Nuông Chiều Em Đến Nghiện

Chương 360




Nghe thấy thế, ánh mắt Lina lộ ra vẻ tán thưởng: “Sự bình tĩnh của cô làm cho tôi phục lắm”

Tiêu Diệp Nhiên chỉ cười cười chứ không lên tiếng.

Hai người chuyện trò một lúc về công việc, đến bây giờ Tiêu Diệp Nhiên mới đi ra ngoài.

Vốn dĩ những người ủng hộ Lại Tiểu Lan đang chuyện trò rôm rả, lúc nhìn thấy Tiêu Diệp Nhiên, ai nấy đều ra vẻ như mình gặp quỷ, chỉ biết ngu ngơ nhìn cô lướt qua mình.

Tiêu Diệp Nhiên lạnh lùng nhìn bọn họ, khóe môi cong cong như có như không.

Cô về vị trí của mình, Tống An Kỳ lập tức sấn đến ngay. “Vết thương của cậu đã khỏi rồi chưa? Sao lại về đi làm thế? Sao không nghỉ ngơi thêm một vài ngày nữa?”

Tiêu Diệp Nhiên mở máy tính lên rồi mới quay sang nhìn cô ấy, cô nửa đùa nửa thật: “Tớ nhớ cậu rồi”

“Bớt đi” Tống An Kỳ phì cười: “Cậu có Lục tổng bầu bạn rồi, còn nhớ đến tớ hả?”

Tiêu Diệp Nhiên cũng không khỏi bật cười, cô vươn tay véo mặt cô ấy: “Rồi, không phải tớ nhớ cậu mà là mọi chuyện mỗi lúc một hay ho rồi, thế nên mới mới vội vàng về đi làm đây này”

Tống An Kỳ trợn mắt, làm ra vẻ “tớ biết tỏng, cô ấy cố ý giả vờ thở dài tiếc thương: “Đám người đó tội thật?” “Người đáng thương ắt có chỗ đáng giận” Tiêu Diệp Nhiên cảm thấy buồn cười, cô liếc nhìn cô ấy, rồi mở trang mạng lên, tờ báo về IP lớn “Thanh phi truyền nhảy ra trước mắt.

Tống An Kỳ ngó nghiêng thử, cô ấy hừ lạnh: “Thật không ngờ Cố Tống Vy lấy được vai nữ phụ”

Cứ nghĩ rằng sau khi Cố Tống Vy sẽ bị bên chế tác từ chối kia chứ, nhưng ai mà ngờ bộ phận chế tác lại vô liêm sỉ như thế, đến một diễn viên hoàn toàn không biết diễn xuất như cô ta mà cũng dám dùng.

“Cô ta có thể lấy được vai này là do bản lĩnh của chính mình. Nhưng có nổi được hay không, ngoại trừ tài năng của bản thân ra, quan trọng hơn cả là mệnh”

Cố Tống Vy cho rằng mình đóng bộ phim này thì có thể nổi thật à? Nghĩ công chúng là đồ ngu sao?

Tặng cho cô ta hai chữ!

Mơ đi!

Xin nghỉ phép mấy ngày, mặc dù có An Kỳ giúp cô gánh vác một phần công việc, nhưng công việc còn tồn đọng rất nhiều.

Bận rộn cả một buổi sáng, không có thời gian nghỉ ngơi. Cuối cùng cũng hoàn thành gần hết công việc quan trọng trước giờ nghỉ trưa.

Khẽ vặn cái cổ có chút cứng của mình, sau đó quay đầu muốn hỏi An Kỳ buổi trưa ăn gì, ánh mắt lại nhìn thấy một hình bóng quen thuộc.

Cô nhìn một cách chăm chú, trong mắt có chút hứng thú, người chuyên gây rối đã đến rồi.

Nghe tin Tiêu Diệp Nhiên đã đi làm lại, Lại Tiểu Lan không kiềm chế được sự kích động của mình, muốn đến bộ phần truyền thông để làm nhục cô.

Nhưng công việc của thư ký giám đốc rất nhiều, khiến cô †a không thể đi được, chỉ có thể nhân thời gian nghỉ trưa để đến tìm Tiêu Diệp Nhiên.

Tiêu Diệp Nhiên và Tống An Kỳ nhìn nhau, sau đó ngồi vào chỗ của mình, đợi Lại Tiểu Lan tự mình đi qua.

Lại Tiểu Lan được vây chặt bởi những người ủng hộ cô ta, giống như một con công kiêu ngạo, từ từ đi đến.