Thanh Xuân: Nam Thần Của Riêng Em

Chương 5: Mất Tích




1 giờ 30 chiều bắt đầu tiết 6 là tiết học đầu tiên của buổi chiều . Buổi chiều học thì không có trả bài cho nên ai nấy cũng thong thả ,học từ từ cho có lệ mà thôi .Đa số mọi người cũng không có chú tâm cho lắm ,ai nấy cũng tự học hoặc là sẽ nói chuyện cùng với bạn học cùng bàn của mình .

" Nghê Thi , chiều nay cậu đi ra quán trà sữa trước đi nha ,tại mình còn có một số việc cần phải làm "

" Ừm ,vậy thì mình sẽ đến đó trước, nhưng cậu không thể cho mình leo cây đâu đấy "

" OK "

Dường như thời gian của buổi chiều nó trôi qua nhanh hơn thì phải ,Yến Tư ngồi học mới có một chút xíu mà đã ra tiết nữa rồi .Càng nghĩ cô càng muốn thời gian trôi lâu một chút, bởi vì cô không muốn đi gặp cái cô gái được mệnh danh là " chị đại " kia một chút nào cả . Người gì mà suốt ngày chỉ biết đi ức hiếp người khác ,bây giờ nghĩ lại càng cảm thấy khó chịu

4 : 40 chiều tiết học cuối cùng cũng đã kết thúc ,ai nấy cũng đứng dậy xách ba lô đi ra khỏi phòng học và bây giờ ở trong lớp chỉ còn một mình cô mà thôi .Lúc này cô cũng đứng dậy rồi lê từng bước đi về phía nhà vệ sinh nữ .

" Ngô Yến Tư cuối cùng thì mày cũng đã đến"

" Ừm , tôi đến đây là mong cô sau này đừng làm phiền đến tôi nữa "

" Wow ,mạnh miệng nhỉ "

" A " bỗng nhiên cô ta lại nổi hứng lên rồi nắm tóc của cô kéo ngược vào trong nhà vệ sinh .Ở đây chỉ có mình cô cho nên không thể chống cự lại được .

" Buông ra coi ,cô làm cái trò gì thế"

" Hừ ,hôm nay tao muốn dạy cho mày một bài học đó. Tao nghe nói sáng nay mày dám câu dẫn anh Chính Hàm nữa .Anh ấy là nam thần là học bá của trường mà mày cũng dám câu dẫn nữa sao "

" Không... không có ..lúc sáng tôi đụng trúng phải anh ấy mà thôi "

" Có ma mới tin mày còn tao thì không bao giờ '' cô ta nói xong liền nhấn đầu của Yến Tư vào bồn rửa mặt ,nước đổ ra liên hồi khiến cho Yến Tư có chút ngộp thở ..

" A ...ưm...u...buông ra ..."

Mặc cho cô có vùng vẫy như thế nào thì Mộng Lan vẫn không chịu buông ra mà còn nhấn đầu cô xuống mạnh hơn .Lúc này ở bên ngoài có tiếng động,Yến Tư cứ nghĩ là mình đã được cứu nhưng không ngờ lại là Tô Liên bạn thân của cô ta .

"Tô Liên ,cô mau vào đây giúp tôi một tay đi "



" Ừm "

Lúc này đây Yến Tư liền cảm thấy đầu óc của mình vô cùng choáng váng ,cả người dường như không còn hơi thở nữa rồi .Đầu tóc thì ướt nhẹp ,tay chân cũng không còn sức lực nữa rồi..

"A .ưm..uỵch "

Ngô Yến Tư ngất xỉu ngay tại chỗ ,hai người họ thấy thế cũng không làm lạ ,vẻ mặt vẫn dửng dưng trêu đùa Yến Tư như lúc ban đầu .Hai người họ thấy vậy liền kéo cô dựa vào tường rồi cởi mấy cút áo ra để chụp ảnh và quay clip lại .

" Tô Liên , vén váy của nó lên luôn đi "

" Như vậy liệu có được không chị "

" Tao nói được là được"

Hơn 20 phút thì hai người họ cũng chụp ảnh và quay clip xong ,sau đó thì cũng bỏ mặc Yến Tư ở trong nhà vệ sinh mà đi ra ngoài .

Giờ này đã hơn 5 giờ chiều rồi nhưng vẫn không thấy cô bạn của mình đến cho nên Nghê Thi đã gấp rút gọi điện thoại nhưng vẫn không thấy ai trả lời .Sau đó thì cô cũng tính tiền nước rồi trở lại tìm kiếm một lần nữa xem sao .

Ở trong sân trường bây giờ chỉ còn vài người ở lại tập luyện thể thao chơi bóng rổ mà thôi.Nghê Thi chạy quanh trường nhưng vẫn không thấy Yến Tư ở đâu cho nên đành đi lại hỏi mấy bạn học ..

" Bạn ơi cho mình hỏi là bạn có thấy bạn này không" Nghê Thi giơ tấm ảnh của Yến Tư cho mọi người cùng xem .

" Không, mình không có thấy"

" Cảm ơn "

Thế là Nghê Thi đành phải chạy khắp nhà thi đấu ,căn tin ,lớp học để tìm cô bạn thân nhưng cuối cùng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu .

" Bạn học ,bạn tìm ai mà chạy nhanh thế, cả người đổ đầy mồ hôi rồi kìa "

Đây chẳng phải là bạn của nam thần sao ,anh ta tên là Trần Tiêu Minh .Lúc này cô cũng không muốn giấu diếm nữa ,mà nói ra biết đâu người này có thể giúp cô tìm ra bạn mình thì sao .

" À tôi đang tìm Yến Tư cô bạn thân của tôi . Chuyện là buổi chiều tôi có hẹn cô ấy đi uống trà sữa nhưng giờ lại không thấy đâu .."

" Ừm ,vậy để tôi giúp cô đi tìm "



" Vậy tôi cảm ơn cậu trước "

Hai người họ đi khắp sân trường, phòng học , phòng giáo viên .Lúc này Tiêu Minh thấy phòng giáo viên còn sáng đèn mà trong đó không có ai khác ngoài Diệp Chính Hàm đang luyện đề thi vật lý .

" Cô đợi tôi một chút , tôi gọi Chính Hàm đi cùng luôn"

" Được "

Tiêu Minh đi nhanh vào trong phòng rồi lay người của Chính Hàm .

" Mày mau đi tìm người với tao đi "

" Đừng có mà làm phiền,mày muốn tìm ai thì tự mình mà đi đi "

Thấy được hành động này khiến cho Tiêu Minh có chút bực bội mà gấp tài liệu lại rồi bỏ vào trong hộc tủ .

" Này ,mày làm gì thế , muốn gì thì ra ngoài mà quậy phá chứ đừng có ở đây chọc tao "

" Chính Hàm ,mày nhớ cái cô gái lúc sáng không .Ngô Yến Tư mất tích rồi , bạn thân của cô ấy kím từ chiều đến giờ vẫn không thấy "

" Hừ ,liên quan gì đến tao chứ "

" Sao mày vô tình thế,dù gì thì cũng là bạn học mà .Ba người chúng ta cùng nhau đi tìm đi "

Tiêu Minh nói xong liền cầm ba lô rồi kéo Chính Hàm ra khỏi lớp học. Nghê Thi thấy vậy cũng đi theo hai người họ ,bây giờ cô rất là lo lắng cho Yến Tư ,giờ này đã tối muộn rồi mà không biết lại muốn chạy đi đâu nữa ..

" Cô đừng quá lo lắng chắc là bạn của cô chỉ đi chơi ở quanh trường mà thôi"

" Cậu không biết đâu ,Yến Tư không có nhiều bạn với lại cậu ấy rất ít đi chơi cho nên việc này không có khả năng "

" Ừm "

Tiêu Minh " ừm " một cái rồi xoay qua nhìn thằng bạn thân của mình một cái .Từ nãy giờ sắc mặt của anh vẫn y như cũ , không có dấu hiệu gì là khác thường ,anh vừa đi vừa nhìn về phía trước,tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến .