Thật Muốn Làm Em

Chương 10: Ngã xuống tại ngay đũng quần của anh




Edit: Du Di

Giọng Liêu Đào Đào vang lên ở bên tai nhưng Đào Nhuyễn không nghe được gì cả.

Cô chỉ chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

Cố Chi Châu trả lời.

"Tôi đang ở khu dạy học 1C, em có muốn qua không?"

Đào Nhuyễn dứt khoát trả lời: "Được, vậy để em đến chỗ anh."

Biểu cảm của Liêu Đào Đào trở thành không thể tin được: "Cái gì đây? Cậu hẹn được với Cố Chi Châu luôn à?"

Cố Chi Châu mặc dù nổi tiếng là dịu dàng, nhưng cũng nổi tiếng là không thể nào hẹn được.

Cố Tiếu cũng ngẩn người ra: "Chuyện gì?"

Mặc dù là đưa WeChat của Cố Chi Châu cho Đào Nhuyễn, cô vẫn không ngờ được Cố Chi Châu không chỉ chấp nhận lời mời kết bạn mà còn trực tiếp đồng ý gặp mặt Đào Nhuyễn.

"Mình đi thay quần áo để ra ngoài đây." Đào Nhuyễn dường như rất vội. Cô không ăn mặc cẩn thận mà chỉ thay một chiếc quần jean và áo sơ mi rồi vội vàng rời đi.

Liêu Đào Đào và Cố Tiếu còn ở lại trố mắt nhìn nhau.

...

Đào Nhuyễn đến thẳng khu dạy học mà Cố Chi Châu nhắn qua.

Bởi vì là thứ bảy, toàn bộ khu nhà rất yên tĩnh. Đào Nhuyễn yên lặng đẩy cửa phòng học ra liền nhìn thấy bóng người đang nghỉ ngơi bên cửa sổ.

Cố Chi Châu, thật sự rất đẹp trai.

Anh ấy đẹp trai theo kiểu có thể khiến người ta nhìn một cái đã thấy kinh ngạc, liếc mắt nhìn cái nữa vẫn thấy chưa đủ. Dù là nhắm mắt lại không có biểu cảm gì thì Đào Nhuyễn vẫn bị khuôn mặt đẹp trai quá đáng kia làm cho choáng váng.

Có thể trở thành nam thần của toàn trường, tất nhiên không thể phủ nhận được sức hấp dẫn của anh. Trong một tích tắc, Đào Nhuyễn đã nghĩ rằng gương mặt điển trai này chính là vốn liếng lớn nhất của Cố Chi Châu.

Nếu không thì sao khi nhìn thấy gương mặt này, khí thế của cô liền tụt mất bảy phần chứ.

Đào Nhuyễn khẽ thở dài.

Cô nhận ra được mình chẳng thể mang bộ dáng lý lẽ hùng hồn chống lại Cố Chi Châu, dù cho kẻ biến thái thao túng cô trong giấc mơ rất có thể là người này.

Làn gió nhẹ thổi đến từ cửa sổ giúp Đào Nhuyễn tỉnh táo không ít. Cô cuối cùng cũng nhớ được mục đích chính của mình.

Cô nhẹ nhàng đóng cửa, đi về phía Cố Chi Châu.

Người này có vẻ thật sự mệt mỏi, dưới đáy mắt còn mang theo một quầng thâm. Anh ngủ thiếp trên cánh tay, ngay cả Đào Nhuyễn đến mà anh vẫn không nhận ra.

Đào Nhuyễn muốn nhìn vào cổ một chút, nhìn kỹ vào nối ruồi nhỏ nhạt màu. Nhưng nốt ruồi lại nằm hướng về phía bên trong, cô không thể nhìn rõ được.

Đào Nhuyễn chỉ có thể nhìn tay phải của Cố Chi Châu đang rũ xuống bên đùi.

Sau đó đồng tử của cô co rút lại.

Quá giống.

Bàn tay này giống hệt bàn tay to lớn có khớp xương rõ ràng vuốt ve khẩu súng lục mà sáng nay cô đã thấy trong video.

Trên đời có chuyện trùng hợp như vậy không?

Đào Nhuyễn không tự chủ quỳ xuống, ướm bàn tay của mình lên bàn tay to lớn của Cố Chi Châu một lần nữa.

Đào Nhuyễn muốn nhìn xem, bàn tay này giống và khác với video buổi sáng như thế nào. Nhưng vào lúc này, bàn tay ấm áp kia lại nắm chặt lại một cái.

Cố Chi Châu tỉnh dậy.

Còn nắm chặt tay cô.

"Học trưởng..."

Ngẩng đầu bắt gặp cặp mắt sâu thẳm kia, Đào Nhuyễn vừa xấu hổ vừa lúng túng. Cô muốn đứng dậy rời đi, nhưng bởi vì ngồi không vững đột nhiên đứng dậy nên ngã vào người của Cố Chi Châu.

Mặt cô còn vừa đúng đập vào đũng quần của anh.

Mặc dù bây giờ nơi đó vẫn còn mềm mại, Đào Nhuyễn, người đã nếm trải hương vị tình dục trong giấc mơ của mình biết được vật cứng đó sẽ to và dày hơn như thế nào.

Đào Nhuyễn thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

...

May mắn thay, Cố Chi Châu không quan tâm việc đó. Anh nhẹ nhàng đỡ cô dậy rồi hỏi cô có bị thương hay không.

Trong đầu Đào Nhuyễn hỗn loạn, cả người mất khả năng suy nghĩ, chỉ có thể lắc khuôn mặt đỏ bừng.

Cố Chi Châu cũng không so đo, dịu dàng hỏi: "Sao đột nhiên em muốn mời tôi ăn trưa?"

Đào Nhuyễn kinh ngạc: "Chỉ là, lần trước học trưởng giúp đỡ em..."

Cố Chi Châu: "Trước đây thật sự rất bận nên có từ chối em một lần. Thật xin lỗi."

Đào Nhuyễn vội vàng lắc đầu.

"Nếu không thì đợi tôi một chút? Đợi tôi hoàn thành xong powerpoint này, chúng ta cùng nhau ăn trưa." Cố Chi Châu vừa nói vừa nắm lấy bả vai của Đào Nhuyễn, kéo cơ thể cứng đờ của cô ngồi xuống ngay bên cạnh anh.

Đào Nhuyễn nói: "Được..."

<<>>

Lời tác giả:

Chờ thêm một chút!

Cố Chi Châu bị Nhuyễn Nhuyễn đè lên Tiểu Chi Châu, làm thể nào có nổi bộ dáng hững hờ như gió không quan tâm chuyện gì được chứ. Chờ đến buổi tối, Nhuyễn Nhuyễn lại bị hắn đùa bỡn trêu chọc đến chết đi sống lại thôi.