Lục Minh Tư như áy náy cúi đầu, chủ động mở miệng.
"Lúc ban đầu phát sinh chuyện con đi thừa nhận cũng đã nhận rồi, nhưng cục diện hiện tại, con thừa nhận chỉ bị người ta chế giễu, Hành Chỉ, những người nhà họ Ninh đó nói như thế nào." Lục Hiếu Chi không tán thành với ý tưởng của Lục Minh Tư, với tình huống hiện giờ, nếu Lục Minh Tư đứng ra nói người là cậu ta đâm, người khác tin hay không là một chuyện, nhưng họ nhìn nhà họ Lục như thế nào lại là vấn đề khác.
Trong thư phòng yên tĩnh hồi lâu, Lục Hành Chỉ không trả lời.
"Hành Chỉ?" Trình Nhiên đẩy đẩy Lục Hành Chỉ, Lục Hành Chỉ mới lấy lại tinh thần, Trình Nhiên lại lặp vấn đề một lần nữa.
"Vấn đề bồi thường đã nói xong, hiện tại nhà họ Ninh một mực muốn Úy Lam đi xin lỗi, việc này sẽ kết thúc."
"Đám quỷ nghèo này, không kể tiền, còn nhiều chuyện như vậy!" Lục Hiếu Chi nhíu nhíu mày, suy nghĩ biện pháp giải quyết.
Trong lòng Lục Minh Tư rất vui, sở dĩ nhà họ Ninh nhất định bắt Lục Úy Lam xin lỗi cũng có một phần công lao của cậu ta, là cậu ta sớm mua được một người thân của trong nhà họ Ninh, "Nếu Úy Lam thật sự phải rời khỏi nhà họ Lục thì làm sao bây giờ?" Chẳng lẽ thật sự không có biện pháp giải quyết sao? Không, kiếp trước Lục Úy Lam sau khi chết, người nhà họ Lục tuy rằng khiếp sợ phẫn nộ, nhưng cũng không thực sự hỗn loạn, Lục Hiếu Chi nhất định còn có việc chưa nói rõ ràng.
"Thằng bé sẽ không rời khỏi, rời khỏi nhà họ Lục, thằng bé không có năng lực sinh tồn." Lục Hành Chỉ mở miệng nói.
Trình Nhiên gật đầu, "Đúng vậy, chúng ta nuôi nó từ nhỏ vì vậy, nó không thể rời khỏi nhà họ Lục."
Cậu hai nhà họ Lục Lục Úy Lam là tên vô dụng chỉ biết ăn chơi trác táng, đây là chuyện ai cũng biết, nếu rời khỏi nhà họ Lục, Lục Úy Lam sẽ chả là cái gì cả. Nhưng đã là người có phúc hậu, sao có thể trở thành một tên vô dụng trời sinh, tất cả là vì sớm đã có kế hoạch.
Lục Minh Tư nhìn Lục Hiếu Chi không nói gì, càng thêm khẳng định suy đoán của chính mình, Lục Hiếu Chi nhất định còn có kế hoạch dự phòng, chỉ là chưa đến thời điểm nhất định thì sẽ không sử dụng, cho nên, cậu ta có thể nghĩ cách diệt trừ Lục Úy Lam như cũ. Cái gì mà Thiên Sát Cô Tinh, cậu ta mới không tin, hơn nữa cho dù là thật thì sao, nếu người nhà họ Lục xảy ra chuyện ngoài ý muốn, như vậy có tất cả của nhà họ Lục dễ như trở bàn tay, mà đó là những thứ nhà họ Lục nợ cậu ta.
Trong thư phòng, trong lòng bốn người đều có tính kế, cuối cùng lại thảo luận một phen, đưa ra phương pháp thỏa hiệp để giải quyết vấn đề của nhà họ Ninh.
Kẹt một tiếng, cửa phòng ngủ của Lục Úy Lam mở ra, Trình Nhiên bưng ly nước đi vào, "Lam Lam, chúng ta thảo luận một chút, quyết định không cho Lam Lam chịu nỗi oan này, khát nước không, con mỗi lần cơm nước xong đều thích uống nước."
Lục Úy Lam từ trên giường ngồi dậy, ánh mắt tủi thân nhìn Trình Nhiên, "Mẹ, vẫn là mẹ tốt với con nhất."
"Thằng nhóc thúi, lời này nhất định là cũng đã nói với anh trai." Trình Nhiên cười đưa ly nước, lại trò chuyện một hồi với Lục Úy Lam, quan hệ hai bên cứ như vậy dịu đi. Nhưng Lục Úy Lam tỏ vẻ bản thân sống một mình ở bên ngoài khá tốt, tạm thời không nghĩ đến việc dọn về. Trình Nhiên biết Lục Úy Lam là không muốn nhìn Lục Minh Tư, cũng không có miễn cưỡng, dù sao mặc kệ Lục Úy Lam ở hay không ở trong nhà, đều là người nhà họ Lục.
Giấc ngủ trưa ngắn ngủi qua đi, Lục Úy Lam vẫn rời khỏi Lục gia, đi về biệt thự nhỏ của mình, trước khi đi về, Trình Nhiên luôn dặn dò, phải đội mũ và mang khẩu trang, cố tránh dòng người, Lục Úy Lam cho là Trình Nhiên không yên tâm, ngoan ngoãn làm theo. Mà lúc cậu rời đi không lâu, người nhà họ Lục cũng hành động, bọn họ cử người đi đến bệnh viện trước, trấn an Ninh Hinh Thần, đưa quà tặng, cũng chân thành xin lỗi.
Cho nên lúc ban đêm, Tiểu Thất đang ngân nga, lúc xử lý ban công của mình, liền nhận được điện thoại gọi tới của Túc Minh Ca , Túc Minh Ca bảo cậu xem tin đầu trên hot search.
Mở ra vừa thấy, phát hiện đúng là video người nhà họ Lục xin lỗi ,trong video, Lục Hiếu Chi tựa như một người cha yêu thương con trai, khom lưng xin lỗi thật sâu đối với Ninh Hinh Thần, người nhà họ Ninh tùy ý xô đẩy đánh chửi cũng không đứng dậy, Trình Nhiên, Lục Hành Chỉ, Lục Minh Tư cũng như thế, mỗi người đều biểu hiện ra mười phần thành ý, cộng với tiếng khóc đau lòng của Ninh Hinh Thần, cảnh tượng có thể nói là rất cảm động.
Trong tiếng nghẹn ngào, còn có thể nghe được giọng nói của hai bên, "Tôi thay đứa con không hiểu chuyện của tôi xin lỗi, tôi biết dù tôi có bồi thường ra sao, cũng không có cách nào bù đắp nỗi đau xót của mọi người, nhưng xin hãy cho tôi cơ hội hiếm hoi này, nói với cháu một tiếng rất xin lỗi."
"Lục Úy Lam đâu? Sao tên đó không có tới! Người khác đâu!"
"Úy Lam bị ba nó đánh một trận, hiện tại còn không xuống giường được, chúng tôi cũng rất đau lòng về việc của Tiểu Ninh, nhà họ Lục chúng tôi sẽ trả hết mọi biện pháp trị liệu của cháu, dì thay mặt Úy Lam xin lỗi cháu."