Ta Ở Hào Môn Dưỡng Gấu Trúc

Chương 1: Nữ phụ bị cắn chết




Nồi nước lẩu chậm rãi chuyển thành màu trắng ngà, các loại nấm rừng hoang dã quyện vào nhau trong nồi nước sôi trào tạo nên một cỗ mùi hương mê người tràn ngập trong không khí.

Tô Quân Quân mặc tạp dề nhìn nồi nấm dại không khỏi có chút mê mang. Kỳ thật, một tháng trước cô không phải là Tô Quân Quân của hiện tại.

Ngày đó, vào một ngày đẹp trời nắng ấm, cô liền cõng sọt tre lên núi hái nấm dại. Không đến nữa ngày, cô liền hái được đầy một sọt lớn. Tô Quân Quân tính toán xuống núi trở về nhà nấu một nồi canh nấm, ngon lành mà ăn một bữa. Dưới chân núi đột nhiên nổi lên một trận trấn động mạnh, mặt đất phảng phất như muốn vỡ ra, cả tòa núi lớn rung chuyển kịch liệt. Tô Quân Quân không ịp phản ứng mà bước hụt một bước, trước mắt tối sầm, không còn ý thức.

Lần nữa mở mắt, cô liền trở thành nữ phụ cùng tên trong cuốn tiểu thuyết ngôn tình " Hắc báo ôn nhu" mà cô vừa xem qua.

Nữ chính Tô Ôn Nhu, người cũng như tên, người đẹp lương thiện, tính tình diu dàng, có một thân trù nghệ cao siêu. Phàm là những người đã ăn qua đồ ăn Tô Ôn Nhu là, bất luận là nam nữ già trẻ đều sẽ khuynh đảo dưới tạp dề của cô. Tuổi nhỏ, hoặc sinh hảo cảm, theo đuổi hoặc thành bạn tốt. Người lớn tuổi liền xem cô như bạn vong niên, cháu gái ruột mà đối đãi.mỗi lúc Tô Ôn Nhu gặp khó khăn luôn có quý nhân tương trợ, mỗi bước đi của cô đều vô cùng thuận lợi.

Trong sách, soái ca có hảo cảm đối với Tô Ôn Nhu rất nhiều, có nam nhân ấm áp, tiểu thiếu gia ngạo kiều, đại thúc văn nhã, còn có tổng tài bá đạo. Chỉ tiếc Tô Ôn Nhu lòng mang chí hướng cao xa, nam nhân bình thường không cách nào đuổi kịp bước chân cô. Chỉ có nam chính Hắc Viêm- Thú nhân, người có thể biến thân thành hắc báo mới có thể cùng nàng sánh bước đến cuối cùng.

Thú nhân có hai loại hình thái, cố thể tự do thay đổi hình thái giữa người hoặc động vật. Thú nhân có số lượng thưa thớt, bọn họ sinh hoạt ở trong thế giới loài người, hình thành lên các gia tộc lớn nhỏ khác nhau.

Nam chủ Hắc Viêm ở trong thế giới loài người là một thương nhân có khối tài sản khổng lồ, tiếp quản một công ty đa quốc gia. Đổng thời hắn đến từ một thế gia quý tọc cổ xưa, có trong người huyết mạch cao quý.

Ngày thường, Hắc Viêm là một bá đạo tổng tài, quản lý công ty, sinh hoạt giống như người bình thường.

Mỗi đêm trăng tròn, hắn liền biến thân thành một con hắc báo lớn. Chạy trong rừng rậm vùng ngoại ô thành phố, đứng ở trên cao nhìn xuống muôn vàn sinh mệnh. Hắc Viêm đối với người bình thường thập phần tàn nhẫn, vô tình,hắn chỉ xem nhân loại như như những vật trong phạm vi đi săn của mình. Nhưng cố tình hắn lại yêu Tô Ôn Nhu, đối với cô phải nhìn bằng con mắt khác, thậm chí hắn dùng tất cả ôn nhu chỉ để đối lấy cái ngoảnh đầu mỉm cười của cô.

Tiểu thuyết vốn dĩ cũng coi như theo hướng ngọt sủng. Chỉ trừ nữ phụ độc ác Tô Quân Quân luôn không ngừng tìm cách âm thầm chơi xấu. Tô Quân Quân là em gái cùng cha khác mẹ của nữ chủ Tô Ôn Nhu. Cô nhỏ hơn nửa tuổi so với Tô Ôn Nhu nhưng lại có tính cách trái ngược hoàn với chị mình. Tô Quân Quân tích cách ích kỷ, vô tình, cô luôn cướp đoạt đồ vật với Tô Ôn Nhu, trừ bỏ nam nhân cô ta còn tranh đoạt quyền thừa kế khách sạn Tô gia cùng Tô Ôn Nhu.

Tô Ôn Nhu luôn niệm tình chị em nên vẫn luôn chịu đựng Tô Quân Quân, không ngờ bị hãm hại, thiếu chút nữa bị bọn bắt cóc luân gian. Hắc Viêm dưới cơn tức giận, trong đêm hóa thân thành hắc báo, đem Tô Quân Quân kéo vào rừng rậm cắn chết.

Vừa nghĩ tới cảnh hắc báo mở cái miệng to như bồn máu, cắn đứt yết hầu con mồi, Tô Quân Quân liền không nhịn được tê dại da đầu.

Cũng may thời điểm cô xuyên đến vẫn còn sớm, nguyên chủ vừa mới 18 tuổi, tuy rằng đối với bạn trai mối tình đầu của chị gái Lưu Tử Hàn động vài phần tâm tư nhưng cũng chưa kịp xuống tay.

Sau khi Tô Quân Quân tỉnh lại, việc đầu tiên cô làm là tiêu hủy sổ nhật ký của nguyên chủ cùng với thư tình cô viết cho Lưu Tử Hàn. Hủy diệt chứng cớ xong, Tô Quân Quân mới tạm thời yên tâm lại.

Chỉ cần cô không cùng nữ chủ đoạt nam nhân, không tự mình tìm đường chết, mặc kệ nói như thế nào thì Tô Ôn Nhu cũng là chị gái cô. Dù anh rể dã thú không xem ai ra gì thì cũng phải nể mặt nhà mẹ đẻ của vợ vài phần. Liền tính Hắc Viêm muốn ăn thức ăn hoang dã cho đỡ thèm, phỏng chừng cũng không xuống tay với em vợ vô tội là cô.

Việc cấp bách của Tô Quân Quân bây giờ là tránh Tô Ôn Nhu cùng Lưu Tử Nghĩa, chờ đến tháng 9, đại học khai giảng, đến lúc đó cô có thể lựa chọn ở kí túc xá, có 4 năm thời gian có thể chậm rãi cách xa Tô Ôn Nhu. Tô Quân Quân tin tưởng, bằng vào trù nghệ của mình cô có thể tìm được một công viêc thích hợp. Cô sẽ không giống như nguyên chủ, một hai phải giành quyền thừa kế khách sạn Tô gia, làm trâu làm ngựa, lao tâm lao lực, may áo cưới cho người khác.

Sau khi Tô Quân Quân chải chuốt suy nghĩ lại rõ ràng, vừa vặn thấy trong TV phát một cái chương trình quảng cáo "Cao thủ tại dân gian – trù nghệ đại thi đấu", chương trình tìm kiếm những người yêu mỹ thực ở dân gian cùng với khả năng trù nghệ cao siêu, tiến hành một cuộc thi đấu, tiền thưởng là 100 vạn tệ. Tô Quân Quân cũng đang lúc không có tiền, quyết định báo danh tham gia.

Đương nhiên việc này cong phải nói trước với người Tô gia một chút.

***

Tô gia có chỉ có 4 người, cha Tô là điển hình của kiểu người cuồng công việc, cơ hồ đem toàn bộ tinh lực đặt trên khách sạn. Sau khi vợ qua đời, ông ngại phiền toái nên không cưới vợ khác. Ngược lại nuôi dưỡng tình nhân bên ngoài.

Ngày thường cha Tô rất ít khi có mặt ở nhà. Mọi chuyện lớn nhỏ trong Tô gia đều do con nuôi Tô Dật Phong xử lý. Tô Dật Phong năm nay 23 tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học, chính thức vào khách sạn Tô gia làm việc.

Tô Dật Phong rất bận, trên cơ bản không phải mỗi ngày đều về nhà. Chỉ là tầm mắt hắn sẽ không tự chủ mà đuổi theo Tô Ôn Nhu, cũng không phải quá chú ý em gái Tô Quân Quân này.

Tô Quân Quân đem chuyện tham gia thi đấu nói với anh trai. Tô Dật Phong cũng chỉ miễn cưỡng nói vài câu, dặn dò Tô Quân Quân ở bên ngoài làm cho Tô gia mất mặt, cũng đừng gây họa cho gia đình.

Nếu Tô Quân Quân còn là nguyên chủ, chắc chắn sẽ vì anh trai lạnh nhạt mà tổn thương. Rõ ràng đều là người Tô gia, đều là em gái,nhưng trong mắt anh trai chỉ có Tô Ôn Nhu, luôn luôn bỏ qua cô.

Nhưng xem qua nguyên tác Tô Quân Quân lại biết, Tô Dật Phong căn bản không xứng là anh trai tốt. Hắn sớm biết thân thế của mình, hơn nữa đối với Tô Ôn Nhu vẫn luôn là loại tình cảm khó có thể mở miệng.

Tô Dật Phong một lòng tưởng mến Tô Ôn Nhu, nhưng hắn cũng biết việc này vị phạm vào luân thường đạo lý, sẽ bị mọi người khiển trách. Tô gia cũng coi như là một gia tộc quyền quý đương nhiên sẽ không chấp nhận loại gièm pha này.

Rơi vào đường cùng, Tô Dật Phong chỉ có thể kiềm chế tình cảm của mình. Hắn lai luôn muốn thân cận Tô Ôn Nhu, độc chiếm cô, nhưng lại không thể không tìm cách đem dục vọng trong lòng áp xuống.

Cảm giác yêu đơn phương cầu mà không được này vẫn luôn tra tấn Tô Dật Phong. Cho nên người này lúc nóng lúc lạnh, trừ Tô Ôn Nhu, đối với người khác đều là lãnh khốc vô tình.

Tô Quân Quân đối với người "anh trai tốt" này thật sự không tôn trọng nổi, tựu nhiên cũng sẽ không giống như nguyên chủ, hy vọng được Tô Dật Phong quan tâm.

***

Sau khi Tô Dật Phong đồng ý, Tô Quân Quân tự nhiên cũng muốn nói qua chuyện này với Tô Ôn Nhu.

Tô Ôn Nhu vừa nghe em gái nói muốn tham gia cuộc thi nấu nướng liền không cao hứng, cau mày oán trách nói:

" Chúng ta không phải đã sớm nói xong rồi sao? Nghỉ hè này chúng ta cùng với Tử Hàn ba người đi biển chơi. Em thì hay rồi, sao đột nhiên muốn tham gia thi đấu trù nghệ trên truyền hình? Chị phải nói như thế nào với Tử Hàn đây? Ngày thưởng ở trong nhà nấu ăn còn chưa đủ sao, chẳng lẽ còn không đủ cho em chơi?"

Cùng bạn trai hẹn hò còn kéo một cái bóng đèn, Tô Quân Quân cũng không biết chị gái này rốt cuộc nghĩ như thế nào? Không có biện pháp, cô đành phải giữ chặt tay Tô Ôn Nhu, nhẹ giọng khuyên nhủ:

" Chị, chị cũng biết em thích nấu ăn, tuy rằng không so được với đầu bếp chân chính, nhưng em vẫn muốn đi thử trình độ của mình. Lần thi đấu này đối với em là cơ hội khó có được. Em liền không đi biển nữa. Hơn nữa, chị với anh rể đơn độc ra ngoài chơi không phải càng tốt sao? Không có em làm bóng đèn, hai người ngược lại có thể thoải mái hơn. Đến lúc đó bồi dưỡng tình cảm cho tốt, coi như hưởng tuần trăng mật trước."

Tô Ôn Nhu nghe lời này, khuôn mặt xinh đẹp tức khắc nổi lên một trận đỏ bừng, cô hung hăng đẩy Tô Quân Quân một phen mới mở miệng nói:

" Tiểu nha đầu này thật hư muốn chết, ngay cả chị gái ruột cũng dám cười nhạo."

Tô Quân Quân nghiêng sang một bên tránh né, lai cùng Tô Ôn Nhu cười cợt vài câu, chọc đến gương mặt cô đỏ bừng, việc này mới coi như cho qua.

***

Đến hôm chủ nhật, Tô Quân Quân dứt khoát ở luôn trong phòng bếp tiến hành đặc huấn.

Bởi vì xuất thân thấp hèn, trong lòng nguyên chủ vẫn luôn tự ti, luôn muốn lấy lòng cha và anh trai, nên từ nhỏ cô đã thích xuống bếp làm một bữa cơm tình yêu cho người nhà ăn. Chỉ tiếc cha Tô cùng Tô Dật Phong đều không quá cảm kích, nhưng nguyên chủ ngược lại lại luyện ra một thân trù nghệ. Cho nên Tô Quân Quân báo danh tham "trù nghệ đại tái" cũng không khiến người khác hoài nghi.

Sau khi cô vào phòng bếp, không cần cố tình dấu diếm thực lực nữa. Ở trước mặt người làm Tô gia, cô bắt đầu luyện tập kỹ thuật xắt rau củ, tìm về trạng thái của mình đời trước.

Người nhà Tô gia đối với việc cô tham gia thi đấu trù nghệ không quá quan tâm, nhưng hạ nhân Tô gia phải thay đổi cái nhìn về Tô Quân Quân. Đặc biêt là nữ đầu bếp thím Lưu mới tới.

Lưu thẩm lớn lên không quá đẹp, làn da ngăm đen, khoảng 50 tuổi, dưới khóe mắt đuôi lông mày đều là nếp nhăn. Bà vốn dĩ cũng coi như xuất thân từ trù nghệ thế gia, chỉ tiếc mệnh bà không tốt lắm. Chồng bà sau khi cùng người khác thi đấu thua, về sau liên tục làm không tốt các món chiêu bài của quán, người cũng bắt đầu suy sụp không gượng dậy nổi. Cố tình con trai bà thân thể suy nhược, căn bản là nhấc không nổi dao phay, tự nhiên cũng không có biện pháp kế thừa trù nghệ tổ truyền, chấn hưng gia nghiệp. Không còn cách nào khác, thí Lưu đành phải tới Tô gia làm đầu bếp. Cũng có thể kiếm chút tiền nuôi chồng, nuôi con.

Bà vốn dĩ đã sớm không còn sự nhiệt tình đối với nấu ăn. Chỉ là khi nhìn thấy Tô Quân Quân tuổi còn nhỏ mà không sợ vất vả, mỗi ngày đều ở trong bếp bận rộn tới lui, trăm phương ngàn kế rèn luyện trù nghệ, chế biến các loại mỹ thực. Rất giống bà ấy khi còn trẻ, tâm bà cũng tựa hồ chậm rãi sống lại. Khi Tô Quân Quân nấu ăn, thím Lưu luôn không nhịn được mà chỉ điểm cho cô vài câu.

Đời trước, từ khi còn nhỏ, Tô Quân Quân đã theo ông nội học nấu ăn, chưa kịp học xong thù ông nội đã qua đời. Về sau, cô liền tự mình sờ soạng, nghiên cứu. Hiện tại có thể được đầu bếp chuyên nghiệp chỉ điểm, cô đương nhiên nhiên là cầu cò không được.

Tuy rằng không bái sư nhưng Tô Quân Quân cũng xem thím Lưu như sư phụ mình mà tôn kính. Chỉ cần là lời thím Lưu chỉ dạy, cô đều ghi tac trong lòng. Thím Lưu thấy cô có tâm như vậy nên cũng tự hiên mà chỉ dạy nhiều hơn đôi chút.

Có thím Lưu trợ giúp, Tô Quân Quân cũng dần dần thích ứng với vị giác của cơ thể hiện tại. Cứ như vậy, trù nghệ của cô trong thời gian ngắn liền có tiến bộ vượt bậc.

***

Bên kia, Tô Ôn Nhu không có ở nhà, Tô Dật Phong cũng thiếu đi vài phần vướng bận, càng nguyện ý ở lại khách sạn tăng ca. Chỉ là mỗi đêm tăng ca trở về, hắn đều có thể được uống canh nóng do Tô Quân Quân tỉ mỉ làm.

Mặc dù chỉ đơn giản là canh xương hầm cùng nấm hương nấu với nhau nhưng trải qua thời gian chế biến, không ngừng chắt lọc tinh hoa cũng có thể biến thành một món canh mỹ vị vô cùng ngon miệng.

Đêm mùa hạ, từng cơn gió nhẹ thổi qua, làm cho người ta cảm thấy có vài phần lạnh. Nhưng chỉ một chén canh ngon này lại chậm rãi làm ấm dạ dày cùng với tâm của Tô Dật Phong. Hắn lúc này mới chú ý, trong nhà còn một cô em gái khác.

Cùng là 18 tuổi như nhau, Tô Ôn Nhu một lòng chỉ nghĩ đến yêu đương, đem người nhà ném qua một bên. Tô Quân Quân lại không ngại khói lửa mù mịt, ngày nào cũng lưu lại trong phòng bếp làm việc. Còn tranh thủ lúc rảnh rỗi mà không quên làm cho người anh trai này một chén canh. Nghĩ lại, trong lòng Tô Dật Phong không khỏi có chút khó chịu.

Nếu hắn thật sự chỉ là anh trai cả Tô gia, chỉ sợ sẽ yêu thích Tô Quân Quân không chừng. Chỉ tiếc, hắn đối với Tô Ôn Nhu nảy sinh tình cảm nam nữ. Bởi vì tâm trạng có chút thay đổi, Tô Dật Phong đối với Tô Quân Quân càng ngày càng thuận mắt hơn.

Trong lúc ăn cơm sáng,Tô Dật Phong liền không nhịn được cùng Tô Quân Quân nói nhiều vài câu, kêu cô chú ý thân thể, không cần mệt nhọc quá mức. Cuộc thi do dài truyền hình tổ chức cũng không phải là cuộc thi nghiêm túc gì, không cần phải iều mạng như vậy.

Tô Quân Quân cũng không phải nguyên chủ, tất nhiên sẽ không vì Tô Dật Phong nói vài lời hay mà cảm động. Canh buổi tối mà Tô Dật Phong uống bất quá cũng chỉ là thành quả luyện tập của cô mà thôi.

Tô Quân Quân cũng lười cùng Tô Dật Phong nói thêm cái gì, rũ đầu, thành thật ngoan ngoãn mà đồng ý. Đợi Tô Dật Phong đi làm rồi, cô vẫn nên làm gì thì làm cái đó.

Cũng không biết có phải do điều kiện trong nhà tốt hay không hay do thường ăn đồ ăn ngon, vị giác của nguyên chủ tựa hồ còn nhanh nhạy hơn so với Tô Quân Quân đời trước.

Có điều kiện bẩm sinh tốt như vậy, đương nhiên phải đem trù nghệ nâng cao hơn.