Phong Hoa Phụng Nguyệt Trần Triều

Chương 32




Ngự Liễn của Hoàng thượng còn chưa đến cổng viện Thiên Nguyệt, mà Thanh Nguyệt và đám nô tài đã phải đứng sẵn ở ngoài chờ hắn đến.Trần Từ Yến đã hơn tuần nay chưa ghé hậu cung, nay lại ghé vào viện của nàng,khiến Thanh Nguyệt có chút bất ngờ.

Hoàng Thượng Giá Đáo- Tiếng Thiên Công Công từ ngoài truyền vào trong.

Người trong viện đồng loạt quỳ gối hành đại lễ với người:"Cung nghênh Hoàng Thượng Thánh An."

Dáng vẻ hắn từ cửa cung đi vào nhìn có chút dũ dằn. Khắc hẳn khuôn mặt mấy hôm trước mà nàng gặp hắn.

- Miễn lễ đi...

Thanh Nguyệt được Minh Lan đứng bên cạnh đỡ dậy.Lúc này nàng quay sang nhìn Minh Lan đứng bên cạnh rồi nói thêm:"Hoàng thượng có vẻ mệt mỏi,muội đi nấu một bát súp gà cho người đi..."

"Vâng ạ " Minh Lan kính cẩn vội quay đi nghe lệnh

...

Thanh Nguyệt cũng bước vào phòng thấy Hoàng thượng đang ngồi ăn điểm tâm mà nàng để trên bàn. Đang nhìn Trần Từ Yến ăn thì đột nhiên hắn quay lại nhìn nàng, khiến Phụng Thanh Nguyệt có chút ngại ngùng.

- Nàng đứng đó làm gì, mau đến đây!

Thanh Nguyệt từ từ đi đến rồi ngồi đối diện Hoàng Thượng:" Hoàng thượng sao nay lại đến viện của thần thiếp vậy?''

Từ Yến đang ăn thì cũng dừng lại rồi nhìn nàng:" Sao hả, nàng không thích trẫm đến đây!"

- Thần thiếp nào dám!

Trần Từ Yến mỉm cười rồi đưa mắt nhìn thấy một cái bình ngọc tuế được cắm mấy bông hoa mẫu đơn tím:" Ái phi lại là yêu thích mẫu đơn, ngày mai sai người ở nội vụ phủ đưa bồn Đấu Lam tới."



- Thần thiếp bất quá thấy đóa hoa đó đẹp liền gọi người mang chút tới, nếu thật đưa bồn tới, đãi quá mấy ngày, Hoàng Thượng đến xem chỉ sợ chỉ có thể thấy cành khô.”

Hắn nghe vậy cũng không nghĩ là nàng sẽ thẳng thắn cự tuyệt như vậy, nếu là nữ nhân khác, mặc kệ được kiểu gì ban thưởng, cũng chỉ sẽ cao hứng tạ ơn.

"Đồ mà trẫm muốn ban cho nàng, nàng không thích nó sao?” Trần Từ Yến thấy Phụng Nguyệt như vậy, thực sự có vài phần dò hỏi tới cùng hứng thú.

 Phụng mỹ nhân mặt mày một nghiêng, liền lại là một loại khác phong tình:" Thần thiếp nào dám, chỉ sợ đến khi trồng vào nó sẽ trông không còn được đẹp sẽ làm mất đi nhã hứng của người..."

Cùng lúc đó Minh Lan cũng bê chén súp gà vào và đặt trước mặt Hoàng Thượng.

- Nhìn thần sắc Hoàng thượng có vẻ không được tốt lắm, nên thần thiếp có bảo người nấu cho người một chén.

Hắn nhìn bát súp gà nóng hổi...tỏa ra một mùi vô cùng thơm:" Nàng đã có lòng rồi!"

Trần Từ Yến duỗi tay đi vỗ màu tím cánh hoa, một tia lạnh lẽo một tia trơn trượt, cho người ta một loại cảm giác thoải mái:"Trẫm nhìn này Cát Cân Tử này lại có một cảm giác...rất thoải mái..."

Thanh Nguyệt nghe vậy thì liền mỉm cười:" Hoàng Thượng cũng thật biết thưởng hoa...Tuy loài hoa này ít nhiều khó sánh được với các loài hoa khác trong Hoa Thanh hay Ngự Hoa Viên nhưng lại có thể chưa khá nhiều bệnh. Thần thiếp không được học qua y dược nhưng cũng biết một chút ít nếu dùng mẫu đơn phà trà cũng có thể chữa chứng mất ngủ, giúp an thần mang lại cảm giác dễ chịu..."

Nghe được nàng nói vậy, bất giác khóe miệng hắn có chút mỉm:" Nàng đúng là đã đọc rất nhiều sách...

- Thần thiếp chẳng qua là đôi lúc không có gì làm thì đọc thôi a...

...

Ngày hôm sau sáng sớm tỉnh lại khi, Trần Từ Yến đã mặc long bào xong, chính duỗi thân xuống tay cánh tay từ cung nữ quỳ trên mặt đất sửa sang lại bào bãi. Nhìn thấy nàng tỉnh lại, hắn vẻ mặt ôn hoà nói: “Trẫm nhớ không nhầm thì hôm nay nàng sẽ thỉnh an Nguyên Quý Phi.”

- Vâng, đa tạ Hoàng thượng đã nhắc nhở.

Hắn nhìn nàng xong thì cũng rời đi.Để lại đang ngồi trên giường nhìn theo bóng dáng hắn.



- Chủ tử, nô tì đã chuẩn bị nước cho người.Người dậy chuẩn bị đi thỉnh an Nguyên Quý Phi, chứ để bị muộn sẽ không hay.

"Ta biết rồi". Nàng bước chân xuống khỏi giường rồi ghé vào thau tắm. Xong là chộn một bộ y phục nhã nhặn để đi đến thỉnh an...

Đại thái giám đi vào trong chính điện để báo với Nguyên Quý Phi, khi được nàng ta cho phép thì nàng mới được tiến vào chính điện.Lúc này bên trong đã có rất nhiều vị phi tần đang ngồi.

- " Thần thiếp xin thỉnh an Nguyên Quý Phi...Nương nương vạn phúc kim an."

Nguyên Quý Phi nhìn tổng thể nàng ta rồi khẽ cười:" Miễn lễ đi."

" Phụng Mỹ Nhân hôm nay tới có chút muộn." Linh Tần thanh âm mỹ diệu lên tiếng.

- "Thần thiếp có tội, xin Nguyên Quý Phi trách phạt."Tuy được Nguyên Quý Phi cho miễn lễ nhưng nàng lại vẫn hành đại lễ.

Hiền Phi ngồi bên cạnh lúc này sắc mặt khẽ biến, thấy Hàn Bình Di mặt không tức giận, nàng ta liền liếc xéo sang Phụng Thanh Nguyệt.

- Bổn cung thấy, Phụng Mỹ Nhân hôm qua phải hầu hạ Hoàng Thượng.Đến sáng nay Hoàng Thượng mới rời khỏi viện Thiên Nguyệt.Nên lần này bổn cung sẽ tha thứ cho muội.Mau đứng lên đi"

Chỉ chờ nói đến đó Di Hương bên cạnh liền đỡ nàng đứng dậy:"Tạ Quý Phi nương nương. "

Linh Tần lại hướng mắt về phía Thanh Nguyệt:" Hoàng Thượng, cũng thật là yêu thích muội muội. Y phục muội đang mặc là vải lụa ở Lạc Dương tiến cống đúng không?"

Thanh Nguyệt nghe vậy phải cảm thán...Mới đó mà đã soi đến y phục nàng đang mặc:" Dạ."

Nguyên Quý Phi biết ý trong câu nói cố tình của Linh Tần liền lên tiếng nói đỡ cho Thanh Nguyệt

- Phụng Mỹ Nhân mới nhập cung, y phục sẽ không nhiều nên được ban thưởng cho.Dù sao cũng vừa được Lạc Dương tiến cống lên chắc Hoàng Thượng tiện ban thưởng cho muội ấy luôn.