Thế Gia Danh Môn 2

Chương 21






Tưởng Nhược Nam vừa quay về Thu Đường viện thì Phương ma ma vội vàng chạy đến trước mặt nàng, “thụp” một tiếng quỳ ngay xuống đất, liên tục dập đầu mấy cái.
Tưởng Nhược Nam giật thót mình, vội cúi người xuống đỡ bà ta đứng dậy: “Phương ma ma, bà làm gì thế, mau đứng dậy đi!”
Phương ma ma ngẩng đầu lên túm chặt lấy cánh tay giơ ra định đỡ bà của Tưởng Nhược Nam, khóc nói: “Tiểu thư, ma ma chưa bao giờ cầu xin cô điều gì, lần này, ma ma xin cô hãy cứu Hồng Hạnh! Nếu cô không cứu nó, nó nhất định sẽ bị Thái phu nhân đuổi ra khỏi phủ! Cha nó mất sớm, từ nhỏ đã theo hầu bên cô, ngoài cô và ma ma ra, nó chẳng còn ai là người thân cả, nếu bị đuổi khỏi phủ rồi thì nó phải sống thế nào đây?” Phương ma ma nước mắt ròng ròng, bà khóc rất thảm thiết.
Tưởng Nhược Nam có chút bối rối, Hồng Hạnh mặc dù là a hoàn bồi giá của nàng, nhưng đã bước chân vào Hầu phủ thì đã trở thành a hoàn của Hầu phủ rồi, thân là chủ nhân Hầu phủ, Thái phu nhân đương nhiên có quyền xử lý cô ta.

Lần này Hồng Hạnh thực sự quá bốc đồng, xốc nổi, khiến Thái phu nhân bị mất mặt trước bao người, nếu Thái phu nhân thật sự muốn xử lý cô ta, thì nàng có tư cách gì mà đứng ra cầu xin đây? Huống hồ, bản thân nàng cũng vì Hồng Hạnh mà để lại ấn tượng dạy dỗ kẻ dưới không nghiêm với Thái phu nhân, lại chạy tới cầu xin bà, chỉ e sẽ khiến Thái phu nhân cho rằng nàng cảm tính, xử lý không nghiêm mà thôi.

Sau này vị trí chủ nhân Hầu phủ chắc chắn sẽ không thể trao cho nàng, nếu để rơi vào tay Vu Thu Nguyệt, với tâm địa độc ác của cô ta, thì không biết cô ta sẽ gây phiền phức cho nàng tới mức nào!
Phương ma ma thấy nàng do dự, lòng càng cuống hơn, lại liên tục dập đầu mấy cái: “Tiểu thư, ta biết, đều là do Hồng Hạnh không tốt, đều tại Hồng Hạnh gây họa, nó tự làm tự chịu, không liên quan tới ai! Nhưng, ta chỉ có một đứa con gái ấy thôi.

Hãy nể tình Hồng Hạnh một lòng bảo vệ tiểu thư, nể tình mẹ con ta luôn hầu hạ trung thành với tiểu thư, tiểu thư hãy cứu lấy nó!” Phương ma ma kéo gấu váy của Tưởng Nhược Nam, tiếng khóc càng thê thiết hơn.
Hai a hoàn là Hoa Anh và Liên Kiều cũng cùng lớn lên với Hồng Hạnh, thấy Phương ma ma khóc lóc đáng thương, nên họ đồng loạt cùng quỳ xuống, dập đầu cầu xin Tưởng Nhược Nam, “Tiểu thư, xin người hãy cứu Hồng Hạnh!”
Tưởng Nhược Nam nhìn những người bên cạnh mình, thầm nghĩ, giờ nàng chỉ có bọn họ thôi, nếu hôm nay để Vu Thu Nguyệt đắc ý, khiến nàng ruồng rẫy cả đại a hoàn luôn hầu hạ bên mình, liệu họ có cho rằng bản thân nàng không phải là người mà họ có thể nương tựa, tin cậy không? Sau này sao họ dám một lòng một dạ vì nàng?
Không được! Tưởng Nhược Nam mím chặt môi, tay cũng siết chặt, không thể để âm mưu của Vu Thu Nguyệt được thành hiện thực, không thể để cô ta đắc ý!
Nàng cúi xuống, đỡ Phương ma ma đứng dậy, nói: “Phương ma ma yên tâm, chuyện này ta sẽ tự có cách giải quyết.” Nàng nhìn những người còn lại, nói từng câu từng chữ rõ ràng: “Ta quyết không để bất kỳ ai ức hiếp những người bên cạnh mình!”
Buổi chiều, Cận Thiệu Khang từ phủ nha về, đến Tùng Hương viện thỉnh an Thái phu nhân, hỏi về buổi tiệc trà ngày hôm nay.

Cả ngày, hắn đều nghĩ về việc này, hắn sốt sắng muốn biết biểu hiện của Tưởng Nhược Lan.
Thái phu nhân thở dài, kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra trong tiệc trà ngày hôm nay cho hắn nghe.

“Trước mặt quan khách mà a hoàn trong phủ lại gây sự đánh nhau, nhìn vẻ mặt như đang xem trò cười của các vị phu nhân ấy, cái mặt già của ta thật không biết phải giấu đi đâu nữa!”
Cùng với những lời trần thuật của Thái phu nhân, sắc mặt Cận Thiệu Khang càng lúc càng sa sầm xuống, “A hoàn hầu hạ bên cạnh cô ta lại dám ngông cuồng như thế!” Sau đó hắn nhớ lại tất cả những gì mà nàng từng làm trước đấy, lạnh lùng hừ một tiếng: “Cũng khó trách, có một vị chủ nhân bá đạo hung hăng như thế, đương nhiên a hoàn cũng chỉ đến vậy mà thôi!” Hy vọng càng nhiều thất vọng càng lớn, hắn đã chờ đợi mong ngóng suốt một ngày, nhưng lại nhận được một đáp án như thế, trong lúc buồn phiền, hắn phủ định tất cả!
Thái phu nhân khẽ lắc đầu, nói: “Thực ra hôm nay ta nhận ra, Nhược Lan cũng đã rất cố gắng, sau đó nếu không phải nó ra tay cứu Lưu phu nhân thì chuyện này không biết còn đi tới đâu! Ta nghĩ, chỉ là a hoàn đó tính cách bốc đồng xốc nổi mà thôi!”
Cận Thiệu Khang hừ khẽ, “Mẫu thân, một a hoàn sao có lá gan lớn như thế, đương nhiên là vì hàng ngày cô ta thường xuyên buông lời oán thán trước mặt a hoàn đó, mắng nhiếc Thu Nguyệt đủ điều, nên a hoàn ấy mới phản ứng dữ dội như vậy!”
Thái phu nhân ngồi thẳng người lên, nhìn con trai: “Nó vào cửa lâu như thế rồi, con còn chưa đặt chân đến Thu Đường viện một bước, cho dù nó có oán trách thì cũng là đúng thôi!”
Cận Thiệu Khang đứng dậy, chỉ về phía Thu Đường viện, vẻ mặt phẫn nộ: “Cô ta cũng không suy nghĩ xem mình đã vào cái nhà này như thế nào, còn mong con tới chỗ cô ta ư? Giờ con còn chưa đến đó mà a hoàn của cô ta đã ngông cuồng như thế, nếu con đến rồi, không biết Thu Đường viện của bọn họ còn ức hiếp Cẩm Tú viện thành thế nào nữa!” Trong lòng hắn bùng lên cơn giận không sao gọi được thành tên, giống như cảm giác tức giận vì bị lừa gạt, bị đùa bỡn vậy!
Đã từng có lúc hắn thật sự cho rằng, nàng đang vì hắn mà cố gắng…
Nhưng chuyện này giống như cây kim điểm trúng vào huyệt đạo mẫn cảm của hắn, thì ra thứ mà hắn kỳ vọng chờ đợi lại là một câu chuyện cười, nàng chưa bao giờ thay đổi, sự thực này khiến hắn muốn bùng nổ!
Thái phu nhân kỳ quái trước sự gay gắt khác thường của con trai, “Hầu gia, con làm sao thế? Còn chưa có kết luận, giờ có nói gì cũng là quá sớm, đợi ngày mai ta điều tra rõ sự việc…”
“Ngày mai?” Cận Thiệu Khang ngập ngừng, rồi nói tiếp: “Ngày mai, nếu tiện mẫu thân hãy đợi con tan triều rồi hãy tra xét.”
Thái phu nhân có chút kinh ngạc, “Chuyện trong nhà, để mẹ xử lý là được rồi, sao phải cần tới Hầu gia con nhúng tay vào?”
“Con muốn xem xem người đàn bà độc ác đó còn có thể nói ra những lời cay nghiệt tới mức nào!” Ánh mắt Cận Thiệu Khang lóe lên, trầm giọng đáp.
Sau khi Cận Thiệu Khang đi ra từ phòng Thái phu nhân, Ninh An bước tới đón hắn, cười nói: “Hầu gia, tối nay đến Thu Đường viện ạ?”
Hầu gia hôm nay tâm trạng rất tốt, hai ngày nay thường xuyên luẩn quẩn ngoài cửa Thu Đường viện, vì vậy hắn mới tự cho là mình thông minh, đón lời.
Ai ngờ Hầu gia ban ngày vẫn còn phơi phới xuân tình nay nghe hắn nói xong, đột nhiên “soạt” một tiếng quay phắt lại trừng mắt nhìn hắn, hai mắt sắc như lưỡi dao khiến Ninh An sợ tới mức suýt thì đánh rơi đèn lồng trong tay.
“Đến Cẩm Tú viện!”
Cận Thiệu Khang nói xong cất bước đi trước.
Ninh An run lẩy bẩy theo sau, có cảm giác khi Hầu gia nói câu này, ngài đang nghiến răng nghiến lợi!
Khi Cận Thiệu Khang tới chỗ Vu Thu Nguyệt, đúng lúc Vu Thu Nguyệt tựa vào cửa sổ khóc rấm rứt.


Bàn tay trắng trẻo mềm mại nắm chặt khăn tay, đôi vai yếu mềm khẽ run rẩy, bộ dạng yêu kiều thật đáng thương.
Nghe tiếng động, Vu Thu Nguyệt quay đầu lại, khuôn mặt diễm lệ trắng nhợt, đôi vai mảnh run run, đôi mắt to ầng ậc nước, thấy Cận Thiệu Khang, đôi mi dài vừa chớp, nước mắt lại nối đuôi nhau rơi xuống.
Hoa lê ngậm mưa, đáng thương mềm yếu.
“Hầu gia…” Vu Thu Nguyệt môi run run khẽ gọi một tiếng, sau đó nhào vào lòng Cận Thiệu Khang, “Cuối cùng chàng cũng đến thăm Thu Nguyệt rồi!”
Cận Thiệu Khang khẽ vòng tay ôm lấy eo cô ta, trong không khí vấn vít một thứ hương thơm ngọt ngào, vô thức, hắn nhớ tới mùi hương thanh nhẹ như hoa lan trên người Tưởng Nhược Lan.
Cận Thiệu Khang thất kinh, vội vàng thu lại tâm tư, khẽ đẩy Vu Thu Nguyệt ra, hỏi: “Thu Nguyệt, hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Vu Thu Nguyệt cúi đầu, khẽ thút thít đáp: “Hầu gia đã biết cả rồi ư?” Cô ta lau nước mắt, “Là thiếp không tốt, là thiếp trị dưới không nghiêm, thiếp thường nhắc nhở đám người dưới không được sinh sự, hôm nay nếu Ngọc Liên không trò chuyện với a hoàn của Vương phủ thì đã chẳng xảy ra chuyện gì rồi!” Cô ta ngẩng đầu nhìn Cận Thiệu Khang một cái, “Trong nhà nên dĩ hòa vi quý, Hầu gia đừng trách mắng tỷ tỷ.”
Cận Thiệu Khang cười nhạt một tiếng, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý, Tưởng Nhược Lan tại sao lại không hiểu được rằng dĩ hòa vi quý chứ? Cũng đúng, cô ta là bà la sát, sao có thể hiểu được những đạo lý ấy?
Từ nhỏ hắn đã ao ước có thể lấy được một khuê nữ hiểu biết, đoan trang hiền thục như mẫu thân, sau khi gặp Vu Thu Nguyệt, cảm thấy nàng rất phù hợp với hình tượng của thê tử mà mình đã xây dựng trong lòng, vừa khéo là mẫu thân cũng quý nàng, bèn tới nhà họ Vu cầu hôn, nhưng không hiểu sai sót thế nào, mà lại rước một bà la sát vào nhà!
Hắn nhìn Vu Thu Nguyệt, người con gái tinh thông cầm kỳ thi họa, người con gái từ nhỏ đã lớn lên trong sự giáo dục nghiêm khắc, chỉ có người con gái như thế mới hợp với hắn, hợp với Hầu phủ!
“Nàng yên tâm, từ nay về sau, ta sẽ không để cô ta ức hiếp nàng nữa!” Hắn khẽ nói.
Vu Thu Nguyệt lại nước mắt như mưa, cô ta dựa vào lòng Cận Thiệu Khang, cơ thể vì kích động và vui sướng mà khẽ run rẩy.
“Hầu gia, có câu nói này của chàng, dù thiếp có phải chịu bao nhiêu cực khổ cũng có đáng gì đâu? Chỉ cần giữ được Hầu gia bên mình, chỉ cần trong tim Hầu gia có Thu Nguyệt, Thu Nguyệt đã rất thỏa mãn rồi!”
Cận Thiệu Khang nhẹ nhàng ôm nàng ta, nghe những lời tình ý miên man ấy, chẳng hiểu sao mà trong lòng không bình tĩnh lại được.
Vu Thu Nguyệt nép vào lòng hắn, khóe miệng nhếch lên cười nhạt.
Tưởng Nhược Lan ơi là Tưởng Nhược Lan, cho dù ngươi có được cả thiên hạ này chấp nhận, nhưng không được Hầu gia yêu thích, thì rốt cuộc ngươi vẫn thua trong tay ta!
***
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Nhược Nam sau khi trang điểm xong xuôi, đem theo Ánh Tuyết, Liên Kiều cùng đến Tùng Hương viện.
Nàng không cho Phương ma ma theo tới đó, sợ bà không giữ được bình tĩnh, sẽ làm hỏng việc.

Khi đến nơi, Vu Thu Nguyệt đã ngồi ở vị trí của mình.

Nhìn thấy Tưởng Nhược Nam, vội tiến lên phía trước hành lễ.

Tưởng Nhược Nam lạnh lùng nhìn cô ta một cái, cảm thấy như khóe miệng cô ta đang nhếch lên cười đầy chế giễu.
Tưởng Nhược Nam đi qua cô ta, đến vị trí của mình và ngồi xuống.

Trong phòng chỉ có hai chủ nhân là bọn họ và a hoàn của mỗi người.
“Tối hôm qua, Hầu gia hỏi muội chuyện xảy ra trong tiệc trà, muội đã nói với Hầu gia, trong nhà nên dĩ hòa vi quý, để chàng đừng trách mắng tỷ tỷ nữa!” Vu Thu Nguyệt đột nhiên quay đầu lại nói với Tưởng Nhược Nam.
Tưởng Nhược Nam cũng quay sang nhìn vẻ mặt như cười như không của cô ta, thầm cười nhạt, sao, muốn thể hiện rằng Hầu gia sủng ái mình trước mặt nàng ư? Chỉ là một tên khốn mà thôi, có cần phải đắc ý tới mức ấy không? Cẩn thận không bị viêm cổ tử cung, khi ấy có muốn chữa cũng chẳng được.
“Hầu gia đương nhiên sẽ không trách mắng ta, chuyện này vốn là muội sai! Có điều ta cho rằng, mặc dù trong nhà phải dĩ hòa vi quý, nhưng những kẻ làm chuyện mờ ám thì phải trừng trị thích đáng!”
Tưởng Nhược Nam nhìn cô ta, trên môi vẫn nở một nụ cười, nhưng giọng điệu lại lạnh hơn băng!
Vu Thu Nguyệt giật mình, cười khan hai tiếng, “Tỷ tỷ nói chuyện thật chẳng có đạo lý gì cả, sao lại thành ra muội sai nhỉ, nha đầu Tiểu Thúy của Vương phủ có thể làm chứng, chuyện này không thể trách Ngọc Liên!”
Cô ta thầm nghĩ, cho dù ngươi có nhận ra ta giở trò ma, thì đã sao nào, ngươi có chứng cứ không? Ai sẽ tin lời một bà la sát!
Tưởng Nhược Nam nhướn mày nhìn cô ta, cười hi hi mấy tiếng, bộ dạng thần bí khó đoán, khiến tâm trạng Vu Thu Nguyệt bất giác căng thẳng.
Lúc này, Triệu di thái thái, Vương thị và Cận Yên Nhiên cùng bước vào.
Vu Thu Nguyệt liếc thấy họ, vội vàng cúi đầu xuống, nước mắt lăn ra: “Tỷ tỷ nói là muội sai thì là muội sai, muội biết thân phận của muội không đủ tư cách để tranh luận với tỷ tỷ.”
Cận Yên Nhiên và Vương thị vừa bước vào đã nhìn thấy Vu Thu Nguyệt đang cúi đầu rơi nước mắt trước mặt Tưởng Nhược Nam, lại nghe những lời cô ta vừa nói, lập tức hiểu lầm.

Cận Yên Nhiên đi tới bên cạnh Vu Thu Nguyệt an ủi cô ta mấy câu, rồi ngẩng đầu lên nhìn Tưởng Nhược Nam tức giận nói: “Tưởng Nhược Lan, tỷ có thôi được chưa hả, tỷ đã được gả cho ca ca rồi, đã trở thành Hầu phu nhân của phủ An Viễn Hầu rồi, tỷ còn muốn thế nào, tỷ không thể tha cho Thu Nguyệt tẩu tẩu sao?”
Vương thị ngồi vào chỗ của mình, thâm hiểm thêm một câu: “Có những người ấy mà, không biết thế nào là đủ đâu…”
Cận Yên Nhiên lại trừng mắt lườm Tưởng Nhược Nam một cái, sau đó vỗ vỗ lưng Vu Thu Nguyệt, an ủi nói: “Thu Nguyệt tẩu tẩu, tẩu yên tâm, chuyện hôm qua mọi người chúng ta ai cũng rõ, có những kẻ muốn đổ hết tội lên người tẩu! Hừ! Nhưng đâu dễ như thế! Bọn muội sẽ không để mặc ai đó bắt nạt tẩu mà không quản!”
Tưởng Nhược Nam ngẩng đầu lên nhìn Cận Yên Nhiên, cười nhạt đáp: “Tiểu cô, con mắt nào của tiểu cô nhìn thấy ta bắt nạt Thu Nguyệt thế? Chẳng qua mới chỉ nhìn thấy cô ta khóc, thế là ta thành kẻ phạm tội sao? Nếu giờ đổi lại người khóc là ta, thì tiểu cô có cho rằng người bị bắt nạt cũng là ta không? Đôi khi những gì mắt mình nhìn thấy chưa chắc đã phải sự thật, nếu nhìn nhận vấn đề mà chỉ tin vào mắt mình thôi, thì có ngày tiểu cô sẽ bị thiệt thòi đấy!”

Cận Yên Nhiên chỉ vào Tưởng Nhược Nam, tức giận nói: “Tưởng Nhược Lan, dựa vào cái gì mà ngươi dám dạy dỗ ta?”
“Vào việc ta là trưởng tẩu của muội!” Tưởng Nhược Nam nhướng mắt về phía cô ta, thản nhiên nói tiếp: “Đây là Hầu gia đã nói vậy!” Cận Yên Nhiên này đã được Thái phu nhân bao bọc quá kĩ, đầu óc thật quá đơn giản! Tức chết đi được!
“Ngươi!” Cận Yên Nhiên lại bị chặn họng không thốt lên lời, mặt đỏ bừng vì tức giận.
Vu Thu Nguyệt kéo tay Cận Yên Nhiên khuyên nhủ: “Yên Nhiên, ta biết muội tốt với ta, nhưng muội đừng vì ta mà tranh cãi với tỷ tỷ nữa, khiến gia đình bất hòa, tội của ta lại lớn thêm!”
Cận Yên Nhiên nhìn cô ta nghiến răng trèo trẹo: “Thu Nguyệt tẩu tẩu, tẩu thật quá yếu đuối!” Nói rồi ngồi xuống cạnh Vu Thu Nguyệt, chỉ nói chuyện với cô ta, không nhìn Tưởng Nhược Nam thêm lần nào nữa.
Tưởng Nhược Nam nhìn đôi mắt đỏ hoe của Vu Thu Nguyệt, lòng không kìm được nghĩ, nước mắt thật hữu dụng, có phải nàng cũng nên thường xuyên mang theo bột ớt bên mình không, nhưng ngay sau đó nàng lại nghĩ, mẹ nó chứ, Tưởng Nhược Nam nàng mà phải dùng nước mắt để cầu xin sự thương cảm, thật quá mất mặt!
Bà đây không cần dùng nước mắt, vẫn có thể chà đạp Vu Thu Nguyệt như thường!
Đúng khi ấy, Thái phu nhân từ trong phòng bước ra.

Mọi người đều quay sang hành lễ với bà.

Thái phu nhân ngồi vào vị trí chủ nhà, sau đó nói: “Chúng ta đợi thêm một lát, Hầu gia sẽ tới ngay!”
Mắt Cận Yên Nhiên sáng lên, “Ca ca sẽ đến thật sao?” Sau đó quay sang Vu Thu Nguyệt: “Nhất định là ca ca sợ người nào đó ngang ngược vô lý!” Rồi lại lườm Tưởng Nhược Nam.
Vu Thu Nguyệt cũng rất vui, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra có lỗi: “Làm liên lụy tới cả Hầu gia, tội của Thu Nguyệt quá lớn!”
Tưởng Nhược Nam trợn ngược mắt, chỉ hận không thể cho cô ta một cái bạt tai, mẹ nó chứ, sao cô không đi diễn kịch đóng phim nhỉ, lời thoại buồn nôn như vậy mà cũng nói ra được!
Vẻ mặt Thái phu nhân điềm tĩnh thản nhiên, không nhận ra bất cứ tâm tư nào trên đó, bà gọi a hoàn dâng trà và điểm tâm.

Buổi sáng Tưởng Nhược Nam chưa dùng cơm, thấy điểm tâm làm ngon miệng bèn dùng một chút, đồng thời cũng là nạp thêm năng lượng để chuẩn bị đối mặt với cuộc chiến đấu sắp diễn ra.
Vừa dùng xong hai miếng bánh điểm tâm, Cận Thiệu Khang cũng bước vào phòng.
Lại một loạt đứng dậy hành lễ, Cận Thiệu Khang ngồi xuống cạnh Tưởng Nhược Nam, đôi mắt màu nâu lạnh lùng quét qua người nàng, các đường nét trên khuôn mặt căng thẳng, nhìn rõ hắn đang rất không vui.
Tưởng Nhược Nam khẽ hừ một tiếng, ngươi đanh mặt lại thì ta sợ ngươi ư? Ta phải chống mắt lên nhìn xem hôm nay ngươi có thể giúp được nàng vợ bé của mình không?.