Thầy Giáo Đặc Biệt Trường Nam Sinh

Chương 37




Buổi tối, trên con hẻm vắng lặng chứa đầy rác thải bốc lên mùi hôi tanh kì dị, tiếng bước chân lộp cộp dẫm trên mặt đất đá đầy bùn sình vang lên đều đều. Một bóng hình cao lêu nghêu dần lộ ra ngoài sáng dưới ánh đèn đường chập chờn leo lét. Gã mặc trên người áo khoác dày màu tím than, đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang kín mít. Đi được hai ba bước đều lo sợ ngoảnh đầu lại phía sau, đôi mắt láo liên nhìn xung quanh, mỗi tiếng động nhỏ cũng làm người gã giật bắn, cầm chắc lấy bọc đen trong tay, tăng tốc độ vòng qua khúc cua đi vào một ngõ cụt tăm tối.

Tĩnh Huân - học sinh trường Storsain, lớp 11A5 - đang trên đường làm một phi vụ làm ăn tệ hại mà gã cứ nghĩ nó tuyệt lắm, đem lại khá nhiều tiền, vì thế dù trong lòng sợ hãi và đầy tội lỗi gã vẫn cắn răng làm liều.

Đi sâu vào trong ngõ tối, phải căng mắt mới nhìn thấy một gã đàn ông ốm nhom ngồi xổm chờ sẵn ở đó, vẻ mặt lờ đờ, tóc chỉa không đều, cả người bốc lên một mùi chua hôi hám, cái áo mặc trên người tả tơi dơ dáy như mớ bùi nhùi. Tĩnh Huân ghét bỏ mùi thối, nhưng chỉ có thể ráng chịu, căng da đầu đi đến gần, ném cái bọc đen như quả bom hẹn giờ cầm trên tay vào lòng gã đàn ông, khịt mũi húng hắng nói:

“Hàng giao tới rồi, đưa tiền.”



“Từ từ đã chú em, làm gì vội, để ông đây kiểm hàng đã chứ, nhỡ đâu chú em đem thứ gì khác đến lừa ông thì sao.”

Tên đàn ông cười khinh khỉnh đáp lại, chậm rãi đứng dậy kéo theo mớ thuốc phiện chưa xài hết còn vướng trên áo rơi xuống đất, mùi hương thoang thoảng như trộn giữa nấm hương và thuốc lá còn tàn đọng trong không khí. Tĩnh Huân lùi ra đằng sau, đưa tay kéo cao khẩu trang, tuy gã làm mấy việc phi pháp giao hàng cấm thế này nhưng vẫn luôn ghét bỏ mấy thứ thuốc phiện, thứ duy nhất hiện tại gã lách luật trường để dùng là thuốc lá. Tên đàn ông đang sột soạt cởi bỏ bọc đen được dán băng keo kín mít, mất vài phút mới mở bung nó ra, không khí tĩnh lặng trong vài giây. Tĩnh Huân thấy gã không động đậy, bực mình, vừa nhấc chân định đến gần hỏi thì một tên đàn ông chợt đứng phắt dậy, ném bọc đen vào mặt gã, gầm lên tức tối với cái giọng khò khè gàn dở:

“Đồ c.h.ó, biết ngay là mày lừa tao. Cái đ*t mẹ, thằng ranh con, mới làm ăn lần đầu mà mày nghĩ tao dễ lừa hả?”

Tĩnh Huân lơ ngơ chụp lấy bọc đen, mở rộng ra nhìn vào bên trong. Đáng lẽ thứ đồ ở trong bọc là những bao thuốc lá và bịch cần sa thì không biết sao lại đổi thành mớ dẻ rách nát và có mùi lợ lợ cùng mớ giấy lộn. Gã cũng hoang mang, rõ ràng lúc gã kiểm hàng thì những thứ bên trong hoàn toàn không phải mớ rác này. Tên đàn ông lạ mặt này lần đầu đặt hàng tại chỗ gã đã hào phóng đặt một số lượng lớn, số tiền boa chuyển đến cũng cao, vì thế Tĩnh Huân vô cùng cẩn thận gói hàng để đảm bảo làm hài lòng khách và có cơ hội kéo dài mối làm ăn, cuối cùng vì sao lại thành thế này?

“Không…không! tôi không biết, sao lại thế này chứ?”



“Mày lừa tao còn muốn chối hả? Hôm nay tao phải đập mày một trận, mày còn là học sinh đúng không? Tao sẽ báo về nhà trường để họ đuổi học mày!”

“Không phải thế, xin ông cho tôi chuyển hàng…Á!”

Một cú đạp như trời giáng thẳng vào bụng gã. Tĩnh Huân ngã rạp xuống đất, bùn lầy dính đầy lên tóc cùng quần áo, mùi hôi xộc thẳng vào mũi cùng con đau thấu trời truyền lên từ bụng làm nước mắt sinh lí chảy xuống. Tĩnh Huân mới mở rộng công việc buôn bán, những lần giao hàng trước đều thuận lợi khiến gã sinh ra chủ quan, không ngờ sẽ xảy ra việc này. Gã lồm cồm dịch người ra sau, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, tâm lí sợ hãi sự việc bị báo về nhà trường rồi cả gia đình cũng biết làm trái tim gã đập thình thịch, gào khóc xin tha. Tên đàn ông chửi tục mấy tiếng, như không nghe thấy mà giẫm mạnh lên chân gã làm Tĩnh Huân đau đến tái mặt. Đột nhiên ngoài hẻm vang lên nhiều tiếng bước chân rầm rập xông vào ngõ cụt, một chất giọng lạnh băng cất lên làm trái tim gã chùng xuống:

“Cảnh sát đây!”

Sau đó Tĩnh Huân bị bắt về đồn tạm giam. Vẻ mặt gã tái xanh như không còn giọt máu, thân hình run rẩy dữ dội, môi trắng bệch không ngừng lên tiếng van xin, đáp lại gã chỉ là bộ mặt lạnh lùng của những người áp giải gã. Ngồi trong buồng tạm giam, sự tuyệt vọng gặm nhấm con người gã, ruột gan cồn cào, phèo phổi như đảo loạn, hành hạ gã đến mức nước mắt cũng chảy ra. Có người gọi điện cho mẹ Tĩnh Huân, đáp lại sự hi vọng dâng trào của gã là một tràng mắng chửi, mẹ gã gào khóc thê thảm, nói sẽ từ mặt gã. Tĩnh Huân bị dập tắt tia hi vọng cuối cùng, hai chân run rẩy đứng không nổi ngã khuỵu xuống, không thiết tha gì nữa, hỏi gì cũng khai, khai hết ra toàn bộ đường dây buôn bán cùng những khách hàng đã làm ăn cho cảnh sát làm nhiệm vụ tra hỏi gã.

Ngoài buồng tạm giam, tên đàn ông giao dịch cùng Tĩnh Huân đang đứng trong đồn, đôi mắt lờ đờ lúc nãy giờ lại tỉnh táo hấp háy, khuôn mặt bệnh hoạn biến mất, thay vào đó là vẻ đẹp trai thanh tú, cởi bỏ áo quần dơ bẩn khoác lên đồng phục chỉn chu, tươi cười xán lạn. Đứng trước mặt anh là Giản Chiêu với nụ cười nhã nhặn và vẻ mặt điềm tĩnh. Kế bên là người mẹ của Tĩnh Huân vẫn đang khóc sụt sùi.

“Cô bình tĩnh đi, trò Huân chỉ bị tạm giam thôi, với sai lầm trò ấy gây ra chưa đến mức phải phạt quá nặng.” Giản Chiêu vỗ vai bà an ủi “Cảm ơn cô đã giúp tôi trong việc này, nếu cô không cứng rắn để mặc chúng tôi bày kế bắt trò ấy mà bao che thì kế hoạch của tôi sẽ phức tạp lên nhiều lắm.”

Người đàn bà dùng khăn lau nước mắt, lắc đầu với y, khuôn mặt ánh lên vẻ khắc khổ:

“Là tôi phải cảm ơn thầy, nếu thầy không báo cho tôi thì sao tôi biết việc tày trời mà thằng hư đốn này làm ra. Thầy cứ trị nó nghiêm khắc, phạt thật mạnh vào cho nó chừa.”