Quá Dã

Chương 2: Đặc cược




Tác giả: Túng Lan

Editor: Tiểu Màn Thầu

Thời điểm tan học, mưa tạnh.

Lâm Sơ bỏ ô vào túi ni lông đút vào cặp sách, chạy một mạch đến cửa hàng văn phòng phẩm bên cạnh trường học.

Đã gần sáu giờ, đến giờ ăn tối, cửa hàng hoành thánh nhờ một người dì giúp đỡ, nhưng luôn ở tình cảnh quá bận. Lâm Sơ không dám ở lại lâu. Tính tiền rồi rời di

Vừa bước ra khỏi cửa hàng, cô nhìn thoáng qua Lý Tư Xảo cùng đám bạn của cô ta họ đang tới đây. Trong một giây, không cần suy nghĩ, thân thể phản ứng đầu tiên quay đầu bỏ chạy.

Không có đích, cô chạy về phía trước chạy đến không nổi nữa, quay đầu lại không thấy bọn họ đâu. Lâm Sơ thở phào, ôm ngực không dám ở nơi này lâu, cũng không dám trở về chổ cũ, đi loanh quanh tìm trạm xe để về nhà.

“Chậc chậc, bạn học này trông quen quen?”

Lâm Sơ dừng lại, giọng nói bên tai cô trùng khớp với giọng nói từ tiệm thuốc bảo tay phỏng cô ghê tởm hôm qua

Cô hanh chóng phản ứng, không quay đầu lại, tăng tốc bước đi, quẹo tới một ngã ba

Lúc cô quay lại, Tiền Khiêm người nhìn thấy bàn tay trái của cô có vết bỏng nổi bong bóng dính miếng thuốc mỡ màu vàng nhờn.

“Ồ, là người nữ sinh tối hôm qua!” Tiền Khiêm nhớ lại, không nói nên lời khi thấy cô biến mất nhanh chóng, “Bộ cậu ta bị ma đuổi hay sao mà đi nhanh như vậy? Nhưng lần đầu tiên tôi gặp một “học sinh tốt ”như vậy. rất thú vị. “

Trong hẻm nhỏ, Lâm Sơ đột nhiên dừng lại.

Đầu hẻm trên bức tường hiện ra bản đèn lấp lánh hoành tráng-- Tiệm nét Đêm Huy

Bên cạnh bức tường, Lối vào tiệm net, vài nam sinh ngồi trên bậc thềm, miệng hit mây thả thói, nhả nhớn cười

"Lớn lên thật đẹp, nhưng con mẹ nó quá ngoan đi "

"Quá Ngoan á?"

"Mẹ nó, cậu không hiểu ý tứ Khiêm ca? Chính là loại mà giáo viên và phụ huynh nhìn vào đều thích, con nhà người ta trong truyền thuyết. Bị chúng ta câu được. Chậc chậc tưởng tượng khuôn mặt như táo bón của giáo viên.... Ha ha ha...."

"Cậu thật hư, nhưng mà có chút thú vị nha"

“Các cậu con mẹ nó như vậy hư?! Bất quá là rất có ý tứ.”

“Trông quá non đi, cảm giác chơi không nổi.”

"Không thử sao biết chơi không nổi?”

"Tin hay không, anh em, tôi một tuần là thu thục được người, Dạy cô ấy thành dạng dễ bảo! "

Tiền khiêm châm thuốc, hít một hơi dài rồi cười:"Như cậu? Ít ra cũng giống như... "

Cậu hất càm quay mặt tình chờ gặp Trần Chấp đang hút thuốc. Bên bức tường.

Ban đầu muốn nói "Giống như tôi" giờ thì thay bằng "Ít nhất cậu phải có nhan sắc giống Chấp ca."

Các nam sinh trợn mắt cười te toét "Nữ sinh kia nhìn thì có đẹp, nhưng Chấp ca nhìn rất chướng mắt loại này, Không thể không thể"

Tiền Khiêm nụ cười chói lóa nói:. "cược một trận không'

? vài tinh thần Hăng hái khác "cược gì? ''

"Cược xem Chấp ca được hay không bắt nữ sinh kia trong tay, nói chuyện thuận lợi trong hai tháng"

Một số người nhìn Trần chấp đầy phấn khởi

Thiếu niên dựa vào tường hút thuốc, cảm nhận được tầm mắt của họ, ngước lên nhìn lại, anh thấy một vài người sáng chói mắt hướng về mình nhưng không mấy thiện cảm.

Tiền Khiêm hứng thú “Chấp ca, chỉ cần cậu nói chuyện viên mãn suốt hai tháng cùng nữ sinh kia liền thắng”

Anh tùy ý dụi tắc thuốc

“Ai?”

“Vừa đi ngang qua. Nữ sinh đó, Chấp ca cậu trụ được hai tháng không? Năm trăm."

"Ta thấy không được - "

"Ta cũng không được"

" Ta cũng không được! "

Tiền Khiêm trợn tròn mắt "Chết tiệt, các cậu thật nhàm chán mau tới đặc đi"

"Hắc hắc, Khiêm ca sao cậu không đặc:

Tiền Khiêm phun ra câu nói tục: "Con mẹ nó....tôi cược có thể "

Thiếu niên dựa vào tường, hút điếu thuốc mới, làn khói che biểu cảm. Anh lạnh lùng nhìn đám người đem mình ra cược

Mưa rơi từng giọt dọc mái hiên. . Đam Mỹ Sắc

Anh ta hút gần hết thiếu thuốc, dáng người thẳng tắp

Một giọt mưa rơi nghe "gai góc", giọt khác lặng im.

Anh ngẫu nhiên nén thuốc ra xa, vòng khói tạo thành đường cung tơi thẳng vào thùng rác. Bầu trời xám xịt tối hẳn, đèn đường chưa kịp bật sáng.

Trong con hẻm chật chội, Lâm Sơ đang dựa vào tường, sau cuộc chạy nhanh, hô hấp hỗn loạn cũng đã bình tĩnh lại, thanh âm thiếu niên tràn ngập bên tai mang theo gió lạnh.

Không biết có phải do đứng hứng gió quá lâu mà từ đầu đến chân lạnh thấu xương