Thần Chết Mỉm Cười: Bà Xã Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 32




An Tịnh Tuyết quan sát Trần Phùng một lúc. Sau đó, cô khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, nói:

“Xin lỗi, tôi thật sự không nhớ ra chúng ta đã từng gặp.”

Trần Phùng và mười mấy học sinh khác trong lớp nghe vậy đều kinh ngạc há hốc mồm. Trần Phùng là ai chứ, đại thiếu gia tập đoàn Thiên Mỹ, có hơn hàng trăm chi nhánh lớn nhỏ trên thế giới, nổi tiếng với nhãn hiệu túi sách Viloda có số lượng bán ra hàng năm đạt mức kỉ lục, lại còn đứng thứ hai trong bảng xếp hạng mỹ nam học viện Thanh Nhật, con gái thấy cậu ta liền hận không thể nhảy bổ vào, vậy mà…bị An Tịnh Tuyết xem như người qua đường mà quên đi.

Trần Phùng hơi xấu hổ, sức quyến rũ của cậu ta gần đây giảm rồi sao. Hay là cô gái này bị chứng lãnh cảm với phái nam?

“Khu vui chơi? Cô nhớ chưa? Hôm đó cô mặc một chiếc váy màu đỏ cùng áo sơ mi ren trắng ấy.”

An Tịnh Tuyết không hề có ý định tốn thời gian lục lọi trí nhớ về một người xa lạ chỉ mới gặp lần thứ hai. Cô không kiên nhẫn lắc đầu, đáp:

“Trí nhớ của tôi không được tốt lắm. Có lẽ chúng ta nên bắt đầu giờ học thôi, không thầy sẽ giận đấy.”

Lương Đống nghe An Tịnh Tuyết nói vậy liền nở nụ cười chân chó, vỗ vỗ tay rồi lên tiếng:

“Đúng đúng, chúng ta nên bắt đầu giờ học. Trò An Tịnh Tuyết, đây là chỗ ngồi của trò, nếu bài học có gì không hiểu, em cứ hỏi. Tôi và các bạn sẽ cùng giải đáp cho em. Em yên tâm đi, rất nhanh rồi em sẽ theo kịp cả lớp thôi mà.”

An Tịnh Tuyết chẳng thèm nhìn Lương Đống lấy một cái, nhanh chóng ngồi vào cái bàn gần cửa sổ mà ông ta vừa chỉ. Uhm, ánh sáng tự nhiên, cô rất thích.

Trần Phùng thấy mình bị lơ đẹp vừa thất vọng vừa cảm thấy hứng thú nhiều hơn. Việc An Tịnh Tuyết khác hẳn với những cô gái khác đã kích thích bản tính chinh phục trong người cậu ta. Trần Phùng thầm quyết tâm, nhất định phải kiến cho An Tịnh Tuyết nhớ kĩ mình, không, còn phải yêu cậu ta say đắm nữa cơ. Như vậy, danh dự hôm nay bị mất mới có thể lấy lại.

“Gì chứ, tôi chưa từng thấy ai kiêu ngạo như cô ta. Đáng ghét chết đi được.”

Trần Ngọc Nhiên cắn răng bực tức, người con trai vừa có khuôn mặt, vừa có đầu óc lẫn gia thế như Trần Phùng thì khó cô gái nào không xa vào lưới tình. Cô ta cũng không là ngoại lệ. Tuy nhiên, mỗi lần Trần Ngọc Nhiên bắt chuyện với Trần Phùng, cậu ta chỉ trả lời lạnh nhạt ngắn gọn, thậm chí nhiều lúc còn lờ đi. Nay Trần Phùng bỗng dưng chủ động nhận quen biết với An Tịnh Tuyết nhưng lại bị cô phủ nhận hoàn toàn, cậu ta không những không giận mà còn mỉm cười lấy lòng, thử hỏi Trần Ngọc nhiên có thể không ghen tức sao. Hơn nữa, hành động này của an Tịnh Tuyết cũng giống như gián tiếp đạp vào mặt cô ta một cú vậy.

“Chậc, tôi đã bảo đó là một mỹ nữ mà.” Châu Hạo Đình thâm ý nhìn bóng lưng thẳng tắp phía trước của An Tịnh Tuyết rồi nói.

La Bích Như quan sát tất cả sự việc vừa diễn ra, cảm giác nguy hiểm trong lòng cô ta càng lúc càng lớn. Trước đó vì muốn giúp thanh danh của mình càng lúc càng lớn trong học viện, La Bích Như đã từng cố tình tạo ra tin đồn yêu đương của mình và Trần Phùng. La Bích Như cứ nghĩ thân phận của hai người tương xứng, cô ta lại có danh hiệu đệ nhất mỹ nhân nên Trần Phùng sẽ vui vẻ mà không lên tiếng phủ nhận. Ai ngờ tin đồn lan đi chưa được một ngày, cậu ta đã tìm đến phòng hiệu trưởng, lớn tiếng dùng loa mà bác bỏ tất cả. La Bích Như lúc đó tuy rất tức giận, nhưng nghĩ đến Trần Phùng không thích gò bó mất tự do hay những chuyện mờ ám không rõ ràng nên mới làm thế liền thoải mái một ít. Không ngờ, hôm nay cậu ta lại chủ động muốn làm quen với một cô gái. Xỉ nhục, đây tuyệt đối là xỉ nhục. Sống mười mấy năm, lần đầu tiên La Bích Như nếm được tư vị bị người khác đánh bại. Vì thế, An Tịnh Tuyết vinh quang trở thành kẻ thù số 1 cần loại bỏ trong mắt La Bích Như lúc này.

Giống như nghĩ đến cái gì, mắt La Bích Như khẽ lóe lên. Đúng rồi, tại sao bây giờ cô ta mới nhớ ra chuyện này nhỉ. Hừ, an Tịnh Tuyết, tao nhất định phải làm mày cút khỏi đây.

“Thưa thầy, em biết thế này là hơi đường đột. Nhưng mà, bạn An Tịnh Tuyết đã làm kiểm tra thực lực chưa ạ?”

Tiếng nói trong trẻo của La Bích Như làm bừng tỉnh tất cả mọi người xung quanh. Học sinh muốn vào học viện Thanh Nhật đều phải làm một bài kiểm tra, nếu không đạt tiêu chuẩn thì lập tức rớt. Trong các học sinh năm nhất năm nay, La Bích Như đạt điểm cao nhất, tổng cộng là 168/200 điểm. Đương nhiên, không ai tin An Tịnh Tuyết có thể vượt qua.

“Oh ho, đúng đó thầy. Không làm thì sao bạn ấy có thể vào học viện Thanh Nhật của chúng ta được chứ. Thầy phải biết học viện không chứa kẻ ngốc mà.”

“Sao có thể không kiểm tra mà ngồi ở đây chứ. Mặt cô ta cũng quá dày đi.”

“Hừ, đồ ngu ngốc, mau cút khỏi học viện đi.”

Tiếng chửi bới bàn tán khó nghe càng lúc càng nhiều. An Tịnh Tuyết khẽ nhíu mày, cô quả thật không biết về vụ kiểm tra này, hơn nữa, Bạc á Thần cũng có nói gì đâu. Kiểm tra thì kiểm tra, đến lúc có kết quả rồi, cô muốn xem xem đám ruồi nhặn hạ cấp này sẽ có biểu cảm như thế nào.

Lương Đống thấy An Tịnh Tuyết không nói gì thì liền tưởng là cô đang sợ hãi. Ông ta bối rối, nội quy của học viện Thanh Nhật rất nghiêm, đám con ông cháu cha này cũng không dễ chọc, An Tịnh Tuyết cũng không thể động vào. Aaa, rốt cục phải làm sao mới ổn thỏa đây.

“Tôi làm.”

Giọng nói thanh lãnh không chút dao động vang lên khiến tất cả những âm thanh nhốn nháo im bặt. An Tịnh Tuyết ngồi đó, vẻ mặt vô cùng bình thản mang sự tự tin tuyệt đối khiến ai cũng ngạc nhiên. Đến cả Lương Đống nhất thời cũng không nói được tiếng nào.

“Nếu như tôi đạt điểm tối đa, bọn họ đều sẽ cúi đầu xin lỗi tôi chứ?”

Giọng điệu tuy không có chút biểu cảm nhưng lại bộc lộ khí thế tuyệt đối, thậm chí còn pha vài tia sát khí lạnh lẽo tiêu điều. Trần Ngọc Nhiên, La Bích Như và tất cả những học sinh khác đều không khỏi rùng mình một cái.

“Đùa…đùa gì chứ? Điểm tối đa, ha ha, đúng là trò hề mà.” Trần Ngọc Nhiên cố nén sợ hãi, trào phúng nói.

Phải biết học viện Thanh Nhật thành lập đã hơn năm mươi năm nhưng số học sinh đạt điểm tối đa khi kiểm tra đầu năm chỉ mới có năm người. Hơn nữa, hai mươi năm gần đây hầu như chưa ai đạt được 180 điểm.

“Cứ kiểm tra chẳng phải sẽ biết sao. Nói thật là nhiều.” An Tịnh Tuyết nhìn cái miệng không ngừng phun nước miếng của Trần Ngọc Nhiên, vô thức sờ soạng ngón giữa của mình. Nếu có nhẫn kim loại của cô ở đây, cái miệng kia nhất định phải cắt xuống!

“Ha ha, bạn An Tịnh Tuyết quả nhiên rất có khí phách. Chúng mình rất mong chờ bài kiểm tra của bạn đấy. Bạn nhất định phải làm thật tốt nhé.” La Bích Như lại nở nụ cười thánh mẫu, trong lòng thầm tính toán không thể để cho An Tịnh Tuyết thành công qua bài kiểm tra. Dù vậy, cô ta cũng không tin khẳ năng An Tịnh Tuyết có thể làm bài cao điểm hơn mình, đạt điểm tối đa thì càng vô lý.

“Được rồi, cả lớp trật tự. Trò an Tịnh Tuyết, tôi cho trò thời gian hai tuần chuẩn bị, sau đó sẽ làm kiểm tra.”

Nhóm người Trần Ngọc Nhiên đang định la lên bất công, không ngờ An Tịnh Tuyết đã mở miệng trước.

“Không cần đâu. Ngày mai tiến hành luôn đi.”