Nữ Phụ Nhưng Vẫn Có Thể Tồn Tại

Nữ Phụ Nhưng Vẫn Có Thể Tồn Tại - Chương 11: Bắt cóc...





Cuộc chơi kết thúc, 5 người: Thảo Thanh, Lý Thắng, Giang Mạc, Hoàng Tuấn, Trịnh Nhân cùng đi ra ngoài sảnh sòng bài Caroline.Ngoài sân đã có hậu cận lấy xe giúp 4 đại gia quyền lực này.


Thảo Thanh thì muốn đi vệ sinh nên bảo bọn họ ra trước, cô lát hồi sẽ quay lại.


Bọn họ sợ cô sẽ đi lạc nên còn tình đi theo cô.


Nhưng bị ngăn lại.


Cô nhìn họ cười rồi thẳng lưng đi theo hướng nhà vệ sinh.


Vóc dáng cô mảnh mai, thướt tha, ai nhìn cũng sẽ muốn mang theo bên mình để bảo vệ được cô gái ấy.


Không chỉ thế, dù dáng mình hạc xương mai nhưng Thảo Thanh lại có đủ 3 vòng siêu đẹp.


Người khác không chỉ muốn bảo vệ mà còn muốn sở hữu cả con người cô.


Làm bật lên nỗi dục vọng của các cánh đàn ông.


(...)


Vào tới nhà vệ sinh, cô make up lại nhan sắc, sửa sang lại quần áo của mình.Nào ngờ lúc đi ra, mắt cô tối sầm lại.


Miệng đã bị người ta bịt khăn tẩm thuốc mê, Trịnh Thảo Thanh muốn chống cự, vũng vẫy cũng không thể nào thoát được.


Ở hầm xe đã chờ sẵn một chiếc xe đen, tên bắt cóc ném cô bào trong cốp xe.


Rồi cùng đồng bọn chạy đi tới một căn nhà hoang khá xa cái thành phố A này.


( mình quên viết, tphố A là một trong những t.phố lớn nhé và là chỗ sòng bạc Caroline nhé).


Khu nhà hoang cách thành phố A khoảng 20km.


Bọn chúng tới nơi, hành động thô lỗ kéo lê cô vào trong.


Khi nãy cô còn diện cánh váy dài tới gót chân màu trắng sữa.


Còn bây giờ thì bê bết cực kỳ.Tổng cộng có 4 tên đồng bọn.


Một trong chúng nó lấy thau nước đá gần đấy, tạt thẳng vào mặt Thảo Thanh.


Bị tác động tới, cô mệt mỏi mở hờ đôi mắt.




Thấy bọn chúng ranh ma nhìn mình, sợ hoãn hồn, cô giật bắn cả người lên.


Nhìn xuống thì cả cơ thể cô đã bị chói chặt trên ghế rồi.


Cử động một ngón tay thôi cũng đã khó huống chi mà phản kháng lại để thoát khỏi đây.


Trịnh Thảo Thanh vốn là kẻ mít ướt, nên nhìn bọn chúng mặt mũi như quỷ vậy.


Hung tợn, thô lỗ, xấu xì cực kỳ.


Bọn chúng trợn mắt, một trong bốn tên lên tiếng:


" Cô em cũng ngon đấy chứ, nhưng tiếc lại đi đắc tội với người ta làm chi.


Chậc chậc uổng phí quá".


" Ý các người là sao.


Hức...nói đi..


m...muốn bao nhiêu.


Tôi...tôi đều trả hức hức...!gấp đôi cho các người.


Làm ơn...hức...thả tôi ra..."- mặt mũi cô tèm lem toàn nước mắt, cô cầu xin chúng.


" Chúng tôi uy tín lắm nhé, đã nhận tiền bên kia trước rồi.


Sao mà trái được."


" Hay là, cô em làm bọn tôi hài lòng đi.


Chúng tôi sẽ tha cho cô em.


Hahaha"- bọn bắt cóc hớn hở mở giọng trêu ghẹo Thảo Thanh.


Làm cô sợ run cả người lên.


Dù cô có ngủ với nhiều người đi nữa, cũng sẽ không chọn mấy bọn xấu xí, thô kệch như thế này đâu.



Trông thật kinh tởm.


Thảo Thanh lắc đầu lia lịa, cố gắng bày ra gương mặt mềm yếu cầu xin bọn chúng:


" Làm ơn tha cho tôi với...hức...hức"


Thế mà bọn bắt cóc không thèm đếm xỉa đến.


Chúng làm ngơ mặc cô ta giở trò mếu máo, khóc lóc cầu xin.Dù là bọn xã hội đen, chúng làm vì tiền.


Nhưng lại rất uy tín, không bao giờ phản lại người giao nhiệm vụ cho chúng.


Cũng sẽ không bị phụ nữ tác động đến, dù cho có là người nghiêng nước nghiêng thành đi chăng nữa, thì cũng thế thôi.


Vô dụng cả...


Trịnh Thảo Thanh biết chắc dù gì 4 người kia cũng sẽ đến nên thấy bọn chúng không chịu khuất phục mình, thì lên giọng đầy chua chát, khác vẻ ngọt ngào ngày thường:


" Mẹ kiếp, chúng mày không biết tao là ai à.


Sau lưng tao còn có tứ đại gia tộc chống lưng.


Chúng mày nghĩ sẽ thoát được hay gì.


"


" Yên tâm đi, bọn nó có tới thì chỉ tới để nhận xác của cô em thôi.


Hahah".


Bọn họ không sợ cái lời uy hiếp ấy, mặc cho có là ai lớn mạnh đi nữa, họ cũng chẳng sộ.Một trong bốn tên thò vào túi quần lấy ra được viên thuốc trắng.


Lại gần Thảo Thanh đang bị trói trước mặt.


Tên đó nhét vào miệng cô một cách thô bạo, ép cô phải uống xuống.


Trịnh Thảo Thanh cố vùng vẫy thì cũng vô ích thôi.


Cô ráng cắn chặt đôi môi đỏ son của mình lại, không dám mở miệng ra.



Tên bắt cóc đó ghì tay vào miệng cô, bóp hai bên mặt thật chặt đến khi thấy miệng Thảo Thanh hé ra được.


Hắn nhân cơ hội đẩy vội viên thuốc vào.


Thế là thành công ép cô uống được.


Bọn chúng ném cô qua một bên, bên còn lại thì bố trí đầy đủ máy quay, chíu thẳng vào chỗ cô đang bị trói.


Qua một lúc sau, thuốc phát huy tác dụng.


Chúng nháy mắt nhau cởi trói cho cô, sau đó cho thêm 3 thằng khác vào.Bốn tên đó đã chuẩn bị đầy đủ dụng cụ quay này nọ xong rồi, nên đi ra ngoài.


Mọi việc còn lại giao cho 3 tên còn lại.


3 tên mới vào đứa nào cũng mập mạp, đen xì đã thế còn cởi trần, phô bày cái bụng mỡ kinh tởm ra, khuân mặt xấu xì đầy tà dục.


Cặp mắt chúng chăm chú nhìn cô gái đang mặc cái váy trắng sữa dài, ôm sát cơ thể.


Dù có bị dơ đi nhưng vẫn không làm phai mờ vẻ đẹp quyến rũ chết người ấy.


Cái làn da trắng tinh khôi ửng hồng cả lên, sự thuần khiết xen lẫn cà sự quyến rũ.


Thật sự đã làm cho 3 tên đàn ông kia ***** *** cả rồi.


Chúng chỉ muốn xơi cô thật nhanh mà thôi.


Khắp cơ thể Thảo Thanh như có dòng dung nham chảy vào cơ thể.


Cô biết đây là gì, hiện tại cô thật sự thấy trống rỗng quá, chỗ đó đã bắt đầu thèm khát rồi.


Nó ướt cả rồi.


Nhưng cô sợ, sợ đi quá giới hạn.


Lúc ấy 4 người kia tới sẽ nghĩ gì về cô đây.


Bao nỗ lực làm người phụ nữ thuần khiết, trong sáng sẽ chấm dứt tại đây mất.


Mau mau, tới đây sớm đi 4 tên đàn ông quyền lực kia.Cô đây sẽ không chịu được mất...