Tay Chơi

Chương 17




Yến Vũ ngồi trên giường, thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh thận trọng mở tủ đầu giường, lấy con dao quân đội của Thụy Sĩ ra. Kể từ sau chuyện kia, anh mới nuôi thói quen kê dao đầu giường. Anh chậm rãi hít thở sâu, đứng dậy, khuỵu một gối xuống, một tay cầm dao, tay kia túm ga trải giường, lật mạnh lên!

Trong phòng chỉ có mỗi hơi thở nặng nề của anh, xuyên qua tấm ga giường lay lắt, đưa mắt nhìn vào, dưới gầm giường trống không, chẳng có gì hết. Yến Vũ thoáng thả lỏng, nhưng giây tiếp theo lại căng thẳng dữ dội hơn. Không ở dưới gầm giường, vậy thì ở đâu? Tiểu Tư đâu mất rồi, nó không sao chứ? Không sao chứ!

Yến Vũ chống đầu gối run rẩy đứng dậy, quát lớn gọi Tiểu Tư, rồi đi lục lọi, sục sạo hết phòng này đến phòng khác. Cuối cùng phát hiện ra ở cửa sổ có chốt ẩn, cánh đang mở toang, gió thổi lay mành cửa, hoa văn vải bố dập dềnh, ngoài song cửa cheo leo vài dây hoa quấn quanh, một màu xanh thẳm.

Không kịp nghĩ kỹ tại sao cửa sổ lại mở, anh lao ra cửa nhà, gào thét tên Tiểu Tư. Bỗng có người trên lầu gọi anh, anh quay phắt đầu lại, thì thấy Văn Diên đang đứng ngay đầu cầu thang, miệng ngậm que kẹo, cúi xuống nhìn anh, “Cún của anh ở chỗ tôi, không mất đâu, đừng lo.”

Trái tim neo trên cổ họng Yến Vũ cuối cùng cũng được thả xuống, rồi nỗi nghi ngờ dấy lên, là ai đã mở cửa sổ, Văn Diên ư, tại sao anh ta phải làm vậy? Thì thấy Văn Diên xoay người mở cửa ra, ngó vào trong kêu mấy tiếng. Tiểu Tư gâu gâu tung tăng chạy ra, tai ngoắc ngoắc đuôi vẫy vẫy, rất chi hớn hở. Lại còn chạy lòng vòng xung quanh, cọ đầu vô ống quần Văn Diên, ra chiều thân thiết hết sức nói.

Văn Diên dường như cũng rất thích cu cậu, ngồi xổm xuống ôm đầu nó, sờ vuốt lông lưng. Yến Vũ leo lên lầu, giọng mãi mới bình thường lại, nói ám chỉ, “Xem ra phải sửa lại cửa sổ rồi.”

Anh thấy Văn Diên ngờ ngợ nói, “Cửa sổ nhà anh hư à? Hèn gì. Hôm nay lúc tôi đi về thấy nó cứ đứng ở cửa nhà anh sủa miết, cứ tưởng anh đi làm sơ ý nhốt nó ở ngoài chứ.”

Yến Vũ cảm thấy có chút kì quái, nếu Tiểu Tư trèo ra bằng đường cửa sổ, hẳn là nó không ngốc đến mức không biết trèo lại cửa sổ về, mà lại đứng sủa ở cửa lớn, thì chỉ có thể là do cửa sổ đã đóng lại. Hơn nữa, là ai đã mở cửa sổ, người bên công ty chuyển nhà ư? Hay là anh quên đóng? Chung quy là cửa sổ phòng dành cho khách chẳng có mấy ai ra vô.

Lòng anh không muốn nghi ngờ Văn Diên, huống hồ, Văn Diên có lí do gì mà phải vào nhà anh bằng mọi giá? Rõ ràng anh ta đã từng ngủ lại cả hai nhà của anh nguyên đêm, cũng chẳng thấy hành vi khác lạ gì. Yến Vũ tạm thời đè nén nghi ngờ xuống, anh quyết định đi mua camera, lắp trong nhà. Yến Vũ ngồi thụp xuống, vò lỗ tai Tiểu Tư, “Mày làm tao sợ muốn chết, đồ khỉ gió.”

Anh túm tai Tiểu Tư, còn Văn Diên lại miết vành tai anh, trêu đùa, “Không bị dọa khóc chứ.” Trong lời nói thoang thoảng vị ngọt dâu tây, thật là tương phản. Thế nên Yến Vũ ngó đối phương bằng biểu cảm kì dị, “Cám ơn, lát nữa tặng cho anh hộp kẹo.”

Mặt Văn Diên đơ ra, nhả miếng kẹo trong miệng, quả nhiên là màu hồng. Vẻ mặt Văn Diên rất chi vặn vẹo, nói như giải thích, “Thật ra là tôi muốn cai thuốc, nên mới ăn cái của này ấy chứ.”

Yến Vũ bày đặt tử tế gật đầu nói, “Tôi hiểu mà.”

Văn Diên quào quào tóc, mặt như khổ qua nói, “Bản mặt anh thật khiến người ta nổi điên mà.”

Yến Vũ cong môi cười, thò tay ra vân vê môi dưới của Văn Diên, tiện thể mút mút ngón tay dính kẹo ngọt, “Ngon đó.”

Văn Diên nắm tay anh, nhay khẽ đốt ngón tay, rồi nhai kẹo que trong miệng rau ráu, kế tiếp túm cà-vạt Yến Vũ, kéo người qua. Khoảnh khắc môi chạm nhau, hệt như có điện xoẹt tung tóe, cùng với vị kẹo ngọt hoàn toàn bùng nổ trong miệng. Ngọt đến mức Yến Vũ chủ động nâng giữ gáy Văn Diên, nghiền ép môi đối phương, cướp hết bằng được kẹo vụn trong miệng Văn Diên.

Tiểu Tư bị kẹp giữa hai người nọ, hết nhìn người này, đến ngó người kia, mắt long lanh sủa mấy tiếng, rồi mới lùi ra khỏi hai kẻ cơ hồ dán sít rịt kia. Yến Vũ cố tình lui ra sau, Văn Diên cũng kiềm chế không đuổi theo. Anh đứng dậy đi xuống lầu, Tiểu Tư bám theo lưng. Yến Vũ bước xuống mấy bậc, bỗng dưng, anh ngoái đầu lại nhìn Văn Diên.

Gã đàn ông tựa vào lan can sắt, thấy anh ngoái đầu lại, trong đáy mắt tựa như có xúc cảm mờ mịt, dâng khỏi mặt nước, như một vệt lướt qua, chỉ để lại gợn sóng lăn tăn. Dưới nắng chiều nghiêng xế, dịu dàng lắng đọng. Ánh nhìn của Yến Vũ quá thẳng thừng, quá trắng trợn, gần như mạo phạm rơi thẳng vào mặt, vào mắt Văn Diên. Nhưng thần sắc Văn Diên rất bình thản, chỉ xua tay giục anh mau đi chuẩn bị, lát nữa cùng đến quán bar.

Yến Vũ gật đầu, anh dẫn cún về nhà, cài then cửa sổ cẩn thận. Tiểu Tư vẫn lẽo đẽo theo sau, ngoan hiền phe phẩy đuôi. Yến Vũ nhìn cặp mắt long lanh của nó, lòng thoáng lo lắng, nhưng lại sợ mình làm quá lên, hết thảy đợi lắp camera xong sẽ ổn thôi.

Chuẩn bị xong ra khỏi nhà, anh cẩn thận không vuốt tóc, chỉ để tóc mềm rũ xuống, thậm chí cũng không đeo mắt kính. Dầu gì cũng phải đội mũ bảo hiểm, khỏi vuốt tóc chi cho mắc công, đỡ bị xẹp lép. Văn Diên tựa vào mô tô hút thuốc, nhìn thấy mặt anh, liền cười không thành tiếng. Yến Vũ chả hiểu gì đi đến, đòi thuốc đối phương.

Văn Diên đưa thuốc lá còn nửa mẩu cho anh xong, cũng không rút tay lại, mà vẫn giữ nguyên tư thế vươn tay, tựa như hết sức thân thiết xoa xoa đầu anh một hồi, đoạn cười bảo, “Nhìn trẻ ghê ha.” Yến Vũ ngả ngớn nhả khói lên mặt Văn Diên đáp trả, “Anh cũng đâu kém.” Anh thành thạo leo lên xe, đội mũ bảo hiểm, chừng xe khởi động, anh mới kéo kính chắn gió lên, từ đằng sau vùi đầu vào cổ Văn Diên, hít sâu một hơi đẫy, thứ mùi khiến người ta nghiện ngập.

Không rõ Văn Diên có để ý đến hành động của anh không, chỉ buông một câu, “Ngồi vững.” Yến Vũ ôm chặt eo đối phương, không khịt bậy nữa. Tới nơi rồi, Văn Diên lại tách ra đi riêng. Văn Diên nói ông chủ là bạn anh ta, kêu Yến Vũ vào trước đi, lát đến tìm. Yến Vũ đồng ý, anh vào quán bar trước, sau đó gọi điện thoại cho Trình Sở.

Biết tọa độ rồi, anh chen giữa đám đông chật ních, khó khăn tìm đến chỗ hẹn, thấy nguyên một vòng cử tọa trên bàn, toàn là người quen. Có mấy người đều từng chinh chiến trên giường, kẻ nào cũng dán mắt lên vị trí bên cạnh anh. Trình Sở là lộ liễu nhất, “Văn gia đâu rồi, không phải hai người đi chung à?”

Yến Vũ buồn cười bảo, “Hóa ra là đợi tôi ở đây, cũng rảnh quá ha.” Trình Sở nhào vào lòng anh, cọ đầu lên cổ, lên ngực anh loạn xạ, “Yến Yến à, em là cục cưng ngoan nà, em chỉ là tò mò, thuần túy tò mò thôi hà.”

Mấy người kia thấy bên cạnh Yến Vũ không có ai, đoán rằng chỉ là tin đồn thất thiệt, ánh mắt đưa tình từng đợt từng đợt vỗ tới. Ngực Yến Vũ cũng thoáng xao động, gần đây anh bận bù đầu bù cổ, lần trước cũng chỉ mới một lần chưa đi đến đâu với Văn Diên. Giờ lại có người muốn nhào vào lòng anh, anh cân nhắc một lúc, bèn nhắn tin cho Văn Diên, bảo đối phương khỏi phải qua kiếm, anh có việc bận.

Sở dĩ anh nói Văn Diên đừng qua, một là vì bữa đàn đúm hôm nay có mục đích riêng, cần gì phải khiến Văn Diên tự chui đầu vào rọ, hai là anh cũng muốn chơi một chút, Văn Diên qua đây, cả bàn chẳng quen biết gì nhau, rất vô vị, chẳng bằng kiếm người quen, mở một bàn tiệc riêng vậy.

Yến Vũ mò mẫm bao cao su trong túi quần, thì thầm với một người trong số ấy vài câu, rồi đứng dậy bỏ đi trước, người đó cũng nối gót theo sau. Yến Vũ nhớ người này, vóc dáng cao ráo, nước da bánh mật, sinh viên trường thể thao, khẩu dâm không tệ, đằng sau cũng rất chặt.

Chỗ kín đáo trong quán bar mới không thiếu, nhưng vì không phải là địa bàn quen thuộc, Yến Vũ cũng không muốn chơi trong toilét, rảo quanh tìm kiếm, anh đưa người đẩy cửa sau, bên ngoài là một cái hẻm tối. Địa điểm ngon lành, tiếc rằng đã bị kẻ khác chiếm trước rồi. Yến Vũ không khỏi có chút bực dọc, vì để không bị cụt hứng, anh quét mắt áng chừng cái chỗ tối nhập nhoạng này, rồi kéo người đi cùng vào lòng, ghé bên tai thủ thỉ, “Có ngại ở đây không?”

Cậu sinh viên rõ ràng đã quen mùi đời, cọ bộ phận cưng cứng lên anh, môi áp vào trái cổ rung rung của anh tỏ ý mình không ngại.

Động tĩnh bên kia cũng thoáng ngưng lại, lát sau, có người lên tiếng, “Không bao?”

Một giọng khác mềm mại đáp lời, “Em không ngại.”

“Tôi ngại.”

Lý trí đang phi như bay vì t*ng trùng xông não của Yến Vũ thoáng chốc bị cái giọng lãnh đạm đó kéo về, mặt anh kì cục ngó qua chỗ tối mò bên kia con ngõ, bên đó có hai bóng người trùng chập. Trong đó có giọng một người quen, chính là Văn Diên vừa nói với anh là đi kiếm ông chủ quán bar.