Phong Diệp Nhất Thu

Chương 6-1: Phiên ngoại 1: Nguyên Phong




Edit by An Nhiên

Hắn sinh ra trong dòng dõi phú quý, ngoại hình khôi ngô, tư chất thông minh, học một hiểu mười, đi học lại càng nổi bật, cho tới bây giờ mọi thứ đều hài lòng đắc chí.

Năm đó mười sáu tuổi, hắn đi qua rừng phong chợt có cảm hứng, viết một bài thơ thất ngôn tứ tuyệt, ca ngợi cây phong vào mùa thu, lá đỏ tuyệt diễm cả vạn dặm trời sương, không chịu ẩn mình, chỉ độc hướng về thế gian. Bài thơ viết rất hăng hái khí phách, khiến người đọc bất luận là thiếu niên cùng lứa hay lão tiên sinh đều tán thưởng không ngớt.

Vừa đúng dịp đường huynh (anh họ) đến nhà làm khách, thời điểm bàn về văn thơ xem thử bài thơ mới này của hắn cũng liên tục tán thưởng. Hắn đang đắc ý, đường huynh lại có ý kiềm lại thái độ kiêu ngạo của hắn, cười nói: "Gần đây ta cũng đọc được một bài thơ vịnh cây phong, cũng viết rất cao minh, so với ngươi thì..."

Hắn vội hỏi thế nào.

Đường huynh cười nói: "Hình như nhỉnh hơn một chút. Trùng hợp là bài thơ kia cũng dùng thể thất ngôn tứ tuyệt, cũng cùng vần thơ với ngươi."

Lòng háo thắng của hắn phát tác, vội vàng hỏi đường huynh bài thơ đó như thế nào, thầm nghĩ từ trước tới giờ vịnh cây phong cũng không có mấy ý nào khác, phần lớn là gửi gắm tình cảm, đau buồn, có khác chăng là dùng từ ngữ tinh tế hơn, cũng chẳng có gì đặc biệt.

Đường huynh vung bút, viết ra."Ngươi xem đi!"

Hắn đọc thử, nhất thời không nói nên lời.

Hắn thừa nhận bài thơ rất hay, nhưng lòng vẫn không phục, bèn cầm hai bài đi thỉnh giáo phụ thân, hỏi bài nào hay hơn.

Nguyên đại nhân nhìn nói: "Ta thấy mỗi người mỗi vẻ. Ngươi đưa mẫu thân nhìn xem, thơ từ nàng giỏi hơn ta."

Vì vậy hắn lại đi tìm mẫu thân.

Nguyên phu nhân đọc hai bài, mỉm cười nói: "Ca ca ngươi nói không sai, đúng là hơn ngươi một bậc."

Mặc dù đã dự liệu trước nhưng hắn vẫn thất vọng. Hắn biết mẫu thân đánh giá luôn không sai, ngoài miệng lại hỏi: "Người này giỏi hơn con ở điểm nào?"

Nguyên phu nhân nói: "Thơ ngươi làm phóng khoáng, cũng không tệ. Bài thơ này... nhẹ nhàng điềm đạm, từ ngữ thanh mát, câu đối về hoa rụng cỏ khô là thái độ thương tiếc, ngưng sương cũng coi là một vòng đời lại thể hiện sự bền bỉ cứng cỏi mà không quá sắc bén; câu cuối lòng theo mây trắng vượt ngàn gian nhà bày tỏ tâm thái tự do thanh thản. Thơ ngươi sắc bén như bảo đao lợi kiếm, thơ hắn điềm tĩnh như núi sâu sông dài, cảnh giới tự nhiên có cao thấp."

Hắn nghẹn lời không nói được gì nữa.

Nguyên phu nhân lại mỉm cười: "Người viết bài thơ này chắc hẳn là một người ôn hòa nhã nhặn, rộng lượng kiên nhẫn."

Hắn cố ý nói: "Ít cảm xúc như vậy, con thấy rõ là người tỏ vẻ trải đời!"

Trở lại phòng, đắc ý ban đầu đã bị quét sạch, hắn hỏi đường huynh vẫn còn đang lén cười: "Bài thơ này là ai làm?"

Đường huynh nói: "Một vị tiên sinh ở trường Lan Huy, họ Diệp tên Diệp Nghi Bân, tự Tử Lâm."

Trường Lan Huy... Tâm hắn khẽ động, còn hai tháng nữa, bản thân hắn sẽ nhập học ở ngôi trường rất nổi danh ở Giang Nam kia.

Cuối cùng cũng nhìn thấy người nọ, nam tử chừng hai mươi tuổi, quả nhiên là người nhã nhặn, nói chuyện chưa từng cao giọng, luôn mang theo nụ cười ôn hòa, đối đãi đệ tử cũng vô cùng khoan dung. Thoạt nhìn dung mạo y không nổi bật, nhưng nhìn kỹ ngược lại cảm thấy vài phần thanh tú, cử chỉ rất văn nhã.

Nhìn giống một người quân tử.

Tâm hắn ngầm mang khiêu khích, cố ý bày mặt lạnh, lạnh nhạt với người nọ, thỉnh thoảng mở miệng cũng là lời vô lễ, để xem người nọ ôn hòa nhã nhặn, rộng lượng kiên nhẫn thế nào.

Người nọ có chút nghi hoặc, giống như không biết bản thân đắc tội hắn ở đâu. Nhưng vẫn luôn ôn hòa đối đãi, mỉm cười đáp lời hắn không hề so đo. Thường thường còn chủ động hỏi han nói chuyện, thời điểm bị làm mất mặt cũng chỉ bất đắc dĩ cười cười, chưa từng đối chọi gay gắt, lại càng không mở miệng quở trách.

Hắn thầm nghĩ tính khí đúng thật là tốt, nếu là người khác thì đã sớm khó chịu, lạnh mặt phê bình.

Ai ngờ dường như ngược lại suy nghĩ của hắn, hắn mới nghĩ vậy không lâu, người nọ chợt bắt đầu trở nên lạnh nhạt —— thấy hắn liền lập tức không nói nữa, thời điểm gặp phải cũng chú ý tránh đi, càng không còn chủ động bắt chuyện với hắn, hoàn toàn không thân thiết tự nhiên như với các đệ tử khác.

Có một lần ở Tàng Thư Các, hắn đứng trước giá sách đang đọc sách dở, người nọ đi vào, bản thân cố ý không chào hỏi, người nọ cũng im lặng không lên tiếng, đứng xa xa ở chỗ khác. Hắn đọc sách xong muốn đi về, trước lúc ra cửa quay đầu lại nhìn một cái, thấy người nọ đi đúng đến chỗ vừa rồi mình đứng, bắt đầu lấy sách.

Hóa ra người nọ muốn chờ hắn đi rồi mới chịu đến! Hắn còn ở thì không chịu!

Hắn không khỏi để ý trong lòng. Ghét mình đến mức này ư? Bao nhiêu khoan dung dễ gần ban đầu đều chỉ là giả?

Quả nhiên... rõ ràng là kẻ lòng dạ nhỏ mọn, còn muốn giả vờ quân tử rộng lượng cái gì, giả chưa được mấy ngày đã mất kiên nhẫn... Lật tẩy được điều này, đáng lẽ hắn phải có cảm giác thắng lợi mới đúng, thế nhưng không hiểu sao chỉ thấy nghẹn trong ngực.

Thái độ của hắn đối với người nọ càng thêm ngạo mạn, mở miệng lại càng luôn châm chọc. Người nọ tuy có lúc lúng túng xấu hổ, nhưng vẫn không so đo, mở miệng đáp lại đều là lời đẹp ý tốt. Chỉ là vẫn cách xa hắn như trước, càng không chủ động nói chuyện với hắn nếu không cần thiết.

Hắn nhịn không được oán người nọ, nếu như lúc trước chịu đối xử tốt, vì sao lại thay đổi? Nếu đã thay đổi, vì sao còn khoan dung với hắn? Đồng thời nhịn không được ảo não: bản thân đang êm đẹp vì sao muốn đi dò xét người ta? Cuối cùng lại tự chuốc phiền não.

Hắn bắt đầu không tự chủ được quan sát người nọ, muốn hiểu rõ người nọ rốt cuộc là người như thế nào, chẳng những thời thời khắc khắc chú ý lời nói cử chỉ của người nọ mà còn cố ý hỏi thăm những người có giao hảo với y. Bình thường gặp thì hờ hững, nhưng lòng vẫn luôn nghĩ đến, cũng không thể nói là ghét hay thích, tóm lại, để ý không lý do.

Học tài của người nọ quả thực rất giỏi, dù là hắn cũng không tìm ra khuyết điểm. Hắn không thể không thừa nhận, trong số những học giả uyên thâm đức cao vọng trọng trong trường, người nọ không hề thua kém, đủ làm thầy của hắn; về phần bài thơ kia hay hơn hắn cũng rất đúng.

Thời điểm ở nhà nói chuyện với phụ mẫu về các tiên sinh dạy học trong trường, lúc nào hắn cũng nhắc tới người nọ nhiều nhất, tuy rằng ngữ khí bình thản cũng không ca ngợi, lại vô thức toát ra cảm giác tán thưởng. Người nọ viết văn viết thơ gì hắn cũng muốn tìm đọc kỹ; nếu không xuất bản thành tập, hắn cũng tự mình chép lại lưu giữ.

Giữa cảm giác vừa oán hận vừa ngưỡng mộ, vừa ngờ vực vừa trông mong, dáng vẻ người nọ lại càng không xua đi được. *Thân bất do kỷ, hắn lưu tâm mỗi một câu người nọ nói, bước chân chung quy luôn đi tới nơi người nọ thường đi. Hắn biểu hiện vô lễ trước mặt người nọ, lại vừa hy vọng người nọ có thể lại gần mình, trong lúc tự mình mâu thuẫn, chỉ nghe giọng nói nhẹ nhàng của người nọ cũng thấy bực dọc.

(Thân bất do kỷ: ý nói bản thân không khống chế được việc mình làm)

Hắn cũng căm ghét bản thân quái lạ, một người không thân chẳng quen có cái gì đáng để ý? Có cái gì đáng tốn công tìm hiểu? Nhưng rồi không mắng nổi bản thân tỉnh táo lại.

Ngày ấy hắn bất tri bất giác đến gần phòng của người nọ. Đang lưỡng lự bên ngoài chợt thoáng nghe có tiếng nước, lắng nghe thử, thì ra người nọ đang tắm trong phòng. Tiếng nước lại truyền đến, đột nhiên tim hắn đập mạnh, mặt nóng lên, phát nhiệt, nhiệt lưu tuôn xuống bụng dưới.

Chỉ là nghe tiếng nước, thoáng nghĩ rằng người nọ đang tắm, ngay cả dáng vẻ đang tắm cũng chưa nghĩ tới mà dục vọng đã đứng lên. Tiếng nước mơ hồ như mang theo hơi nóng chảy gần bên tai, dội vào lòng, khiến hắn rời đi mà như chạy trốn.

Sau khi trở về, hắn vừa thẹn vừa hoảng sợ, tại sao bản thân lại sinh ra cảm giác này với một nam tử? Thật quá hoang đường! Thế nhưng cách hai, ba ngày, hồi tưởng lại tiếng nước ngày đó, cảm giác của hắn mặc dù không mãnh liệt như trước nhưng vẫn sẽ có phản ứng.

Chẳng lẽ mình thích nam nhân! Hắn cũng từng nghe qua chuyện nam phong, lại không thể tin được bản thân dấn vào trong đó. Hai nam nhân thân mật đã đủ kỳ quặc, nếu làm tiếp chuyện kia... Hắn vừa tưởng tượng liền nhíu mày, mặt đầy chán ghét. Nhưng phản ứng ngày đó... hắn nghĩ tới nghĩ lui, quyết định tận mắt đi nhận thức chút chuyện không sạch sẽ này, xem bản thân rốt cuộc là có ý gì đối với người nọ.

Hắn tìm được một thanh lâu khá lớn, có cô nương cũng có tiểu quan. Trước lúc đi hắn đặc biệt đeo khăn che mặt —— nếu biết hắn đến thanh lâu, cha mẹ tuyệt sẽ không bỏ qua cho hắn, trường cũng sẽ lập tức xoá tên. Lần đầu tới chỗ như vậy, hắn lập tức bị bài trí diễm lệ, những gương mặt lỗ mãng cười đầy hèn hạ ở nơi này làm cho ghê tởm, mùi son phấn nồng đậm còn hun hắn nhíu chặt mày, sắc mặt lạnh lùng. Cố nén đi qua tiền viện, đến sân trong của tiểu quan cũng không khá hơn, vẫn đậm mùi son phấn, hắn không khỏi kéo chặt khăn che mặt.

Hắn trả tiền, để tiểu quan cùng *quân nô trình diễn một màn đông cung. Mắt thấy hai nam nhân trần truồng ôm nhau, hắn quả nhiên sinh ra chán ghét. Nhìn tiếp, thấy tiểu quan vặn eo lắc mông, cố gắng tỏ vẻ nịnh nọt, quân nô cười đầy dâm ô, không ngừng nói lời thô tục, hắn càng cảm thấy khó coi. Cho đến lúc phóng đãng giao hợp, la hét chói tai, vừa khóc vừa cười, hắn chợt cảm thấy có bao nhiêu buồn nôn thì có bấy nhiêu buồn nôn, không đợi chấm dứt đã đứng dậy xuống lầu.

(quân nô: cách gọi mỉa mai nam nhân chạy vặt trong kĩ viện)

Được rồi, bản thân khẳng định không thích nam phong. Tạm thở phào nhẹ nhõm, hắn lại chìm vào suy tư, vậy bản thân đối với người nọ rốt cuộc là... Dáng vẻ người nọ hiện lên, trong lòng lại khẽ động. Nếu đổi lại là mình và người nọ... Nếu là người nọ cởi quần áo, đỏ mặt nhìn mình, mặc cho mình... Máu huyết hắn đột nhiên dâng lên, hơi thở dồn dập, toàn thân khô nóng, dục vọng bừng bừng, cả buổi cũng không thể xuôi xuống.

Hắn sợ ngây người. Đây là vì sao chứ? Hắn quyết định lại đi thanh lâu một chuyến, khiến bản thân chán ghét một lần nữa, chặt đứt những suy nghĩ bậy bạ. Chứng kiến tiểu quan giao hợp, hắn quả nhiên lại nhăn mày, nhưng chỉ cần vừa liên tưởng đến người nọ lại thấy mặt nóng tim đập, dục hỏa khó tắt. Hắn nhìn màn đông cung trước mắt, trong đầu rồi lại đều là hình ảnh mình cùng người nọ triền miên.

Tú bà hầu hạ bên cạnh thấy hắn ra tay rộng rãi lại chỉ xem mà không chọn người, đoán hắn thích sạch sẽ, nịnh nọt đề nghị: "Công tử nếu thích, sao không lựa người làm bạn, nơi này tư vị thế nhưng cực kỳ mất hồn... Chúng ta có hài tử sạch sẽ, chưa từng cùng khách nhân..."

Hắn nghe xong liền thu hồi tấm ngân phiếu giá trị lớn kia, đổi thành tấm nhỏ hơn.

Tú bà hối hận véo mình một cái tự vả miệng, vội nói: "Là ta lắm miệng! Công tử đừng tức giận... Ta chịu tội với công tử..." Lập tức gọi một gã quân nô tới. Quân nô tươi cười giải thích cho hắn, một bước này là để làm gì, cái kia là vì sao, làm thế nào để giảm bị thương, làm thế nào để cả hai sung sướng... lại cầu hắn cứ xem cho tận hứng.

Hắn đi thanh lâu hai chuyến, vốn định trừ đi ý niệm hoang đường trong đầu, ai ngờ khinh niệm với người nọ càng sâu. Nghĩ đến người nọ, có khi còn đến mức thủ dâm. Cất giấu loại ý niệm này trong đầu, phiền não không chịu nổi lại không cách nào hóa giải. Trong ba năm mơ tới người nọ hơn mười lần, trong đó cùng người nọ thân mật không dưới mười lần, thậm chí có hai lần mộng thấy mình thành thân, đối tượng chính là người nọ.

Hắn cảm giác mình giống như gặp ma. Rõ ràng ngay cả nữ tử cũng chưa từng thân cận, lại ngày đêm nhớ tới một nam tử, thần hồn điên đảo.

Chỉ chớp mắt ba năm đã qua, chờ đến khi rời trường, không gặp lại người nọ, có lẽ sẽ không phải chịu sự tra tấn này nữa... Nhưng trong lòng rồi lại cảm thấy thống khổ mê mang. Việc này không thể nói cùng ai, người nọ hiển nhiên cũng không hề hay biết. Nếu người nọ chịu nhìn hắn thêm một lần, cười với hắn thêm một cái, vậy thì tốt biết bao.

Mãi cho đến ngày đó, hắn nghe nói sơn trưởng làm mối cho người nọ, nói cô nương chính là biểu tỷ của hắn. Hắn không khỏi bắt đầu nghĩ năm đó người nọ rời nhà trốn đi cũng là bởi vì không chịu lập gia thất. Bất kể hắn âm thầm nghe ngóng thế nào, thông tin nghe được cũng chỉ là người nọ vô cớ không muốn thú thê. Rốt cuộc là vì sao... Chẳng lẽ, bởi vì người nọ không thích nữ tử? Hắn không khỏi lớn mật suy đoán. Vừa nghĩ tới có thể là nguyên nhân này, hắn chợt thấy tinh thần phấn chấn, kích động khó yên.

Hắn tới Tàng Thư Các, thấy Ôn Trọng Nam mang điểm tâm đi vào, nghe bọn họ nói chuyện, thấy Ôn Trọng Nam rời đi, cuối cùng sẩm tối trong các chỉ còn người nọ.

Ma xui quỷ khiến, hắn đẩy cửa Tàng Thư Các, im ắng bước vào.

Một chuyến đi này, chính là trầm luân đến cùng.

Hết phiên ngoại 1.

——————-

Công đúng kiểu trẩu tre mới lớn =))))