Song Hướng Mê Luyến

Chương 22: Tần Tu cầm quần lót cô tự an ủi [H]




Convert: Vesperine

Edit: Mạt Mạt | Wattpad: MatDangCanhY

Sau khi đem gậy mát xa tưởng tượng thành Tần Tu, Tô Ánh Hàm thật sự sướng muốn chết rồi.

Những lúc bị Tần Tu thao cô luôn giả vờ ngây thơ thanh thuần, rất nhiều lời dâm đãng không tiện kêu ra miệng, khác với hiện tại...

"Ân ~ a! Tần Tu! dương v*t của anh thật lớn! Ngô, a! Đâm thật sâu vào, muốn anh làm tiểu tao hóa~ a ~ a!"

Gậy mát xa chạy bằng điện không biết là dùng chất gì làm nên, thật sự có một loại cảm giác như côn th*t vậy, Tô Ánh Hàm nhắm nghiền hai mắt, tưởng tượng, thật giống như Tần Tu đang thật sự thao cô.

Tần Tu tách chân cô ra, dùng dương v*t to lớn thô cứng thọc vào rút ra tiểu huyệt, Tần Tu xoa nắn âm đế của cô, đem cô đưa lên sóng triều vui sướng, Tần Tu thậm chí còn vỗ mông cô, một bên làm cô một bên mắng: "Tao hóa, bị đàn ông làm em sướng đến vậy sao!"

Sướng muốn chết!

Cô chính là thích bị đàn ông làm!

Bị đàn ông làm thật sự rất sướng a!

"Ngô, a ~ em là tao hóa ~ tiểu huyệt của tao hóa muốn ăn tinh dịch đàn ông, lãng bức tao hóa muốn ăn đại dương v*t của ông xã nha ~"

"Cho em ~ cho em ~ cho em thêm nữa đi..."

"A ~ a!"

"Sướng muốn chết! Ông xã thao thật sướng! Ông xã thao tao hóa thật sướng ô ô... A!"

Tô Ánh Hàm quỳ bò, thắt lưng sụp xuống, lộ ra vòng eo mảnh khảnh. Cô vì sắp ra mà nhúc nhích gậy mát xa đâm sâu vào trong, sau đó phe phẩy mông tiếp tục rên rỉ.

"Ông xã thao em! Ông xã thao em! Em muốn đại dương v*t của ông xã ~ ân! A!"

"Chính là chỗ đó, chính là chỗ đó... Ô ô... Ông xã đâm tới rồi, ông xã đâm đến chỗ dâm đãng nhất của em rồi ~ ân! A ~"

"Ân... A!"

Tô Ánh Hàm rên rỉ không ngừng, cô phe phẩy mông thừa nhận gậy mát xa cắm lộng, sau đó lại duỗi một tay xuống dưới thân.

Bắt lấy.

Lại hung hăng xoa nắn.

"Ông xã bắt được vú em rồi ~ ngô ~ Anh Tần Tu, không cần... Không cần... Muốn anh Tần Tu hút vú a~"

"A! A ~"

Bàn tay còn lại hướng đến điều khiển từ xa, điều chỉnh độ rung đến mức cao nhất, nương theo sự gia tăng của tần suất chấn động, tiếng rên rỉ của Tô Ánh Hàm cũng trở nên cao vút.

"A!! A ~"

"Muốn bị ông xã thao chết, ông xã đâm thật sâu ~ tử cung bị ông xã thao mở rồi~"

"Tần Tu... Ngô, dừng lại... Đừng làm nữa, đừng làm nữa a..."

"Em muốn tới! Em muốn tới!"

"A!"

Tô Ánh Hàm cao trào.

âm đ*o cô co chặt, mị thịt trong huyệt run rẩy, hung hăng liếm mút dương v*t to lớn của Tần Tu, Tần Tu lại không có bởi vì cô cao trào mà dừng lại, vẫn mãnh liệt làm cô như cũ, thao mở mị thịt sau cao trào đang không ngừng co rút của cô, đâm sâu vào điểm dâm đãng nhất.

"Bạch bạch bạch!"

"Bạch bạch bạch bạch bạch bạch!"

"Ân ~ a!"

Tô Ánh Hàm không thể không cao trào thêm một lần nữa, Tần Tu thao lộng không ngừng, tiếng rên rỉ của cô cũng chưa từng đứt quãng.

Cuối cùng lúc căn dương v*t giả kia kết thúc, còn hướng vào trong huyệt đạo của Tô Ánh Hàm bắn một cỗ nước, bắt chước như bắn tinh thật, Tô Ánh Hàm bị cỗ nước ấm áp kia kích một phát, vòng eo lại run lên, mặt cũng vùi vào gối đầu.

Thật sướng a.

Nhưng sau khi sự sung sướng lắng xuống, Tô Ánh Hàm lại cảm thấy trống rỗng.

Không đủ.

Cô cảm thấy không đủ.

Tuy rằng lúc này cô đã bị gậy mát xa thao tới cao trào, nhưng Tô Ánh Hàm lại nhớ đến nhiệt độ cơ thể của Tần Tu. Cô muốn dương v*t của anh, muốn anh ôm, càng muốn anh hôn cô lúc động tình, đem đầu lưỡi dày rộng đưa vào trong miệng cô, cùng cô câu triền, cùng cô giao hòa.

Cô từ gậy mát xa lấy được khoái cảm.

Lại muốn từ khoái cảm đó cảm nhận độ ấm chân thật của Tần Tu.

"Tần Tu..."

Tô Ánh Hàm rút gậy mát xa ra, tùy tay ném loạn, sau đó ghé vào gối nhẹ nhàng kêu tên Tần Tu.

Em nhớ anh.

Anh rốt cuộc có còn tìm đến em nữa không đây?

Nhưng mà Tô Ánh Hàm không biết chính là, cùng lúc đó, Tần Tu cũng vừa mới dựa vào ảo tưởng mà bắn tinh đạt tới cao trào.

Nhìn chiếc quần lót trên tay dính đầy tinh dịch, mày Tần Tu nhíu lại.

Anh vừa mới tưởng tượng đến cô gái nhỏ kia mà làm chuyện đó.

Em dâu của anh, Tô Ánh Hàm.

Cho dù đến tận lúc này, anh vẫn luôn nhớ rõ giọng nói và nụ cười của cô một đêm kia, cô nói ngày hôm qua thật thêm phiền toái cho Tần đại ca, cô nói em tin tưởng Tần đại ca là chính nhân quân tử, cô nói Tần đại ca, không cần... Cô nói Tần Tu, anh buông tôi ra...

Cô gái nhỏ có bộ dáng rất đẹp, là kiểu mỹ nhân mang theo ngây thơ cùng thanh thuần từ trong xương tủy, đặc biệt là lúc nhìn thấy cô, cặp mắt long lanh kia đựng đầy vô tội, hết sức động lòng người.

Vì thế anh đẩy quần lót cô ra.

Vì thế anh liếm ăn tiểu huyệt của Tô Ánh Hàm.

Vì thế anh đem dương v*t cắm vào cái nơi non mềm khẩn trí kia.

Nơi đó giống như thiên đường.

Tô Ánh Hàm sướng hay không, sướng bao nhiêu, Tần Tu không biết, lúc trước anh chưa từng có bất kì người phụ nữ nào, Tô Ánh Hàm là người đầu tiên, anh chỉ biết, mình như thể đã trải qua cực lạc nhân gian vậy.

Cái loại sảng khoái này, cái loại khoái cảm này, anh ở trên thương trường chiến thắng đối thủ đều chưa từng có.

Cho nên một khắc kia khi chạm vào Tô Ánh Hàn, Tần Tu liền biết chính mình tương lai tất nhiên sẽ lây dính vô số phiền toái, nhưng mà anh vẫn như cũ không khống chế được mà ra tay.

Hơn nữa chưa bao giờ hối hận.

Quá muốn cô.

Cô lớn lên đẹp như vậy, biểu tình cùng thần thái tất cả đều là bộ dáng anh thích nhất, cô nên ở dưới thân anh lang thang vặn eo, mà anh thì nên ở trên người cô không kiêng nể gì rong ruổi.

dương v*t lại cứng.

Tần Tu đem cái quần lót thuộc về Tô Ánh Hàm tròng lên dương v*t thô to của chính mình, lại một lần nữa loát động.

"Thùng thùng."

Hai mươi phút sau, có người gõ cửa.

Tần Tu sửa sang lại nửa người dưới, đem quần lót Tô Ánh Hàm cất vào ngăn kéo, sau đó mới nói "Vào."

Trợ lý đặc biệt Tiểu Tôn cung kính đi vào.

Thanh âm Tần Tu đã khôi phục bình tĩnh: "Điều tra thế nào?"

Tiểu Tôn đem hồ sơ đưa cho Tần Tu, nghiêm túc thuật lại: "Từ kết quả điều tra cho thấy, nhị thiếu gia cùng vị Tô tiểu thư kia xác thật là thanh mai trúc mã từ nhỏ, hai người tuy rằng kém nhau bốn tuổi, nhưng trên cơ bản xem như cùng nhau lớn lên, sau này suốt mấy năm Tô tiểu thư ra nước ngoài du học, nhị thiếu gia mỗi năm đều sẽ bay qua bồi cô ấy một đoạn thời gian, hơn nữa Tô tiểu thư gặp phải chuyện gì, trước tiên sẽ tìm nhị thiếu gia giúp cô ấy giải quyết."

Ngón tay nắm lấy văn kiện của Tần Tu căng thẳng, thậm chí khớp xương vì nắm chặt mà cơ hồ trở nên trắng bệch.

"Tần tổng?"

"Tô tiểu thư ở nước ngoài mấy năm nay quan hệ giao tế khá đơn giản, cũng không có bạn trai, nhưng nhị thiếu gia nhà chúng ta, tình trường quả thực phong phú, tuy rằng hắn đối với Tô tiểu thư rất tốt, mỗi năm đều bay qua thăm Tô tiểu thư, nhưng mà đồng thời, phụ nữ bên người hắn cũng chưa từng thiếu, tôi tra được có sinh viên, có người bình thường, còn có tiểu minh tinh..."

Tần Tu vứt văn kiện trong tay đi, chợt đứng dậy.

Tiểu Tôn nhìn sắc mặt khó coi của Tần Tu, thử hỏi: "Tần tổng, ngài đây là?"

Thanh âm Tần Tu lãnh lệ: "Chuẩn bị xe."

______

Tần Tu: Tần Nhiên cái tên tra nam này! Dám lừa dối tiểu Hàn Hàm! =))))))))