Phu Quân Về Cùng Ta

Chương 6




Trống ngực ta đập thùng thùng.

Hắn nói "cũng", tức là đang chứng thực suy đoán của ta.

Ta có thể đoán ta sống lại lại ngờ có Tiêu Úc bước lên chín nghìn bậc trường sinh cầu xin cho ta.

Nhưng Giang Thời Kính thì sao?

Ta thấy tim mình đập thình thịch, còn chưa kịp nghĩ ra nguyên nhân thì lại nghe thấy hắn nài nỉ:

"Tống Lê, kiếp này không giống như kiếp trước, những chuyện đó vẫn chưa xảy ra, chúng ta có thể làm lại từ đầu không?"

Hắn hỏi "có thể làm lại từ đầu không" khiến ta thấy buồn cười.

Đúng là kiếp trước ta thích hắn. Ta vốn tưởng rằng hắn cũng thích ta.

Bởi vì hắn sẽ bí mật đưa ra ra khỏi thành, sẽ cưng chiều xoa đầu gọi ta là "tiểu cô nương".

Nhưng sau này, khi ta và Tô Giáng ra khỏi thành bị bọn cướp bắt.

Rõ ràng chỉ cần cố thêm một chút là hắn có thể cứu được cả hai chúng ta rồi.

Nhưng hắn chỉ cứu Tô Giáng, để lại một mình ta trong ổ cướp.

Đó là lần đầu tiên ta giết người. Nhưng dù ta liều chết để giữ trong sạch, thanh danh của ta cũng mất.

Xuất phát từ lòng áy náy, hắn hứa sẽ cưới ta, và hắn cũng làm thật. Nhưng vào ngày đại hôn, ngoại thất tới phủ làm ầm ĩ.

Ban đêm, hắn cũng chỉ ngồi yên trong phòng cưới, buồn bã uống rượu cả đêm, sau này cũng chưa từng chạm vào ta.

Kiếp trước nếu ta vén khăn voan lên thì có thể nhận ra tâm tư của hắn, kịp thời tránh bị tổn thương.

Nhưng đêm đó ta bị khăn che mắt, cũng bị lời nói dối của hắn che tim.

Cho đến khi Tô Giáng truyền thánh chỉ giả, Tống gia gặp nạn, Tô Giáng bị ban chết.



Chỉ mấy tháng sau, hắn đưa một người phụ nữ có ngoại hình giống hệt Tô Giáng về.

Hắn nâng nàng ta làm thiếp, ngày đêm ở trong phòng nàng, triền miên hằng đêm.

Ngay cả khi hắn chuyển đến thành Lan Ngọc Quan, ta và thiếp thất đó cùng bị bắt, hai mũi tên bắn ra cùng lúc, hắn cũng chỉ bay người về phía thiếp thất kia.

Giống như lần đầu hắn bỏ rơi ta.

Lần đó, hắn cũng vứt bỏ ta không chút do dự.

Để mặc cho ta bị tên bắn vào ngực, bị thủ lĩnh quân Khương chém vào mặt ta trút giận, cuối cùng mất mạng.

Rõ ràng những chuyện này đã từng xảy ra, rõ ràng hắn cũng nhớ, vậy mà vẫn muốn làm lại từ đầu.

Ta cảm thấy thật buồn cười.

Cũng không nhịn được buông một câu châm chọc.

"Giang Thời Kính, ngươi nằm mơ đi!"

_________

Lời ta nói đã chọc giận hắn.

Vừa dứt lời, ta đã thấy ánh mắt hắn tối sầm lại.

Hắn như phát điên, bất ngờ kéo ta vào lòng.

Ta bất ngờ mất cảnh giác bị hắn chồm tới cắn mạnh vào môi ta.

Cho đến khi nếm thấy vị tanh của máu, hắn mới buông ra, hung tợn nói:

"Quả nhiên nàng đã động tâm với Tiêu Úc."

"Nhưng Tống Lê, nàng đừng quên ta mới là phu quân của nàng! Nàng yên tâm, chờ ta giết bọn chúng, chúng ta sẽ có thể..."

Chắc là hắn định nói, "Chúng ta sẽ có thể trở lại như trước đây."

Nhưng hắn còn chưa nói xong đã bị một mũi tên nhọn từ ngoài cửa bắn vào cắt ngang.

Bên ngoài có tiếng đánh nhau, tiếng binh khí va chạm không dứt.

Có người đến báo: "Kỳ Vương dẫn người xông đến!"

Gần như vừa dứt lời, Tiêu Úc cầm kiếm xông vào.

Nhìn thấy Tiêu Úc, vẻ mặt Giang Thời Kính đột nhiên thay đổi.

Hắn híp mắt, giọng nói lạnh như sương mùa đông.

"Kỳ Vương điện hạ, dù ngài có là vương gia cũng không thể tự tiện xông vào nhà dân chứ?"



Tiêu Úc không trả lời ngay.

Hắn nhìn ta.

Dường như nhìn thấy khóe môi ta dính máu, hắn đột nhiên ngừng thở, gân xanh trên trán nổi lên.

"Ta nhận lệnh của Tống tướng quân đi tìm kẻ xấu bắt cóc Tống nương tử, đây không phải là nhà dân, mà là sào huyệt của bọn cướp!"

Nói rồi cầm kiếm đâm về phía Giang Thời Kính. Hắn rút thanh đao dài trên giá đỡ.

Hai người đánh nhau từ nhà ra ngoài.

Cả hai đều học võ từ tổ phụ ta, khó phân cao thấp.

Trong một thời gian cũng không thể phân thắng bại.

Ta đi ra ngoài, nhân lúc không có ai chú ý mà nhặt kiếm từ dưới đất lên, ước lượng trong tay.

Sau đó vòng ra phía sau Giang Thời Kính.

Khoảnh khắc thanh kiếm đâm xuyên qua vai Giang Thời Kính, hắn đột nhiên quay lại.

"Tống Lê, nàng muốn giết ta?"

Ta không giảm sức, lại đẩy thanh kiếm vào sâu hơn.

"Đúng, ta muốn làm vậy từ lâu rồi."

Ta muốn hắn nếm trải cảm giác bị mũi tên bắn vào.

Cũng muốn hắn nếm trải cảm giác sợ hãi khi dần mất đi mạng sống.

Câu trả lời của ta nằm ngoài dự đoán của hắn.

Ta thấy hắn sững sờ, sau đó dịu giọng: "Tống Lê, rõ ràng nàng thích ta..."

Ta cười khinh.

"Chắc Trình Thù đã nói cho ngươi biết, nếu để ta gặp lại ngươi, đừng trách ta không lưu tình."

Dứt lời, ta ghé sát vào hắn, dùng giọng mà chỉ ta và hắn có thể nghe thấy, thì thầm:

"Muốn làm lại từ đầu? Ngươi biết kiếp trước ta chết như thế nào không?"

"Ta bị mũi tên bắn vào ngực, đau đớn mà chết...."

__________

Vẻ mặt của Giang Thời Kính phải nói là rất xuất sắc.



Hắn mở to mắt, như không dám tin, lại như hối hận.

Một lúc lâu sau, hắn mới lẩm bẩm như kẻ điên: "Xin lỗi.... Nàng yên tâm, ta sẽ báo thù cho nàng, chỉ cần ta báo thù cho nàng, chúng ta sẽ trở lại như trước, đúng không…"

Ta không trả lời.

Mãi đến khi hắn được cứu đi, bàn tay ta mới không nhịn được run rẩy.

Khi đâm hắn, ta không hề do dự. Nhưng ta sợ m.á.u. Tiên Hiệp Hay

Từ lần đầu tiên g.iet người ở kiếp trước, ta bắt đầu sợ.

Màu đỏ đó xuất hiện trong mỗi giấc mơ của ta vào ban đêm, quấn lấy làm ta không thở nổi.

Mà lúc này nhìn đôi tay dính đầy ma.u tươi của Giang Thời Kính, ta như bị bỏng nặng.

Ta chùi tay lên y phục, muốn lau sạch nhưng càng lau càng bẩn.

Đang trong lúc hoảng loạn, lại có người nắm lấy tay ta.

Vừa tỉnh táo lại, ta chạm phải ánh mắt sâu không lường được của Tiêu Úc.

Hắn nói: "Tỷ tỷ, đừng sợ."

Rõ ràng chỉ là mấy từ ngắn gọn bình thường, nhưng nó như có ma lực làm ta thật sự bình tĩnh lại.

Mãi đến lúc này ta mới phát hiện, ẩn sâu trong đôi mắt bình tĩnh của Tiêu Úc xen lẫn một chút cảm xúc khó phát hiện.

Hắn nhìn lên mặt ta, đánh giá từng tấc một, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở môi ta.

Sau đó nhẹ nhàng vươn tay ấn nhẹ lên môi ta một cái.

Hành động bất ngờ này làm ta phải hít một hơi.

Còn chưa kịp hoàn hồn thì hắn đã cúi xuống hôn ta.