Phong Đao

Chương 40: Bắc Hiệp




Thời điểm đó, trên đời còn chưa ai nghe nói về Nguyễn Phi Dự mà chỉ có Nam Nho danh tiếng vang thiên hạ – sư phụ hắn – Nguyễn Thanh Hành.

Nam Nho Nguyễn Thanh Hành, Bắc Hiệp Tần Hạc Bạch. Bên văn bên võ bàn tay che nửa bầu trời, đáng tiếc là đồng đạo bất đồng lộ (*).

[(*): cùng chí hướng nhưng không cùng con đường]

Bốn mươi lăm năm trước, Tần Hạc Bạch một trận chiến thành danh, thời điểm từ giang hồ chuyển vào triều đình đúng là năm hai mươi tám tuổi, cùng với Nam Nho Nguyễn Thanh Hành tương giao tâm đầu ý hợp của phụ thân, lúc ấy cũng đã bốn mươi tuổi. Nguyễn Thanh Hành đối với hậu bối này có nhiều dìu dắt, mà ngay cả việc hắn được thụ phong Đại tướng quân, cũng nhờ Nguyễn Thanh Hành đang được lòng Thánh thượng ở giữa nói lời hay.

Lúc ấy chiếc ghế dựa của Tiên đế đang bấp bênh hết sức, thần tử tâm phúc có thể nhờ cậy cũng không nhiều. Một mặt cầu tiên vấn đạo mà tìm kiếm tâm lý an ủi, một mặt lại ký thác hy vọng vào cựu thần lão luyện tương trợ, đối với Nguyễn Thanh Hành có thể xem như nói gì nghe nấy, chẳng những phong cho Tần Hạc Bạch chức Đại tướng quân, mà còn đem mười vạn đại quân cũng giao cho hắn.

Tần Hạc Bạch cũng đích xác không phụ sự phó thác. Hắn tính tình ngay thẳng hào khí, võ công cao cường lỗi lạc, lại không giống những kẻ mãng phu cậy mạnh mà thực sự hiểu biết binh pháp sách lược, chẳng những có thể lãnh binh đánh giặc, lại còn có đạo trị quân, khiến cho một đám người chăm chăm nhìn hắn soi mói chê cười phải đồng loạt câm miệng. Hắn vì Tiên đế trong tám năm dọn dẹp sạch những chướng ngại, triệt để tạo lập địa vị vững chắc trên triều đình, thành người đứng đầu võ quan, cùng Nguyễn Thanh Hành trở thành phụ tá đắc lực.

Văn võ song hành, vốn nên là việc cực kỳ tốt đẹp. Đáng tiếc nhân sinh luôn là vô thường.

Tần Hạc Bạch tuổi trẻ đầy hứa hẹn, lại là Đại tướng quân quyền khuynh triều dã, cũng là Bắc Hiệp được người người trên giang hồ khen ngợi, có thể nói phong quang vô hạn. Thời đó cho dù ai nhắc tới hắn đều sẽ cảm thấy người này là Thiên kiêu nhi tử (*), mà ngay cả Tiên đế cũng từng khen ngợi: “Văn có Nguyễn công, võ có Tần công, quả nhân rất chi là may mắn!”

[(*): Đứa con cưng của ông trời]

Chính là Thiên kiêu nhi tử như vậy, cố tình lại không được chết tử tế.

Diệp Phù Sinh nắm giữ Lược Ảnh trong suốt mười năm, đối với mấy chuyện xưa nay của triều đình nếu không nói là rõ như lòng bàn tay, cũng là nghe nhiều nên thuộc.

Tần Hạc Bạch hai mươi tám tuổi được phong Đại tướng quân, chinh chiến tám năm bình định loạn Đông Hải, lại ở phía Bắc chống địch, làm cho Bắc Man phải lui quân ra ngoài quan ngoại, ba năm không dám xâm lấn. Sau khi từ biên quan quay lại triều đình, liền được ngoại lệ phong làm “Hộ quốc công”, quan hàm nhất phẩm, mới gần bốn mươi đã có địa vị tương đương với Nguyễn Thanh Hành lúc ấy năm mươi bốn tuổi.

“Trên đời này tội lớn, ngoại trừ phạm thượng tác loạn, chính là công cao chấn chủ.”  Diệp Phù Sinh lắc lắc đầu “Tần Hạc Bạch chết rất oan mà cũng không oan.”

Khi đó Nam Nho Nguyễn Thanh Hành đã bệnh nặng quấn thân, thế lực khống chế văn thần không bằng trước đó. Lại thêm Tiên đế sa vào tầm tiên vấn đạo, lơ là chính sự, trên triều đình thế lực chia năm xẻ bảy.

Đảng phái văn thần nội chiến, thế lực võ quan cũng đấu đá mà lên, bí mật kiểm soát quân lực. Có lẽ Tần Hạc Bạch không có tâm tư như vậy, nhưng hắn cũng không áp dụng thủ đoạn ngăn chặn, để mặc lực lượng như vậy mất cân bằng.

Cũng thời điểm đó, Nguyễn Phi Dự ngang trời xuất thế.

“Hai năm sau, Tiên đế bởi vì dùng thuốc bổ cùng hoàn đan tiên dược mà thân thể suy yếu, từ trên triều chính cho đến hậu cung đều là mạch nước ngầm đợi phun trào. Nhưng mà Nguyễn Thanh Hành bệnh nặng khó có thể khống chế đám văn thần, Tần Hạc Bạch trí kế có thừa lòng dạ lại không đủ, không cách nào tránh khỏi thế lực trong võ quan kết bè kết cánh, bởi vậy bức thiết yêu cầu một sự cân bằng.”

Diệp Phù Sinh xoa xoa ấn đường “Vì thế, Nguyễn Thanh Hành trình lên Tiên đế, thỉnh mở ân khoa, tuyển chọn ra những kẻ có thể hiệp trợ hắn vực dậy thế lực văn thần, cùng võ quan một đảng cân bằng địa vị. Nguyễn Phi Dự chính là một trong số đó.”

Ba mươi lăm năm trước, Nguyễn Phi Dự chỉ là một thanh niên hai mươi hai tuổi, chưa có tên tuổi gì. Chỉ biết rằng hắn là người Lan châu, không thân không thích, cũng có thể xem như một thư sinh nghèo kiết hủ lậu. Không biết hắn từ lúc nào lại được Nguyễn Thanh Hành coi trọng, thu làm quan môn đệ tử, ở trong Tam Muội thư viện ngây người hai năm cũng không nghe chút danh tiếng nào, an tĩnh giống như con gà con cuộn mình ngủ đông trong lều cỏ.

Nhưng lần ân khoa đó, chính là hắn đề tên bảng vàng, tài năng áp đảo những thí sinh khác.

Tân khoa Trạng nguyên thực sự tài năng, cho dù không có gia thế chống lưng cũng là cao đồ của Nguyễn công, tuy không có danh tiếng nhưng lại có thực học, ở trong Hàn Lâm viện chưa đầy hai tháng, đã được đặc biệt tuyển nhập Hình bộ làm việc, tiền đồ vô lượng.

Đều nói “tân quan thượng nhiệm tam bả hỏa” (*), hắn tra cái án tử thứ nhất liền đốt tới người Tần Hạc Bạch.

[(*): Quan mới nhậm chức đốt ba đống lửa. Đại ý là quan mới lên chức thường dùng những biện pháp cải cách hay những chính sách mới, giải quyết những vấn đề nổi cộm để “lấy điểm”]

Vùng Tây Bắc có võ quan trấn thủ nhận hối lộ của phiên bang, cho phép thương nhân tăng lữ được “tùy nghi xuất nhập”. Kết quả gian tế lẫn vào, lén vẽ ra bản đồ phòng thủ trong thành, dẫn ngoại tộc đến phá, suýt nữa là gây thành đại họa.

Võ quan kia đi theo Tần Hạc Bạch chinh chiến nhiều năm, người này niệm chút tình nghĩa năm xưa đối với hắn giơ cao đánh khẽ, chỉ trị tội trấn thủ bất lực, đem hắn giáng chức, che giấu chi tiết bên trong.

Vốn sự tình đầu đuôi cũng được xử lý tốt, không hiểu như thế nào lại bị Nguyễn Phi Dự biết được, bởi vậy thuận đường tra xuống, còn thật đào ra manh mối: võ quan kia căn bản không phải nhất thời nổi lòng tham tiền tài, mà hắn sớm đã cùng phiên bang cấu kết, thành gian tặc bán nước cầu vinh.

Tiên đế vốn đa nghi, trước đây đã từng đối Nguyễn Thanh Hành, Tần Hạc Bạch trọng dụng, đến thời điểm đó đã trở thành kiêng kị, nhất là Tần Hạc Bạch tay cầm binh quyền càng làm hắn như nghẹn ở cổ họng. Bởi thế, bản tấu của Nguyễn Phi Dự chính là bắt đúng được tâm tư của đế vương.

Sau khi nghe Nguyễn Phi Dự thượng tấu, Tiên đế tức giận triệu võ quan kia hồi kinh, ở trên điện trách hỏi. Tần Hạc Bạch suýt nữa bị xem là đồng đảng, chỉ là không có chứng cứ rõ ràng chứng minh thông đồng với địch, lại xem xét đến quân công nhiều năm chinh chiến, chỉ ở trên triều phạt đánh hai mươi đại bản, lệnh cho hắn hồi phủ tự cảnh tỉnh.

Cứ như vậy, thế lực văn võ hai bên mở ra cục diện mới. Nguyễn Phi Dự có sư phụ sau lưng chống đỡ, lại có đông đảo đồng môn trong đám văn thần cùng tương trợ, xem ra cùng võ quan đảng phái đối chọi gay gắt, cũng là cùng Tần Hạc Bạch kết hạ ân oán.

Sở Tích Vi nhíu mày: “Chỉ là xem từ ghi chép của Bách Quỷ môn, Bắc Hiệp cũng không phải là người lòng dạ hẹp hòi.”

Tuy rằng Sở Tích Vi xuất thân hoàng gia, nhưng mà thời điểm vụ việc của Bắc Hiệp phát sinh, hắn không biết còn đang ở xó xỉnh nào của Địa phủ xếp hàng chờ uống canh Mạnh bà. Thông tin tình báo của Bách Quỷ môn phần lớn lại chỉ trong võ lâm giang hồ, đối với mấy cố sự xưa nay của triều đình, hắn có thể nói là một hỏi ba không biết.

Diệp Phù Sinh gật gật đầu, nói: “Chính bởi như thế, sau một tháng cấm túc, Tần Hạc Bạch không quay lại triều đình trả thù Nguyễn Phi Dự, mà là tự thỉnh chuyển đi trấn thủ Kinh Hàn quan.”

Sở Tích Vi nói: “Nhưng mà ta nhớ rõ, Tần Hạc Bạch ba mươi chín tuổi liền chết, chính là phạm tội mưu nghịch, cả nhà đều bị sưu trảm.”

Diệp Phù Sinh “Ân” một tiếng: “Hắn ở Kinh Hàn quan đóng giữ chưa đầy một năm, đã bị Tiên đế lấy kim bài lệnh tiễn cấp tốc triệu hồi. Chẳng biết tại sao lại kháng lệnh không trở về. Tiên đế giận dữ liền phái Lược Ảnh vệ tiến đến bắt người, mới buộc hắn quay lại Thiên kinh.”

Nguyên lai, trước đó trong cung bùng nổ một việc lớn – Tiên đế bệnh nặng nôn ra máu, Thái Y viện cẩn thận chẩn đoán bệnh trạng, sau đó tra ra là trúng độc. Mà độc dược lại chính từ “Tiên đan” mỗi ngày Tiên đế đều dùng. Lúc mới dùng thì không việc gì, dùng lâu sẽ thành đại họa, tạo ra thương tổn cực lớn cho phế phủ.

Càng làm cho người ta khiếp sợ chính là, tăng đạo luyện chế tiên đan là do Nhị hoàng tử cung hiến. Mà sau khi tra khảo, có người cung khai nói là Nhị hoàng tử sai khiến hạ độc, vì muốn … thí quân đoạt vị, sớm đăng đại bảo!

Tiên đế tức giận, Nhị hoàng tử bị hạ ngục, trên triều đình người người cảm thấy bất an. Khi Hình bộ thị lang Nguyễn Phi Dự mới vừa nhậm chức dâng thư khải tấu, kể tội Tần Hạc Bạch tự lập quân binh, muốn cùng Nhị hoàng tử cấu kết mưu nghịch tác loạn, cũng đưa ra một số chứng cứ.

Nhị hoàng tử trọng võ khinh văn, xưa nay vẫn cùng Tần Hạc Bạch giao hảo. Hơn nữa Kinh Hàn quan chính là trọng địa nơi Bắc cương, tập trung quân binh nơi đó như bóp ngay cổ họng của quốc gia. Tần Hạc Bạch vốn đã bị Tiên đế kiêng kị, hiện giờ lại có dính líu đến việc mưu nghịch, triệu hồi kinh lại không về, càng khiến Tiên đế nhận định hắn muốn làm phản, lập tức sai Lược Ảnh vệ đi trước bắt giữ.

Tần Hạc Bạch võ công cao cường, trong Kinh Hàn quan lại có nhiều thân binh, một chuyến mười tên Lược Ảnh vệ không làm gì được hắn. Cuối cùng vẫn là phải Thống lĩnh Lược Ảnh lúc bấy giờ ra tay, mới khó khăn mà bắt được hắn.

Giữa triều đình đối chất, Tần Hạc Bạch giải oan không có bằng chứng; trong khi chứng cứ của Nguyễn Phi Dự lại vô cùng xác thực. Một bên cự tuyệt không nhận tội, một bên hùng hổ dọa người. Cuối cùng đích thân Nguyễn Thanh Hành ôm bệnh lên triều trợ lực cho đồ đệ, tâm phúc bên người của Tần Hạc Bạch giữa đường phản bội, một nhà họ Tần bao gồm cả gia nhân tổng cộng một trăm ba mươi sáu người, toàn bộ hạ ngục.

Hộ quốc công Tần Hạc Bạch phạm thượng mưu nghịch, được xem như đệ nhất đại án của Đại Sở từ ngày khai quốc tới nay, lúc ấy cơ hồ liên lụy toàn bộ triều đình, mà ngay cả giang hồ cũng bởi vì chuyện của Bắc Hiệp mà rung chuyển không thôi. Khi đó không biết bao nhiêu người kêu oan tình, thậm chí có người chịu lăn đinh cản kiệu, chỉ vì đưa lên một bức huyết thư, khẩn cầu triều đình nhanh chóng tái thẩm.

Nhưng mà ba lần tái thẩm sau đó, vẫn không thể tìm được chứng cứ thoát tội như cũ, lại có nhân sĩ hữu ý mưu toan cướp ngục không thành, càng đem Tần gia đẩy xuống vực sâu, Tiên đế hạ lệnh chọn ra ngày vấn trảm.

Ngày hành hình mưa to tầm tã, khắp kinh thành muôn người đều đổ xô ra đường, tân nhậm Hình bộ thượng thư Nguyễn Phi Dự tự mình giám trảm, thủ cấp của một trăm ba mươi sáu người Tần gia rơi xuống đất, nước mưa hòa lẫn máu, thi thể ngổn ngang trên những bậc thềm đá.

Ba tháng sau, một ngày đại tuyết bay tán loạn, Nguyễn Thanh Hành chết bệnh, trước khi lâm chung giao phó Tam Muội thư viện cho Nguyễn Phi Dự. Từ đó về sau hắn liền thành “Nam Nho” quyền khuynh triều dã.

Sở Tích Vi nhíu mày thật chặt: “Xem ra Nam Nho tựa hồ không phải là người tốt?”

Diệp Phù Sinh nói: “Thiên hạ này vốn không có người tốt tuyệt đối, dĩ nhiên cũng sẽ không có người xấu tuyệt đối. Một án kia của Bắc Hiệp đến tận bây giờ cũng không thấy sửa lại án xử sai. Thời Tiên đế cũng có quan viên muốn lật lại oan án, không bị khép đồng tội thì là biếm quan, dư lại đều là hạng người bo bo giữ mình. Tần Hạc Bạch rốt cuộc có mưu phản hay không cũng đã trở thành một cái huyền án … Bởi vậy, Nguyễn Phi Dự rốt cuộc là người tốt hay không, cũng còn phải chờ bàn luận.”

Sở Tích Vi nhìn y một cái, nói: “Nhưng ta nghe ngươi giảng thuật, rõ ràng là bất bình cho Bắc Hiệp.”

Diệp Phù Sinh buông tay: “Ta chỉ là một kẻ hậu sinh vãn bối, đối với những chuyện cũ năm xưa không có quyền xen vào, dĩ nhiên chỉ có thể đi theo bước chân của tiền bối.”

“Tiền bối? Tiền bối nào?”

Diệp Phù Sinh kéo tay áo, lộ ra một cái hình xăm hồng nhạn khiến Sở Tích Vi chỉ liếc một cái liền cảm giác chói mắt khó chịu, nói: “Dĩ nhiên là vị đại Thống lĩnh đầu tiên của Lược Ảnh vệ năm đó.”

Y nhắc tới việc này, Sở Tích Vi liền không vui, cười lạnh nói: “Xem ra mười năm nay ngươi trải qua cũng không tồi, vẫn còn trung thành như vậy!”

Diệp Phù Sinh không giận hắn, chỉ lắc lắc đầu, hỏi: “A Nghiêu, ngươi không thấy hình xăm này nhìn quen mắt sao?”

Ánh mắt Sở Tích Vi nhất thời ngưng trọng, trong đầu chậm rãi ngẫm nghĩ, sắc mặt từ từ thay đổi.

Diệp Phù Sinh nhẹ nhàng nói: “Cùng với hoa văn khắc trên vỏ Kinh Hồng đao giống nhau như đúc, phải không?”

Sở Tích Vi trầm mặc một lúc: “Ngươi muốn nói cái gì?”

“Ta nhớ rõ ngươi năm đó từng theo ta cáo trạng, nói sư phụ ta không thích ngươi cùng Tử Ngọc.” Diệp Phù Sinh nhìn hắn “Khi đó ta cũng không rõ, nhưng mà lúc này, ta có thể cho ngươi đáp án… Nàng đích thực là không thích các ngươi. Chính xác là nàng không thích tất cả những người trong hoàng thất Đại Sở.”

Lược Ảnh vệ là do Cao Tổ lập ra. Đại Thống lĩnh đầu tiên là huynh đệ đồng sinh cộng tử với hắn trong binh nghiệp, cùng nhau xông qua giang hồ sóng gió, cùng khởi nghĩa chém giết, cùng lật đổ tiền triều, phò trợ Cao Tổ ngồi trên ngôi vị hoàng đế. Sau đó người này mai danh ẩn tích, một đời làm cái bóng sau lưng hắn, làm thanh đao ẩn mình trong bóng tối của hắn.

Tâm Cao Tổ hướng về đâu, là đao phong của hắn hướng về đó, một đời không rời không bỏ, cho dù chết cũng không ngừng.

Chỉ là một người như vậy lại không khiến Tiên đế hài lòng.

Tiên đế trời sinh tính tình mẫn cảm đa nghi, lại càng không chịu trọng dụng Lược Ảnh. Nhất là trong vụ án Tần Hạc Bạch, Thống lĩnh Lược Ảnh từng phạm sơ suất lớn, ban đêm đột nhập Thiên Trạch cung, quỳ suốt một đêm vì Tần Hạc Bạch cầu tình.

Trọn một đêm, mưa lạnh ướt đầy người, đầu hắn bị Tiên đế quẳng chén trà đập vào đầy vết thương, vẫn một mực cầu xin Tiên đế khai ân.

Cuối cùng hắn cũng không thể cứu được Tần Hạc Bạch, mà khiến Tiên đế tức giận, bị mắng là tặc đảng, mang ra ngoài thành lăng trì xử tử, thiên đao vạn quả, vứt xác ngoài bãi tha ma. Lược Ảnh vệ cũng từ đó về sau giải tán, toàn bộ thành viên đều bị cắt lưỡi đoạn gân, trục xuất ra khỏi Thiên kinh.

Chinh chiến cả đời, chết không chỗ chôn, ngay cả tên họ cũng ít người biết.

Mười năm trước, Diệp Phù Sinh tiến vào Lược Ảnh vệ, trở thành tân Thống lĩnh, mới tìm được ghi chép về cuộc đời người này, chỉ một tờ giấy mỏng ít dòng, lại khiến trong lòng y run lên sợ hãi…

Cố Tranh, tự Thừa Quân, là nhân sĩ vùng Yến Xuyên, giỏi dùng đao thuật, thân pháp độc bộ thiên hạ, từng được giang hồ đặt cho mỹ danh “Kinh Hồng đao”.

Cố Thừa Quân làm Tiên đế tức giận, nhận tội mà chết, chỉ có một đứa con gái  tuổi còn rất nhỏ rời xa Thiên kinh, không kịp liên lụy, gọi là Cố Thời Phương.

Trái tim Sở Tích Vi treo ngay cổ họng, không lên mà cũng không xuống được, huyết mạch toàn thân như đông lại, đứng yên như tượng gỗ.