Nữ Pháp Y Mau Nhảy Vào Trong Bát

Chương 144




Edit: Meoxuxu

Đoàn người náo loạn ở nhà hàng đến tận nửa đêm, đi ra đều phải đỡ lấy nhau. Khúc Mịch uống vào không ít rượu, mặt lại không đổi sắc, ngược lại Dương Thâm lại nôn đến rối tinh rối mù.

"Tôi cùng Dương Thâm về bây giờ, hai người có thể đi chứ?" Khang Chỉ Kỷ nhìn thấy Dĩ Nhu đang dựa vào Khúc Mịch thì hỏi.

Khúc Mịch không nói gì, một tay ôm lấy eo Dĩ Nhu, thoải mái mà mang cô đi. Gọi lấy một chiếc taxi, anh rất cẩn thận đặt Dĩ Nhu xuống ghế sau, sau đó tự mình ngồi lên phía trên.

"Bác tài, khách sạn XX, cảm ơn." Dĩ Nhu mơ mơ màng màng nói xong, cô còn nhớ rõ phòng ở khách sạn còn chưa có trả.

Nói xong câu đó, cô liền nhắm mắt nghiêng đầu sang một bên, tựa vào vai Khúc Mịch mà bất tỉnh nhân sự.

Đợi cho xe dừng lại, cô lại mạnh mẽ ngồi dậy, mở ví lục lọi một hồi, không biết lấy ra cái gì rồi đưa đến trước mặt lái xe, "Bác tài, tiền đây, cảm ơn."

Khúc Mịch nhìn thấy thẻ phòng khách sạn trong tay cô thì bất đắc dĩ lắc đầu, vội vàng thanh toán tiền xe, lôi cô ra khỏi xe.

Đỡ cô đi đường không dễ dàng, cô lại đi giày cao gót, Khúc Mịch đành ôm lấy eo cô khiêng cô lên trên vai.

"Cho tôi một phòng, ngoài ra mang cho tôi một ly nước mật ong đến phòng xxx." Khúc Mịch luôn không bận tâm người khác nghĩ gì, khiêng Dĩ Nhu đứng ở đại sảnh khách sạn, cũng không có một chút không tự nhiên nào.

Cầm lấy thẻ phòng, anh khiêng Dĩ Nhu vào thang máy. Quẹo một vòng sau khi ra thang máy là đi đến phòng Dĩ Nhu, vừa mới tới cửa, liền nghe thấy Dĩ Nhu mở miệng mơ hồ nói: "Để tôi xuống, để tôi xuống, đồ lưu manh!"

Đồ lưu manh? Cô làm sao dám kêu gào như vậy! Khúc Mịch đánh xuống mông cô một cái, không có tiếng hét như dự đoán, mà là một tiếng "Ọe".

Tức khắc, một dòng chất lỏng ấm áp theo bả vai Khúc Mịch chảy xuống dưới, mùi vị rượu khó ngửi bắt đầu bốc lên.

Sắc mặt Khúc Mịch xanh mét, mở cửa phòng ra, lập tức tìm toilet. Anh để Dĩ Nhu xuống bồn tắm, cởi áo khoác mình ra ném vào thùng rác.

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, là người phục vụ mang nước mật ong tới. Khúc Mịch thấy người phục vụ là một phụ nữ ngoài bốn mươi, liền nhờ cô ấy vào tắm cho Dĩ Nhu, thay quần áo sạch sẽ ra.

Khúc Mịch ra tay luôn luôn hào phóng, nhìn chỗ tiền boa xa xỉ kia, người phục vụ rất vui vẻ mà đồng ý.

Chỉ sau chốc lát, Dĩ Nhu từ trong phòng tắm đi ra, tuy rằng còn mơ màng, nhưng vẫn có thể đứng vững. Cô co thành một đoàn trên sô pha, đầu óc choáng váng không đứng dậy nổi.

"Uống cái này đi!" Khúc Mịch đưa nước mật ong qua.

Cô cau mày cầm lấy, uống thử một ngụm, cảm thấy hương vị cũng được liền một hơi uống sạch.

"Cố gắng ngủ một giấc, có việc gì gọi cho tôi." Khúc Mịch thấy cô khá hơn nhiều, đứng lên muốn đi.

"Từ từ." Đột nhiên cô nói, "Không phải anh nói xong việc thì thanh toán sao?"

"Em khẳng định bây giờ không phải lời nói khi say rượu chứ? Tôi cũng không muốn cầm thẻ phòng của em, còn phải trả tiền thừa cho em đâu."

Vẻ mặt Dĩ Nhu đầy nghi hoặc, hiển nhiên đã quên mất chuyện vừa rồi trên taxi.

"Rõ ràng sớm một chút thì tốt, không phải anh nói tôi ích kỷ sao, muốn nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của tôi? Không chỉ tính nợ ngày hôm nay, còn có những ngày trước tôi thiếu anh tính hết đi, anh cứ tùy tiện ra giá!"

"Ha ha." Khúc Mịch không nhịn được cười, ngồi xuống đối diện Dĩ Nhu, "Được rồi, hôm nay chúng ta sẽ tính toán hết."

Dĩ Nhu trợn tròn mắt, so với ngày thường thì nhiều hơn một phần ngang ngược vô lý.

"Hôm nay nắm tay ba lần, ôm ba lần, cho anh một ngàn không cần trả lại." Cô mở ví lấy ra một ngàn đồng.

"Vừa rồi em nôn ra người tôi, áo khoác bị tôi ném vào thùng rác không thể mặc được nữa."

"Được rồi. Thêm một ngàn, đủ rồi chứ?" Dĩ Nhu nhanh chóng móc ra thêm một tờ tiền.

Trong mắt Khúc Mịch chứa thêm ý cười, "Vậy trước đó thì tính sao? Em dường như không đủ tiền." Đối mặt với Dĩ Nhu say rượu vô cớ gây rối, anh thế nhưng lại có cảm giác muốn trêu đùa cô một phen. Còn hơn Dĩ Nhu mặc áo blouse, ít nói ít cười cầm dao giải phẫu, cô như vậy mới sống động hoạt bát! Hơn nữa, sức hấp dẫn cũng nhiều hơn!

"Tôi có thẻ!" Dĩ Nhu móc hai tấm thẻ ngân hàng trong ví ra, "Bộp" một cái ném xuống bàn, "Hôm nay chúng ta tính rõ ràng đi, tôi không muốn nợ bất cứ ai, đặc biệt là anh!"

"A? Vì sao không muốn thiếu nợ tôi?" Khúc Mịch đối với lời này của cô thì vô cùng hứng thú.

"Bởi vì......."Bởi vì nợ anh phải lấy người để trả a, "Đừng có chuyển đề tài, bây giờ chúng ta đang thanh toán."

"Được rồi. Vậy chúng ta tính từ lần đầu tiên gặp mặt đi." Khúc Mịch nhàn nhã, tao nhã bắt chéo chân, "Vốn tôi không định nhận cái chức đội trưởng đội cảnh sát gì đó, chỉ là bởi vì nể mặt em nên mới đồng ý làm. Bắt tội phạm, giảm bớt tỷ lệ phạm tội, khiến dân chúng yên tâm sinh sống, tuy rằng không thể coi tất cả đều là công lao của tôi, nhưng cũng phải chiếm khoảng trên 50% chỗ đó. Khoản nợ này em tính sao?"

Cái này cũng liên quan đến mình sao? Anh vốn dĩ có thể từ chối, lúc trước cô đi dùng Lục Ly đến chỉ là làm nền, cũng không khóc không cầu anh ta nha. Hơn nữa, bảo vệ an toàn của dân chúng, bắt tội phạm, đều là chức trách của một người cảnh sát, làm sao lại tính đến tình cảm riêng tư đây?

"Xem ra em không chấp nhận lời tôi nói với em, như vậy, em nói đi."

Dĩ Nhu suy nghĩ một chút nói: "Mời tôi ăn cơm, mua quần áo cho tôi, mua máy tính, đổi vật dụng trong nhà, trang trí phòng ở. Còn có chữa bệnh tâm lý cho tôi, giúp tôi tìm hung thủ sát hại cha mẹ. Mỗi lần khi tôi cần, anh luôn có thể đúng lúc xuất hiện trước mặt tôi. Tuy rằng có thể là trùng hợp, nhưng tôi cũng rất biết ơn." Nói đến đây, biểu tình của cô trở nên ngưng đọng.

"Nhiều năm như vậy, tôi vẫn một mình, sớm đã thành thói quen phong bế chính mình lại. Tôi biết tình trạng của mình là không bình thường, nhưng tôi không còn cách nào. Lúc trước ở Canada, đổi không biết bao nhiêu bác sĩ tâm lý, nhưng không ai có thể giúp được tôi.

Có đôi khi tôi thường nghĩ, đợi đến khi tìm được hung thủ sát hại cha mẹ, tôi sẽ phải đi tìm bọn họ. Thế giới này đối với tôi mà nói, rất cô độc tịch mịch! Còn sống chính là một loại giày vò, nhất là ban đêm, giống như ác mộng không có kết thúc, mỗi ngày lặp lại khiến tôi cảm thấy tuyệt vọng!

Tôi vô cùng cảm kích anh đã cứu vớt tôi khỏi nó, cho tôi thoát khỏi cơn ác mộng ấy, để tôi có thể tự do hít thở không khí buổi đêm. Cho dù có táng gia bại sản, tôi cùng không thể trả hết được ân tình này của anh. Nói ra có chút tầm thường, tôi thiếu nợ anh, chỉ có thể kiếp sau làm trâu làm ngựa mà trả lại.

Những lời này vẫn luôn tồn tại trong lòng tôi, tôi không biết nên ở thời điểm nào, dùng giọng điệu nào để nói, thậm chí không biết nên dùng những từ ngữ gì để có thể biểu đạt được tấm lòng của mình. Tự cô lập một thời gian dài, khiến tôi mất đi khả năng của người bình thường, trao đổi, giao tiếp, thể hiện tình cảm của mình trước mắt người khác.

Đều nói rượu vào thêm can đảm, lời này một chút cũng không sai. Tuy rằng nói trong lúc say rượu, nhưng không phải buột miệng. Cho nên, anh không cần coi nó trở thành lời nói lúc say xỉn, tôi là----thật lòng!"

"Cho nên....."Đôi mắt sâu thẳm của Khúc Mịch lộ ra tia sáng, dường như có cái gì đang bốc cháy, "Em nói những lời này, tôi có thể hiểu là-----Cảm ơn!"

Cô gật gật đầu, một lát sau lại nói tiếp, "Khi có bệnh tôi có rất nhiều nguyện vọng, một mình đi xem phim, một mình bước chầm chậm dưới ánh trăng, một mình đi du lịch ở thành phố, quốc gia xa lạ, một mình.....Đợi đến lúc tôi khỏi bệnh rồi, tôi tự nhiên muốn hoàn thành những nguyện vọng đó.

Nhưng tôi đột nhiên phát hiện, một người sinh hoạt không hề phong phú, vui vẻ như tôi tưởng tượng. Một mình ăn cơm, lười làm nhiều món; một mình đi xem phim, luôn nhận được ánh mắt đồng tình của người bên cạnh; một mình du lịch, sẽ phải lo mình sẽ lạc đường, gặp phải những điều bất trắc; thậm chí một mình ngủ, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mình, cảm giác cô độc không thể tan đi....."

"Cho nên....." Khúc Mịch nhàn chằm chằm ánh mắt của cô, dường như muốn tiến vào trong lòng cô, "Ý của em là nói, tôi có thể hiểu là----thừa nhận!"

Cô nghe thấy lời Khúc Mịch thì không lập tức trả lời, mà là trầm mặc.

Sau một lúc lâu, cô mới nghiêm túc lắc đầu nói: "Tôi thừa nhận, cuộc sống của tôi có thêm anh đã trở thành một thói quen. Khi anh nói muốn rời khỏi cuộc sống của tôi, hơn nữa nhanh chóng, vĩnh viễn biến mất, lòng tôi cảm thấy không thoải mái. Bình tĩnh lại, lấy lý trí mà phân tích phần không thoải mái này, nó bao gồm luyến tiếc, không buông xuống được, còn có một tia sợ hãi."

"Cho nên...."Khúc Mịch đột nhiên đứng dậy, anh đi tới trước mặt Dĩ Nhu, có chút vui vẻ lại có chút không tin nổi,"Lời này của em, tôi có thể hiểu là em đang----thổ lộ?!" Giọng điệu của anh không có khẳng định như trước đó.

Cô lại trầm mặc, lúc này im lặng, đúng là muốn mạng của Khúc Mịch. Lần đầu tiên anh cảm nhận được thời gian trôi qua quá chậm, có loại cảm giác bị đặt trên bàn nướng BBQ mà lật qua lật lại.

"Ừ." Dĩ Nhu rốt cục gật gật đầu, "Nhưng mà......."

Từ nhưng mà này, chính là muốn mạng của Khúc Mịch. Anh bị một tiếng "Ừ" mà bay lên tận trời cao, chốc lát lại bị từ "Nhưng mà" kéo xuống địa ngục.

"Nhưng mà tôi cũng không hối hận đã từ chối anh!" Dĩ Nhu còn thật lòng nói, "Tôi chưa bao giờ nói yêu đương, không biết tình yêu là cái cảm giác gì. Tôi không dám xác định là mình có cảm tình với anh thật sự, hay bởi vì cảm kích anh nên sinh ra thói quen ỷ lại. Nếu là vế sau, như vậy đối với anh rất không công bằng, tôi không muốn ích kỷ như vậy!"

Phụ nữ đúng là loài động vật thù dai! Lần đầu tiên Khúc Mịch cảm thấy miệng mình đúng rất độc.

Anh nhanh chóng đi đến trước mặt Dĩ Nhu, góc độ từ trên cao nhìn xuống dường như không hợp với tình hình hiện giờ. Anh giữ chặt tay Dĩ Nhu, kéo cô đứng lên khỏi sô pha.

Dĩ Nhu vẫn còn trong trạng thái chóng mặt, lảo đảo một cái liền ngã vào ngực anh.

"Nghe này!" Anh dùng giọng điệu bá đạo không cho Dĩ Nhu có khả năng giãy dụa, "Cho tới giờ anh chưa bao giờ là người thất bại, duy nhất chỉ có thất bại ở trên người em. Dùng hết bản lĩnh đối với em, đào khoét tâm tư, cuối cùng lại bị em vô tình cự tuyệt, anh có chút giận.

Anh cứ nghĩ tưởng tượng em thành một người con gái không đáng để mình yêu, nhưng sự thật là, mặc dù anh có nói với chính mình, rất nhiều lần rằng em không đáng, anh vẫn không thể nào không yêu em! Anh nói rồi, muốn biến mất trong cuộc sống của em, từ nay về sau trở thành người xa lạ.

Nhưng khi anh làm như vậy, anh hận không thể cắn đứt lưỡi mình, nói chuyện thế nào lại không nghĩ đến đường lui! Anh vẫn luôn suy nghĩ, cuối cùng vẫn là trở về, thành phố không có em ngay cả hít thở anh cũng thấy khó khăn.

Cho nên, mặc kệ em thích hay là thành thói quen, anh đều nguyện ý ở bên cạnh em!

Vốn anh đã kiên định nghĩ như vậy, nghĩ rằng khi gặp mặt, mặc kệ em có lạnh lùng nói chuyện như thế nào với anh, anh cũng không bao giờ rời khỏi em. Anh không ngờ, em thế nhưng có thể nói ra những lời này, làm anh vừa mừng vừa sợ.

Cho nên, em đừng nghĩ muốn đuổi anh đi. Em nợ ân tình của anh, không dùng tiền giải quyết được, thì dùng người bồi thường đi!" Nói xong, cúi đầu, chuẩn xác giữ lấy môi Dĩ Nhu mà hôn xuống. ( hôn rồi, hôn rồi **tung hoa**)

Mùi bạc hà, mùi cồn, mùi thơm của cơ thể, nhiều loại hương vị hòa lẫn một chỗ, khiến anh muốn ngừng mà không được. Anh giống như một con chó nhỏ, rốt cuộc cũng gặm được khúc xương mà mình thèm nhỏ dãi lâu nay, hưng phấn không biết xuống tay từ đâu. (Đoạn này tui cười chết mất vs tác giả:v)

Trên thực tế, anh là con chó nhỏ còn chưa từng gặm qua xương, không biết xuống tay như thế nào! Anh lần đầu tiên là cắn một chút, sau đó đổi thành liếm, dường như liếm không thể thỏa mãn, lại biến thành mút vào.

Anh lần đầu tiên một lòng không muốn lãng phí, chuyên tâm nghiên cứu khối "Xương" này. Đợi cho anh cảm giác được, người trong lòng dường như xụi lơ xuống, lúc này mới chú ý tới Dĩ Nhu hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt khó coi, dường như đã hôn mê bất tỉnh.(chết với anh (>.<))

Ách, đúng là mình lần đầu tiên hôn phụ nữ, nhưng cũng không đến mức làm cho cô khó chịu đến ngất xỉu chứ.

Nhưng sự thật, quả thật là anh đã chặn lại miệng Dĩ Nhu, làm cho cô hô hấp không thông. Hơn nữa Dĩ Nhu say rượu đầu váng mắt hoa, lại vô cùng kích động và khẩn trương, lập tức hôn mê bất tỉnh.

Thật sự là mất mặt, trên đời này người yêu hôn nhau, có thể làm người ta ngất xỉu chắc chỉ có bọn họ một đôi thôi. Khúc Mịch cảm thấy vô cùng thất bại, anh một người học thức uyên bác lần đầu tiên cảm thấy con đường học hành đúng là không có giới hạn. ( ý anh là học hun hun ấy)

Hôm nay đúng là một ngày quan trọng trong đời anh, không chỉ có dâng lên nụ hôn đầu, còn phá lệ cảm nhận được rất nhiều cái gọi là lần đầu tiên.

Anh ôm Dĩ Nhu lên giường, ấn lên nhân trung để cô tỉnh lại.

"Em cảm thấy thế nào."

"Có chút choáng váng." Dĩ Nhu cau mày, rũ mắt không dám nhìn mặt anh, chỉ cảm thấy khuôn mặt mơ hồ nóng lên.

Thật bẽ mặt, chẳng qua là bị hôn một cái, làm sao liền ngất đi chứ? Mình cũng không phải thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, cần gì phải khẩn trương như vậy? Hôn môi cũng không có chết người, chẳng ghê gớm gì cả!

"Uống một cốc nước đi." Khúc Mịch cầm lấy một cốc nước đến.

"Ừm." Cô nhận lấy, không nói gì uống nước, không khí trong phòng có chút mập mờ, lại có hút xấu hổ.

"Nghỉ ngơi một lát đi, anh thuê phòng ở bên cạnh." Khúc Mịch thấy vẻ mặt cô đỏ bừng, khóe mắt và miệng đều chứa ý cười.

Còn nhiều thời gian, hiện tại không nên ép cô quá chặt!