Thập Niên 70 Quý Cô Xinh Đẹp Và Anh Chàng Keo Kiệt

Chương 1




Nắng tháng Năm mang theo hơi ấm xóa tan đi cái hơi lạnh của mùa xuân, mặt trời treo trên cao như một quả cầu lửa.

Mấy tháng trước Những cái cây đại thụ khẳng khiu, mà nay đã rực rỡ bừng bừng sức sống, những chiếc lá màu xanh dịu dàng của mùa xuân nay biến thành màu xanh lục của mùa hè.

Nó còn tinh nghịch vươn cành che phủ mặt đất vàng cháy, như những chiếc ô lớn màu xanh che mát một vùng đất trống biến nơi đây trở thành khu giải trí lý tưởng cho người dân vào thời gian rảnh rỗi.

Tại Đại đội 4, xã Triều Dương, thị trấn Lai Phong, huyện Tân An.

Mấy người phụ nữ lặng lẽ nhìn quanh, khi không thấy đội trưởng ở đó thì vội vàng chạy đến chỗ bóng cây nghỉ ngơi.

Trên tay còn cầm một cốc nước, nếu bị bắt gặp sẽ lấy việc uống nước làm cái cớ.

Bất cứ nơi nào phụ nữ tụ tập, là chắc chắn ở đó có chuyện bát quái.

Huống hồ, trong thôn của bọn họ cũng đã lâu lắm rồi mới xảy ra chuyện lớn như vậy, hai chị em tranh giành một người đàn ông, cuối cùng suýt chết một mạng người, chuyện này so với xem hí kịch còn đặc sắc hơn.

Chuyện của hai chị em nhà họ Chu đã trở thành đề tài bàn tán của phụ nữ sau những giờ rảnh rỗi, họ rất kích động, hào hứng khi nói đến chuyện đó, thế nên chỉ cần đi đến đâu cũng thấy những người phụ nữ đang bàn tán.

"Hahaha, mọi người đã nghe chưa, Trần Tú Lan bây giờ vẫn đang mắng chửi trước cửa phòng Chu Đào."

"Trần Tú Lan ngày nào cũng khoe khoang, nói con gái của bà ta xinh đẹp, nhất định có thể gả cho một chàng rể vàng, bây giờ còn không phải để người ta cướp mất."

"Nói đến con gái của bà thì thật sự là quá thảm. Đối tượng mà con gái bà ta yêu thương nay đột nhiên lại cùng với chị họ của mình ở chung một chỗ, đã vậy còn bị rơi xuống nước rồi để cho một tên lưu manh vớt lên. Với cái thời tiết nóng nực như thế này, hai người lại dính chặt vào nhau. Về sau làm sao có thể gả ra ngoài được?"

"Quan tâm cô ấy có lấy chồng được hay không đó không phải chuyện của chúng ta. Chúng ta sau khi tan làm đi đến nhà Lão Chu xem náo nhiệt chứ. Tôi thật muốn nhìn gia đình Chu lão đại bị mắng một trận sấp mặt!"

"Hay lắm, hay lắm, tôi cũng muốn đi..."

Những người phụ nữ đang nói chính là những chuyện lớn đã xảy ra ở thôn họ vào mấy ngày trước.

Một năm trước, có một thanh niên trí thức họ Vương xuống nông thôn lao động sản xuất, anh ta có tướng mạo xinh đẹp và lại là người có tiền.

Anh đặc biệt tốt với Chu Nam, con gái thứ hai của nhà Chu Lão nhị, thường đến trường đón cô khi tan học.

Mọi người trong thôn đều cho rằng thanh niên trí thức Vương Chí Thanh thích Chu Nam, ngay cả mẹ của Chu Nam, bà Trần Tú Lan cũng nghĩ như vậy.

Động một chút là lại kêu con rể nhà ta..

Thế nhưng chờ đến khi Chu Nam tốt nghiệp trung học, Vương Chí Thanh đột nhiên chuyển đối tượng sang Chu Đào, còn một mực khẳng định tanh ta luôn thích Chu Đào.

Vì nể mặt Chu Đào mà anh ta đối tốt và coi Chu Nam như em gái mình.

Những lời này vừa nói ra, liền giống như chọc vào tổ ong bò vẽ.

Trần Tú Lan mỗi ngày có thời gian rảnh liền đi đến trung tâm giáo dục thanh niên trí thức chửi mắng, không dừng lại ở trung tâm mà còn về nhà mắng chửi Chu Đào chi mất mặt.

Cái gì ăn trong bát nhìn trong nồi.

Cái gì mà tuổi chưa lớn mà tâm nhãn đã không nhỏ, thích quyến rũ em rể.

Đúng là đôi cẩu nam nữ cặn bã, trời sinh một cặp.

Dù sao thì có cái gì khó nghe thìTrần Tú Lan liền nói cái đó.

Chu Nam cũng bị kích động đến mức, sáng hôm nay đã nhảy xuống sông tự tử.

Cũng may, trong thôn có một tên lưu manh, suốt ngày chơi bời lêu lổng đi ngang qua, liền trực tiếp nhảy xuống sông cứu cô lên.

Do lúc này đang là mùa hè, quần áo mặc trên người đều mỏng, thời điểm được vớt lên cả hai người đều dính chặt vào nhau.

Chu Nam cùng với thanh niên trí thức đã có quan hệ tình cảm không minh bạch với một thanh niên trí thức, bây giờ cô lại có tiếp xúc da thịt với một tên lưu manh.

Vì thế mà thanh danh của cô đã bị hủy hoại hoàn toàn, ước mơ có chàng rể vàng của Trần Tú cũng tan vỡ hoàn toàn.

Từ sáng đến giờ, Trần Tú Lan đều không đi làm.

Bà chạy đến chỗ Chu Đào chửi mắng, thanh âm lớn đến mức mọi người làm cách xã ngoài đồng vẫn có thể nghe thấy rõ từng lời, mỗi câu chửi không câu nào giống nhau.

Chu Đào chỉ dám trốn trong phòng, thậm chí cũng không dám mở cửa.

Ngô Lai Tử thấy thời gian làm việc sắp hết, anh ta cũng đi đến dưới bóng cây nghỉ ngơi, nghe mấy người phụ nữ nói chuyện liền mở miệng nói.

"Nói đến Vương Chí Thanh không mắt nhìn nha? Chu Nam có dáng dấp xinh đẹp, còn là học sinh trung học, thế mà hắn lại chọn Chu Đào. Còn Chu Đào nhìn thì đen như than, lại còn không xinh."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha"

Ngô Lai Tử vừa nói xong, tất cả những người phụ nữ quanh đấy đều gập người ôm bụng cười, ngay lúc đó liền so sánh mọi mặt của hai chị em.

"Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi sao? Chu Nam ngoài khuôn mặt và bằng cấp trung học thì còn có cái gì? Có cha là Chu Lão Nhi suốt ngày dùng thủ đoạn lừa gạt, ông ta cũng có cái ý kia, là muốn dựa vào đứa con gái xinh đẹp của mình, câu dẫn một chàng rể vàng giống như mụ Trần Tú Lan."

"Đúng đấy, ngươi nhìn lại Chu Đào xem. Cha cô ấy, Chu lão đại thế nhưng là đại đội trưởng, Anh trai cô ấy còn là bộ đội đang tham gia quân ngũ, nghe nói anh ta sắp được thăng chức trung đội trưởng. Cô ấy có làn da đen như vậy là do phải làm công việc đồng áng, đến mùa đông làn da sẽ trắng lại".

"Ở thời đại này, người đẹp không thể coi như đồ ăn. Tốt nhất vẫn nên thực tế hơn một chút."

Ngô Lai Tử bị mấy phụ nữ chế nhạo liền im lặng, nhưng anh không nói lời nào không có nghĩa là anh ta tán đồng với quan điểm của những người này.

Là đàn ông, làm sao có thể không thích phụ nữ đẹp, Trừ khi anh ta có ý đồ khác!

"Đinh linh linh, đinh linh linh."

Theo tiếng chuông tan làm vang lên, mọi người trong thôn tụ họp thành từng nhóm đem dụng cụ lao động cất vào kho.

Trên những con đường đất ngoằn ngoèo, tất cả nam nữ đều không hẹn mà cùng đi về cùng một nơi.

Bọn họ đều muốn xem náo nhiệt ở nhà họ Chu gia!

"Chu Đào, cô là đồ tiện nhân, cô đáng bị đâm ngàn đao, cô cũng không sợ chết xuống địa ngục. cô cướp đối tượng kết hôn của em gái mình, còn nói cài gì là tình yêu đích thực?"

"Cô đã làm việc xấu còn muốn lập đền thờ trinh tiết. Đúng là nằm mơ! Thật là lòng dạ độc ác, vì một người đàn ông mà ép em gái mình nhảy sông."

"Đừng tưởng rằng cô có cha là đại đội trưởng thì ngon. Bà già này nói cho cô biết, nếu Nam Nam nhà ta xảy ra chuyện gì, ta muốn cô và cái tên họ Vương kia phải đền mạng!"

Vây xem là những người không ngại ồn ào, không chê chuyện lớn, có người còn la hét chửi bới, nhưng mâu thuẫn giữa hai người chỉ có một người là đang chửi bới, chứ nào có chuyện đánh nhau, nên họ bắt đầu ồn ào.

"Chu Đào, cô đi ra ngoài đi. Không phải cô nói Vương Minh Kỳ vẫn luôn thích cô sao? Cô ra ngoài cùng thím hai cô nói chuyện cho rõ ràng không phải tốt hơn sao?"

"Đúng vậy, đúng vậy, cô cứ trốn ở trong phòng, người không biết còn tưởng cô chột dạ."

"Thím của cô đã đứng trước cửa nhà cô cả buổi sáng rồi, sao cô không mời thím uống miếng nước..."

Ngoài cửa âm thanh một chữ cũng không xót từ nào truyền vào lỗ tai Chu Đào, Cô dùng hết sức dựa lưng vào cửa để chống đỡ.

Cô cũng không biết tình hình hiện tại của Chu Nam cụ thể ra sao, trong lòng cô vô cùng hoảng hốt.

Cũng may cha cô đã đi đón bà nội, chỉ cần đợi họ trở về thì sẽ có người xử lý đại cục.

Bây giờ cô không nên nói những lời thừa thãi không cần thiết, cũng không cần đối đầu với Trần Tú Lan, cứ trốn trong phòng là tốt nhất.

Trần Tú Lan thấy người đến xem càng ngày càng nhiều, liền hừ lạnh nói: "Đừng tưởng rằng cô không ngoài thì ta không làm gì được cô."

Trần Tú Lan liền đi thẳng đến cửa phòng, nhấc chân lên đạp hai cước, cánh cửa bị Trần Tú Lan đạp lung lay sắp đổ.

Chu Đào ở trong phòng hoảng hốt lo sợ, cô chỉ có thể dồn sức xuống hai chân, dùng phần lưng chống đỡ tấm cửa.

Cao Vân Anh ở phòng khác nghe mọi người bàn tán, lại thêm tiếng Trần Tú Lan đạp cửa, bà biết Trần Tú Lan cũng là một người không nể mặt anh em họ hàng.

Cao Vân Anh lo lắng cho sự an nguy của Chu Đào, cũng không nhịn được nữa, trực tiếp mở cửa, hai tay chống nạnh căm tức nhìn Trần Tú Lan.

"Trần Tú Lan, ngươi có nói đạo lý hay không, còn biết xấu hổ hay không. Vương Chí Thanh nói hắn thích Chu Đào nhà ta, Chu Nam nhà ngươi tự mình đa tình, tâm lý yếu đuối, cái này trách được ai?"

Trần Tú Lan cuối cùng cũng gặp được người của đại phòng, bà không quản Cao Vân Anh đang nói gì, liền trực tiếp nhào tới nắm lấy tóc của bà ta tát liền hai cái tát.

"Con gái của ngươi đã không biết xấu hổ, ngươi làm mẹ cũng đáng bị đánh, dù đầu óc không tỉnh táo đã đành, miệng còn không sạch sẽ, xem ta có đánh chết ngươi hay không."

Cao Vân Anh bị hai cái tát khiến đầu ong ong, muốn xoay tay lại chống trả, thì tóc đã bị Trần Tú Lan túm chặt, bà chỉ có thể liều mạng dùng tay đánh vào người Trần Tú Lan.

Trần Tú Lan túm lấy tóc, dùng sức trực tiếp đè Cao Vân Anh xuống đất, rồi cưỡi lên người bà, một tay túm chặt tóc, tay kia điên cuồng hướng trên người bà mà đánh.

Một khi phụ nữ đánh nhau phương thức không gì khác hơn là giật tóc, tát vào mặt, thậm chí còn lấy móng tay cào vào người.

Trần Tú Lan gần như đã kéo hết tóc Cao Vân Anh ra. Mặc dù bà cũng bị Cao Vân Anh cào vài vết xước trên mặt nhưng khuôn mặt của Cao Vân Anh thì bị bà đánh thành đầu heo luôn.

Dân làng vây xem ​​nhìn hai chị em dâu đánh nhau mà cũng kinh ngạc lùi lại vài bước, vì sợ tai bay vạ gió.

Chu lão đại rốt cục đã mang Bà Chu quay trở về, đẩy đám dân làng đang xem ngoài cửa sang một bên, vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh tượng này.

Mặt vợ ông sưng vù, cái này để cho ông là một đại đội trưởng, không biết giấu mặt vào đâu?

Chu lão đại toàn thân run rẩy, trên trán nổi gân xanh. Ông tiến lên hai ba bước, muốn kéo Trần Tú Lan ra.

Trần Tú Lan không phải là người ăn chay, khi nhìn thấy Chu lão đại đưa tay ra, bà lập tức hét lên.

"Chao ôi, thật lỗ mãng, đại đội trưởng muốn khinh thường em dâu, Chu lão nhị đâu, nếu ông không tới đây, vợ ông liền bị sàm sỡ cho coi."

Chu Lão Nhi đang đứng bên cạnh xem trò vui, nghe thấy tiếng vợ khóc liền chạy vào nắm lấy tay của Chu lão đại đang giơ lên nói: "Anh ơi, việc của đàn bà anh em mình xen vào không thích hợp."

Chu lão đại bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, giơ tay cũng không được mà hạ xuống cũng không xong.

Ông chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn Chu Lão Nhị, người bị đè xuống đất không phải vợ ngươi đương nhiên ngươi có thể bình tĩnh!

Bà Chu đi chậm hơn chu lão đại giờ cũng bước vào trong sân, không nghĩ tới lại thấy được màn trò hề như vậy.

Bà Chu vẻ mặt bình tĩnh gầm lên: "Lão nhị, mau kéo vợ của ngươi ra."

Bà Chu thực sự không ngờ bà chỉ rời đi trong thời gian ngắn mà đã xảy ra chuyện lớn như vậy.

Chị cả của bà tổ chức đại thọ tám mươi tuổi, ban đầu bà nghĩ rằng hai chị em đã lâu không gặp có thể ở bên nhau thêm vài ngày.

Không ngờ, chưa kịp ngồi nóng mông, liền thấy con trai lớn vội vã chạy tới.

Bà Chu càng nghe sắc mặt càng đen, hai chị em vì một người đàn ông mà cãi nhau lớn, suýt xảy ra án mạng!

Bà Chu chỉ có thể tạm biệt chị cả rồi vội vã về nhà.

Sau khi về đến cửa nhà và nhìn thấy trò hề này, sắc mặt của bà Chu cuối cùng trở nên tối tăm đến cực hạn.

Chu Lão Nhi thấy mẹ nói với mình, biết mình không thể đứng nhìn nữa, liền chậm rãi đi đến bên cạnh vợ, kéo tay áo vợ.

"Vợ ơi, mẹ về rồi."

Trần Tú Lan đang giằng co mãnh liệt, bỗng nhiên nghe được lời nói của chồng, ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tái mét của bà Chu.

Trần Tú Lan nhanh chóng đứng dậy lúc đứng lên bà làm như "vô tình" giật một nắm tóc của Cao Vân Anh.

Nghe Cao Vân Anh kêu "Ôi" một tiếng, Trần Tú Lan cực kỳ hài lòng.

Trần Tú Lan bước nhanh đến chỗ bà Chu, hai tay vỗ vỗ đùi, bắt đầu khóc lóc thảm thiết với bà Chu: "Trời ơi, cuối cùng mẹ cũng về rồi. Nếu mẹ không quay lại, Nam Nam của con bị bức chết mất."

Trần Tú Lan vừa khóc vừa kéo bà chu về phía phòng Chu Đào.

Chỉ vào cửa Chu Đào, nói: "Chu Đào cướp đối tượng của Nam Nam, còn khiến cho Nam Nam nhảy xuống sông. Mẹ phải làm chủ cho Nam Nam nhà con. Vợ chồng anh cả sẽ bao che cho Chu Đào."

"Con và lão nhị cũng vô vọng rồi, Nam Nam của ta chỉ có thể dựa vào mẹ thôi!"

Chu Đào ở trong phòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm khi nghe tin bà Chu trở về.

Mặc dù cô biết rằng trong số hai cháu gái của bà là cô và Chu Nam, thi bà Chu thích Chu Nam hơn.

Nhưng Chu Đào cũng biết bà Chu sẽ không để cho thanh danh của cô bị xấu đi. Dù sao thì cô cũng có một người anh trai là lính trong quân đội.

So với anh trai, Chu Nam chỉ có thể đứng sang một bên.

Đây chính là lý do tại sao cho đến bây giờ Chu Đào vẫn tự tin.

Sau khi nghe tiếng khóc của Trần Tú Lan, bà Chu liếc nhìn cánh cửa đóng kín của Chu Đào và hai dấu chân rõ ràng trên cửa.

Bà Chu sắc mặt lạnh lùng, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt sắc bén, nháy mắt với Chu lão đại.

Chu lão đại lập tức hiểu ý bà, vội vàng quay người lại, lịch sự yêu cầu dân làng đang hóng chuyện ngoài cửa rời đi, rồi đóng cửa lại.

"Các ngươi trước đi đến chính phòng, Chu Đào cũng đi tới đi."

Lời nói của bà Chu không mềm cũng không cứng, nhưng lại như một chiếc búa nặng nề nện vào lòng mọi người.

Vợ chồng Chu lão nhị im lặng đi theo bà Chu vào phòng chính.

Phía trên nhà chính là di ảnh của cha ông.

Chu Đào nghe được lời nói của bà Chu, nhẹ nhàng mở cửa, đi theo Chu lão đại vào phòng chính.