Quân Môn Trưởng Tức

Chương 14: Mẹ, con đến rồi




Lục Châu và đám Bàn Mạt liếc mắt nhìn nhau, mở cửa đáp: "Được, tôi biết rồi, chốc nữa tôi qua."

Bản Thủy hỏi: "Phu nhân trong miệng ông ấy có phải là mẹ của Lệ thiếu tá không?"

Lục Châu nói: "Hẳn là bà ấy."

"Gia, hôm trước Lệ tiểu thư có nhắc qua, trong lòng Lệ phu nhân sớm đã có ứng cử viên cho chức con dâu này rồi, cực kỳ không thích anh làm con dâu bà ấy, hiện tại bà ấy mời anh sang uống trà tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì." Bàn Mạt vội vàng cầm lấy bát cháo đút vào tay Lục Châu: "Gia, anh ăn một chút rồi hãy đi, em sợ bà ấy cố ý làm khó anh, không cho anh ăn, để anh đói bụng cả sáng, thân thể anh vốn dĩ không tốt, không thể để bị đói được."

Lục Châu vừa húp cháo vừa nói: "Các cậu yên tâm đi, dù Lệ phu nhân có ghét tôi đến mức nào, bà ấy vẫn phải chú ý đến thân phận của mình, sẽ không làm ra bất cứ chuyện gì tổn hại đến thanh danh Lệ gia ngay tại Lệ gia đâu."

Bàn Thủy ra cửa lấy áo khoác mặc lên cho cậu.

"Cứ từ từ ăn, tôi đi đây." Lục Châu đi ra sân nhìn chồi non nhỏ vừa mới nảy mầm một cái, thầm nghĩ, hạt giống bình thường phải mất vài ngày mới có thể nảy mầm, mà loại hạt giống này lại nảy mầm chỉ sau một đêm thì quả thật có chút kỳ quái.

Cậu không khỏi nghĩ tới lời ông lão nói tối hôm qua, lẽ nào thật sự đúng như những gì ông ta nói, nơi này chính là Phật tổ ư?

Lục Châu ngẫm thử lại thấy đó là chuyện vô căn cứ, trên đời này thì lấy đâu ra mấy chuyện quỷ thần được.

Sau khi cậu đi, Bàn Mạt chà xát hai tay: "Anh, anh có cảm thấy nhiệt độ càng lúc càng lạnh không?"

Bàn Thủy ừ nói: "Nhiệt độ đúng là giảm đi không ít."

"Lò sưởi xảy ra vấn đề sao? Chúng ta có cần đi xem thử không?"

Bàn Thủy than nhẹ một tiếng: "Chúng ta không biết sửa lò sưởi, có nhìn cũng vô ích, hơn nữa đây là viện của Lệ thiếu tá, gia không ở đây, chúng ta cũng không tiện ở lại, vẫn nên về viện chúng ta ở thôi, lát nữa để người khác tới kiểm tra một chút."

"Được."

Hai người dọn dẹp thức ăn trên bàn.

Lúc rời khỏi Dương Môn viện, lờ mờ nghe thấy tiếng cười quái dị từ trong viện truyền ra, hai người quay đầu lại liếc mắt nhìn, chẳng nhìn thấy ai, bèn tiếp túc cầm hộp giữ nhiệt trở lại viện bên cạnh.

Mẹ của Lệ Nam Huyền là Lam Nhược Nhiễm sống ở tiểu viện Đinh Vãn, cách Dương Môn viện hai cái nhà lớn.

Quản gia đứng ở cửa đại sảnh báo cáo lại, sau khi được cho phép, mới đẩy cửa mời Lục Châu vào.

Lục Châu vừa bước vào đại sảnh, đã nghe thấy tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc của một cô gái.

"Dì Lam, con có mang cho dì loại mỹ phẩm dưỡng da mới do công ty mẹ con phát triển nè, hiệu quả cực kỳ tốt, mẹ và con gần đây dùng nó suốt, dì xem da con có phải mịn màng hơn trước rồi không?"

Lục Châu thuận theo âm thanh nhìn lại, ngồi bên cạnh Lam Nhược Nhiễm là một cô gái tao nhã khí chất xuất chúng, cô ấy cực kỳ xinh đẹp, ngũ quan tinh xảo vô cùng, làn da trắng hồng căng mướt, đôi lông mày lá liễu cong vút, đôi con ngươi trong veo sáng ngời, đôi môi mềm mại ướt át như cánh hoa hồng, dáng vẻ vừa thanh lệ vừa thoát tục khi khoác trên mình chiếc áo lông vạt dài màu lam nhạt, từng cái nhíu mày, từng nụ cười của cô đều toát lên vẻ tự tin cùng hào quang mê người.

Người này hẳn là chị Tương Ý mà Lệ Nam Y nói trước đó.

"Đứa nhỏ này lần nào tới Lệ gia cũng không quên mang quà cho dì, thật có lòng quá." Trên mặt Lam Nhược Nhiễm tràn đầy ý cười.

Miệng Cát Tương Ý đặc biệt ngọt: "Dì Lam giống như người mẹ thứ hai của con vậy, tặng quà cho dì là để tỏ lòng hiếu kính với dì, con muốn dì mỗi ngày đều thật vui vẻ, chỉ không biết dì Lam có thích món quà này của con hay không thôi."

"Thích, đương nhiên là thích, chỉ cần là đồ con tặng dì đều thích, hơn nữa hai ngày nay dì cũng đang băn khoăn không biết nên dùng mỹ phẩm dưỡng da của hãng nào để xóa nếp nhăn ở khóe mắt, con xem con kìa, đưa đồ đến tận cửa cho dì luôn rồi."

Cát Tương Ý nở nụ cười: "Xem ra, món quà này của con đến thật đúng lúc."

Lục Châu nhìn bọn họ nói chuyện không dứt, hoàn toàn không để ý đến cậu, vô tư cởi áo khoác hô lên: "Mẹ, con đến rồi."

Đại sảnh lập tức chìm vào im lặng.