Ta Với Sư Môn Không Hợp

Chương 121




Biết đám đệ tử không biết cố gắng của Ma Tộc đều đã bị bắt, Ma Tôn cuối cùng cũng chịu khuất nhục ký một phần hiệp ước.

Thiên địa âm dương sinh sôi không ngừng.

Chỉ cần trêи thế gian có ma khí, Ma tộc sẽ không có khả năng bị đoạn tuyệt. Vài vị chưởng môn cũng biết muốn diệt sát Thiên Thần là không có khả năng.

Nhưng lại cũng không thể để Ma tộc cứ kiêu ngạo như vậy, bởi vậy thừa dịp cơ hội này, liền làm ra quyết định.

Trêи khế ước lấy máu đầu tim viết, Thiên Thần sinh thời, tuyệt đối không thể xâm chiếm đại lục một bước.

Hắn phải mang theo Ma tộc co đầu rút cổ ở Ma Vực vĩnh viễn không được đi ra.

Đây là biện pháp tốt nhất hiện nay.

Lấy kiêu ngạo của Thiên Thần, trước đây tuyệt đối sẽ không ký hiệp ước này, nhưng hiện giờ sau đại chiến, Ma tộc hao tổn rất nhiều, chỉ sợ nhiều năm nữa cũng khó có thể điều dưỡng lại.

Hơn nữa chính hắn bị thiên thư gây họa, tu vi không nói muốn so với Yến Phất Quang, cho dù so với Quý Tu, Cố Xuân Lăng cũng không so được.

Muốn nhấc lên sóng gió gì cũng không thể.

Yến Phất Quang sớm đã chắc chắn hắn sẽ ký.

Bạch Lang ngồi ở trong viện ăn bánh đường.

Nàng lúc mới đầu cũng có chút kinh ngạc, không nghĩ tới sư tôn đi một chuyến Ma Vực, trở về còn không quên mang bánh đường cho nàng.

Bởi vì linh khí khôi phục, tựa hồ cỏ cây cũng trở nên tươi mát.

Bạch Lang cắn một ngụm bánh, có chút tò mò: “Sư tôn, ngươi sao lại biết?”

Tên Ma Tôn kia thoạt nhìn cũng không phải kẻ dễ dàng thỏa hiệp như vậy a.

Trêи môi nàng dính chút mảnh vụn.

Yến Phất Quang nói: “Thiên Thần dù sao cũng vẫn quan tâm đến Ma tộc.”

Nếu không quan tâm Ma tộc, hắn sẽ không ở giờ khắc cuối cùng thẳng thắn, nói cho bọn họ đi phá huỷ đạo cơ thiên thạch, mà sẽ tùy ý thiên thư hấp thụ ma khí của Ma tộc, trăm họ lầm than.

Không phải tộc ta, tất có dị tâm, không chỉ có chính đạo hiểu điều đó, ma đạo cũng hiểu.

Bạch Lang minh bạch.

Giống như nàng là Long tộc.

Vô luận như thế nào cũng sẽ không hại Long tộc diệt tộc.

Nàng chớp chớp mắt, vừa muốn nói gì đó, đã bị một bàn tay ấn ở trêи môi.

Yến Phất Quang thay nàng lau đi vụn bánh trêи môi, lại rót một chén trà nóng.

“Ăn từ từ, cẩn thận nghẹn.”

Tiểu Bạch tiếp nhận chén trà, trêи mặt lại hơi đỏ lên.

Bạch Trần ở một bên nhìn:……

Trong lòng hắn cương cứng.

Lần đầu tiên nhìn thấy bộ dáng này của xuẩn long nhà mình, tâm tình phức tạp. Ánh mắt lại chuyển hướng về phía Yến Phất Quang.

Không nghĩ tới hắn ở trước mặt mình còn dám ghẹo Tiểu Bạch Long.

Yến Phất Quang thản nhiên.

Sau khi giúp Tiểu Bạch lau hết vụn bánh, quay đầu tự nhiên nói:

“Nói đến đây, nếu sự tình Ma tộc và thiên thư đã được giải quyết, hiện tại Bạch Trần long quân cũng ở đây, chúng ta cũng nên tới nói chuyện ta với Tiểu Bạch đi.”

Hắn đột ngột chuyển chủ đề.

Bạch Lang đang uống trà, chờ đến khi phản ứng lại thiếu chút nữa sặc.

Chuyện của nàng.

Đợi đã, chuyện gì của nàng?

Bạch Lang điểm tâm cũng nuốt không trôi nữa.

“Ha ha ha, ta có thể có chuyện gì chứ.”

Nàng cười chuẩn bị đem sự tình xí xóa hết.

Yến Phất Quang bỗng nhiên nhíu mày: “Tiểu Bạch là không muốn phụ trách sao?”

Bạch Lang:……

Nàng lại chột dạ.

“Vậy, vậy ngươi muốn phụ trách như thế nào a?”

Nàng lúc này bỗng nhiên cảm thấy bản thân giống như một con tra long ăn xong không chịu phụ trách.

Khuôn mặt tuấn mỹ của sư tôn có chút tái nhợt, nhíu mày nhìn nàng, ánh mắt ảm đạm.

Sắc đẹp trước mặt, lại hiếm thấy sư tôn yếu thế, lộ ra một bộ biểu tình có thể để mặc cho nàng chà đạp.

Bạch Lang:…… Đáng giận!

Nàng một ác long cư nhiên mềm lòng.

Lại nói, nếu đáp ứng hắn, nàng có thể nào sẽ có cơ hội xoay người làm chủ nhân hay không đây?

Bạch Trần đã sớm từ trêи mặt nàng nhìn ra đáp án.

Sự không thoải mái trong lòng do nữ nhi bị cướp đi nhạt đi một chút, lại có chút bất đắc dĩ.

Đứa nhỏ ngốc này, lại không biết nghĩ tới cái gì.

“Khụ, cái kia, ngươi muốn danh phận cũng không phải là không thể.”

Nàng nghiêm trang, miễn cưỡng thỏa hiệp một chút.

Yến Phất Quang nhướng mày.

Nghe nàng tiếp tục nói: “Chúng ta có thể hợp tịch, nhưng ngươi phải nghe lời ta.”

Có lẽ do Bạch Trần đang ở đây, Tiểu Bạch lúc này rất kiêu ngạo.

Yến Phất Quang chống tay lắng nghe, tỏ vẻ minh bạch.

Ngay sau đó, liền lấy ra một viên đá nhỏ kim sắc.

“Đây là không gian giới tử, có thể tùy ý phóng to thu nhỏ, quy mô ước chừng lớn bằng một Thái Thanh Tông.”+

Bạch Lang sửng sốt một chút.

Yến Phất Quang lại lấy ra một ngọc bài.

“Đây là toàn bộ linh thạch của ta ở Tàng Bảo Các.”