Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 52-2




Phi Thiên cầu xin nhìn Tiêu Đạc, hi vọng chủ nhân cũ có thể cứu mình từ trong ma trảo ra.

Chờ đợi nửa ngày, Tiêu Đạc rốt cục mở miệng.

”Nó có nghe ngươi hay không? Nếu không nghe lời, ta để Mạnh Hán tiếp tục đánh.”

Lời này vừa ra, Phi Thiên trực tiếp từ trên đầu gối A Nghiên rớt xuống.

Ưng sinh thê thảm như thế, nó hóa ra còn lưu lạc đến tận mức này? (PS: đời người thì gọi là nhân sinh, đời ưng thì gọi là ưng sinh)

Tiêu Đạc nhíu mày, một tay đem Phi Thiên giả chết nhấc lên: “Thế nào trở nên ngốc như vậy.”

Phi Thiên cúi đầu giả chết, nó không muốn sống, lần này là thật không muốn sống rồi!

Tiêu Đạc nâng tay nhấc cánh ưng lên, càng không vui: “Thế nào ưng này càng ngày càng choáng váng?”

A Nghiên thấy vậy, cũng nhìn không nổi, trực tiếp đứng lên, đoạt lấy Phi Thiên trong tay hắn, ôm lấy.

”Ngươi cũng không cần nói, ta biết, ngươi kế tiếp còn muốn nói, này quả nhiên là loại người nào nuôi ra ưng đấy, ngươi sẽ nói, này tiểu nha đầu ngốc như vậy ngu như vậy, cũng không phải là nuôi được một con ưng ngốc ưng ngu thôi!”

A Nghiên bùm bùm nói một tràng, cuối cùng vành mắt đỏ lên: “Ta chỉ biết ngươi sẽ nói như vậy!”

Tiêu Đạc hơi kinh ngạc, xem bộ dáng nàng mất hứng, vội vàng biện giải:“Ta không có cái ý tứ kia, không muốn nói như vậy, ta chính là thấy ưng này biến ngốc, muốn giáo huấn một chút, miễn cho nó chọc ngươi không vui.”

A Nghiên tràn ra bi phẫn nhìn hắn: “Đúng vậy, thế nào tặng cho ta rồi liền biến ngốc đâu! Trước kia cũng không phải là thông minh thật sao!”

Tiêu Đạc không còn lời nào để chống đỡ, cúi đầu chính mình ngẫm lại, cũng cảm thấy trong lời mình nói có vấn đề. Nhưng lúc này nói nhiều sai nhiều, hắn mím môi, không biết nói gì.

Hắn thậm chí cảm thấy, có lẽ không chỉ Phi Thiên hóa ngốc, còn có cả mình.

A Nghiên thấy hắn thế nhưng không biện giải, thấp đầu, xem ra một bộ dáng chột dạ, càng cảm thấy chính mình nói trúng tâm sự của hắn.

Kỳ thật hiện tại Tiêu Đạc đối với nàng tốt lắm, tốt vô cùng, tốt khiến nàng sợ hãi, nhưng nàng vẫn cảm thấy còn bất mãn, cảm thấy thiếu chút gì.

Có lẽ Tiêu Đạc càng bao dung nhường nhịn cúi đầu dỗ dành nàng, nàng lại càng sợ hãi, sợ có một ngày hắn biến sắc, trở mặt.

Sợ hãi chính mình lại giống trước kia, cắt thịt đút cho ưng cuối cùng chịu lửa đốt, đương nhiên càng sợ tự làm tự chịu, vì hắn đau lòng mà chết.

Nàng nhớ tới hết thảy, cắn môi dưới, đem Phi Thiên mềm nhũn nhét vào tay hắn: “Này ta trả cho ngươi, vốn chính là của ngươi!”

Nói xong, xoay người bỏ chạy.

Tiêu Đạc thấy vậy, vội ôm ưng đuổi theo.

“A Nghiên, ta lúc nào chọc ngươi mất hứng? Ta không có nói ngươi ngốc!”

“A Nghiên, của ta chính là của ngươi, ta đã đem con chim ưng này tặng cho ngươi.”

“A Nghiên, ta không cho ngươi chạy.”

Nói đến đây, hắn đã cản đường nàng, chặn ngang ôm lấy nàng.

A Nghiên giãy dụa, đá chân, dùng nắm tay đánh hắn, nhưng làm thế nào cũng không thể tránh thoát.

Mà ở đây giãy dụa, nàng lại khóc.

”Ngươi khi dễ ta!” Nàng khóc lên án hắn.

”Ta không có.” Hắn nghiêm cẩn biện giải như vậy.

”Ngươi mắng ta ngốc.” Nàng không quên hận cũ.

”là ta ngốc, ta mới ngốc.” Hắn mạnh mẽ lên án chính mình.

”Ngươi còn nói ta xấu!” Nàng có chút mang thù.

”Ngươi xấu? Ngươi làm sao có thể xấu đâu, ngươi với nương ta bộ dạng giống nhau như đúc, nương ta ngày đó đẹp nhất Yến kinh.”

”Lời này chính ngươi nói, ngươi nói ta xấu không có ai muốn! Ngươi trào phúng ta, nói móc ta, khinh thường ta!” Nàng tiếp tục lôi chuyện cũ.

”Đó là trước kia mắt ta mù!” Tiêu Đạc sạch sẽ lưu loát tự mắng mình.

làm ầm ĩ nửa ngày như thế, nàng lên án, hắn cẩn thận biện giải; nàng mắng, hắn cúi đầu nghe; nàng khóc, hắn mềm giọng nhỏ nhẹ dỗ ; nàng lại lên án, hắn lại cẩn thận biện giải... Như thế lặp lại.

Rất lâu sau đó, Phi Thiên đã cảm thấy chính mình muốn ngủ, cúi đầu ngủ gật, hai người kia thật nhàm chán.

Cuối cùng A Nghiên ngừng khóc, trên mặt có chút cười, tay cũng bị Tiêu Đạc nắm, hai người cứ như vậy đi dạo bên bờ hồ xanh thẳm như ngọc. Lúc này ánh mặt trời chiếu vào sóng nước, dường như trên mặt hồ rải đầy đá quý ngân quang lóng lánh. Cuối mùa thu gió thổi qua hồ, thổi nhăn hình ảnh phản chiếu trời xanh như gấm, mang đến một chút hơi nước mát cùng mùi hoa quế mơ hồ thơm ngát, thấm vào ruột gan, rất sảng khoái.

A Nghiên thở sâu, ngắm trời xanh lam, nhìn nam tử bên cạnh nắm tay mình.

Tuy rằng hắn tuổi cũng không nhỏ, tuấn mỹ cao ngất, xuất thân bất phàm, nhưng vừa rồi đối mặt với mình, giống như một đứa trẻ. Hôm nay gió này, hồ nước này, còn có tình cảnh dắt tay bước chậm này, khiến nàng nhớ tới thiếu niên ngày xưa dưới tịch dương ngẫu nhiên gặp gỡ.

Nếu một lần kia, nàng không phải biết hắn là Cửu hoàng tử liền hốt hoảng mà chạy, vận mệnh có phải hay không sẽ có chuyển biến?

ý niệm này vừa hiện lên trong lòng A Nghiên, bất quá giây lát liền biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, ngẫm lại tiểu ni cô kia cắt thịt cho ưng ăn, nàng sau này đã chết, bị chết thực thê thảm.

A Nghiên cúi đầu, khẽ thở dài: “Ưng a ưng!”

tâm tư Tiêu Đạc bên cạnh đều đặt ở trên người nàng, lúc này thấy nàng thở dài, lại nhắc tới ưng, nhất thời nhíu mày: “Ngươi không thích con chim ưng này phải không?”

Nói xong, hắn hơi lộ ra ánh mắt không vui đảo qua chim ưng trên đầu vai kia.

ưng đáng thương, nguyên bản cúi đầu đang ngủ ở đầu vai Tiêu Đạc, bỗng nhiên chợt nghe thấy chính mình bị nhắc tới, nhất thời cảm thấy nằm cũng trúng đạn, sợ tới mức giật mình một cái vội đả khởi tinh thần, hướng về phía Tiêu Đạc khanh khách vài tiếng lấy lòng.

Nếu là dĩ vãng, nó kêu như vậy, Tiêu Đạc tất nhiên sẽ tự đi vuốt ve lông nó, sau đó lại vỗ vỗ đầu trọc của nó. Nhưng hiển nhiên là chủ nhân nó đã thay đổi, bị nữ sắc mê hoặc, chủ nhân nó đã không phân tốt xấu.

”Nó làm ngươi mất hứng, ta liền sai Mạnh Hán đánh nó.” Tiêu Đạc nhẹ nhàng bâng quơ nói như vậy, ngữ khí kia, rất có vẻ gió lửa đùa chư hầu chỉ để mỹ nhân cười.

(PS: điển tích Chu U vương đốt lửa đùa chư hầu để mua lấy nụ cười của Bao Tự)

Đáng thương Phi Thiên, vội vàng dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía A Nghiên.

A Nghiên cũng có chút như nằm mộng, thầm nghĩ đề tài tại sao dời đi nhanh như vậy, lại nhìn Phi Thiên ánh mắt đáng thương hề hề, nhất thời bất đắc dĩ, nàng đồng tình nâng tay sờ sờ đầu ưng: “Ta thực thích Phi Thiên, ngươi không cần đánh nó. Nhìn xem vật nhỏ đáng thương này, đã bị sợ hãi rồi.”

Phi Thiên nghe nói như thế, đôi mắt ưng tròn nhỏ tinh nhất thời tràn ngập cảm kích, cơ hồ sắp chảy nước mắt. Nguyên lai tân chủ nhân đối với nó không tệ!

Tiêu Đạc mím môi, cúi đầu nhìn nàng, không nói chuyện.

Nàng khả năng còn đang giận mình, ít nhất không muốn gặp mình, cho nên vừa rồi tuy rằng nắm tay, nhưng thấy phải đối với bản thân mình xa lạ lãnh đạm. Bây giờ, nàng tự sờ ưng trên vai mình, tư thế này khiến nàng cơ hồ nửa dựa vào mình.

Hai người khoảng cách quá thân cận, tóc dài bị gió thổi bay, cứ như vậy nhẹ nhàng phất nhẹ trên hai gò má nàng, tinh tế nhè nhẹ từng đợt từng đợt giao triền cùng tóc nàng, ở không trung giống như sóng nước lay động ra tư thái ôn nhu.

Cúi đầu nhìn sợi tóc hai người giao triền, trong lòng hắn nổi lên suy nghĩ chua xót khác thường, nhất thời không khỏi vươn tay, cẩn thận đụng vào mấy sợi tóc kia.

ngón tay hơi lạnh nắm lọn tóc bay nhẹ trên mặt, bên trong có tóc hắn cũng có tóc nàng, ngón tay thon dài đẹp mắt dài nhẹ nhàng vuốt ve, nửa ngày sau, mới buồn bã mất mát buông ra.

“A Nghiên.” thanh âm hắn khàn khàn vang lên bên tai nàng, nhiệt khí phun ra quanh quẩn ở chóp mũi nàng.

”Ân?” Nàng như có chút cảm giác, hơi cúi đầu.

”Người ta thực sự có kiếp trước kiếp này sao?” trong giọng nói mang theo một chút nghi hoặc mờ mịt.

”A?”A Nghiên hơi chấn động, ngửa mặt nhìn hắn, đập vào mắt cũng là mê võng có thể thấy được rõ ràng ở đáy mắt hắn.

”Nếu thực sự có kiếp trước, chúng ta nhất định quen biết.” Hắn kinh ngạc nhìn sợi tóc hai người giao triền, thì thào nói như vậy.

Hắn thật đoán đúng rồi... A Nghiên một lần nữa cúi đầu, cắn răng, âm thầm tấm tắc.

”Ngươi nhất định là ta yêu khắc cốt...” Hắn như có chút cảm xúc, không khỏi mơ màng, cứ như vậy âm thầm nói ra.

”Ngừng!”A Nghiên vội vàng ngăn lại, nàng cũng không muốn cho người này mơ màng ở trong này, đều là giả, đều là gạt người! Cái gì mấy đời tình duyên, kia đều là tưởng tượng tốt đẹp.

Sự thật là tàn khốc như thế này.