Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả

Chương 1025




Chương 1025

“Các người…”, Đinh Hương tức đến không thốt ra lời, vừa nóng giận, nước mắt chực trào ra.

Mã Sơn không nhìn nổi nữa, những việc khác anh ta không quan, nếu ai ức hiếp Đinh Hương, anh ta tuyệt đối dám xông lên liều mạng.

“Mẹ kiếp, câm miệng hết cho tôi!”, Mã Sơn nhảy ra, giống như Kim Cang có đôi mắt giận dữ, tức giận nhìn phía đối diện.

Anh ta vừa đứng ra, chị Mai, ông chủ Vương và sư phụ Vinh cũng đứng ra.

Bốn người đều là cao thủ, vừa nổi giận, trên người có một luồng khí thế phát ra.

Không khí ở hiện trường trở nên khó thở, lập tức yên tĩnh trở lại.

Có điều phía đối diện cũng đều là thế gia hào môn, đâu có dễ dàng bị dọa sợ. Đặc biệt là các ông lớn của mấy nhà trong đó, họ cũng đều đưa theo vệ sĩ, có người không chỉ đưa theo một người.

Các vệ sĩ đứng ra, nhanh chóng đứng thành một hàng trước mặt.

Khí thế này, lập tức áp đảo bốn người Mã Sơn.

Phạm Huệ Hoa cười lớn nói: “Nực cười, nực cười! Nhà họ Lâm thật nực cười! Lâm Thượng Nghĩa, ông sắp xếp vở kịch như này, không cảm thấy mất mặt sao?”

Lưu Vinh Thành nói với Viên Thọ Sơn: “Ông Viên, nhà họ Lâm bày ra vở kịch như này, còn cố ý muốn mời ông đến đây, chẳng phải là sỉ nhục ông sao?”

Tuy biết rõ Lưu Vinh Thành có ý khiêu khích, nhưng ông ta nói không phải không có lý. Viên Thọ Sơn vô cùng hối hận hôm nay đích thân đến đây, kết quả trở thành trò cười.

Thấy nhà họ Tiền và nhà họ Cao đều không đến, có lẽ là đã biết trước điều gì. Việc này khiến Viên Thọ Sơn càng thêm tức giận.

“Lâm Thượng Nghĩa!”, Viên Thọ Sơn lạnh lùng nhìn phía đối diện: “Vì hôm nay, ông đã tốn không ít tâm tư phải không? Trông có vẻ cũng tốn không ít tiền. Tôi thừa nhận quá trình vừa nãy rất bất ngờ. Nhưng thế thì có ích gì chứ? Ông nghĩ bỗng dưng tạo ra một thế gia thủ đô thì có thể dọa được tôi chắc? Hay là cảm thấy như vậy mọi người sẽ ủng hộ hỗ trợ nhà họ Lâm?”

Lâm Thượng Nghĩa đứng ở đó, cơ thể không nhịn được khẽ run lên.

Ông ta biết việc hôm nay là do Lý Dục Thần sắp xếp. Có thể dùng cách thức xuất hiện như này để cầu hôn với cháu gái của mình, Lâm Thượng Nghĩa rất vui mừng. Đây cũng là coi như đã thực hiện tâm nguyện của ông cụ.

Nhưng ông ta cũng biết, Viên Thọ Sơn nói đúng. Bất luận làm thế nào, cũng không thay đổi được kết cục của cuộc tranh đấu nhà Viên Lâm.

Ông ta không nghĩ ra Lý Dục Thần còn có cách gì, trừ phi trực tiếp sử dụng võ lực. Nhưng nếu như vậy, nhà họ Lâm sẽ trở thành kẻ thù chung thật! Hơn nữa phía sau nhà họ Viên còn có một tông sư Hà Trường Xuân của Tiền Đường.

Lâm Thượng Nghĩa khẽ thở dài một hơi. Ông ta cũng nghĩ Lý Dục Thần tổ chức lễ đính hôn khác thường như vậy, là để tuyên bố thân phận nhà họ Lý thủ đô của mình, và lấy đó để kết giao với các thế gia hào môn, từ đó thay đổi cục diện.

Cách nghĩ này chưa chắc không thể được, nhưng tuyệt đối không phải một lễ đính hôn đơn giản thì có thể đạt được. Nếu muốn thực hiện mục đích này, cần phải lên kế hoạch chi tiết hơn, chia thành nhiều bước, thực hiện từng chút.

Theo Lâm Thượng Nghĩa thấy, Lý Dục Thần rất thông minh, nhưng vẫn còn quá trẻ.

Viên Thọ Sơn thấy Lâm Thượng Nghĩa không nói gì, cười lạnh lùng một tiếng: “Lâm Thượng Nghĩa, đừng nghĩ rằng thế gia hào môn của Nam Giang đều là kẻ ngốc. Ông xem đi, ở đây có ai ủng hộ nhà họ Lâm các người?”