Nữ Bang Chủ

Chương 21




- -Cách đây 7 năm có một người đàn ông đã gây lên tai nạn cho ba chị rồi bỏ trốn, chị chỉ kịp nhìn được biển số xe HL84.8665, hai đứa tìm cho chị người đăng ký biển số xe đó cách đây 7 năm là ai.

_Ok, chị cho chúng em 1 ngày thôi là đủ. Thôi chị nghỉ đi, chúng em xin phép về phòng.

- -À, này mai cứ lấy xe chị mà đi. Chị có xe khác rồi- Nó nói rồi quẳng cho Băng Trâm chìa khóa xe.

………………………

Dưới nhà…..

- Cậu chủ đã về, trời ơi sao cậu uống nhiều thế này chứ! –Vú Năm hốt hoảng đỡ hắn, người hắn mềm nhũn.

_Vú để mặc con, con tự đi được- Hắn hất tay Vú Năm siêu vẹo bước vào nhà.

- -Có chuyện gì thế Vú- Nó vừa bước xuống cầu thang vừa nói.

_Dạ…dạ, cậu chủ say quá cô ơi.

- -Vú kệ anh ta đi, anh ta tự đi được. Vú đi nghỉ đi trễ rồi- Nó buông lời đau lòng với hắn.

_Hera à, chúng ta uống nữa đi. Anh chưa say…- Tiếng hắn nói trong tình trạng say sỉn.

- -"…"-Nó im lặng, tim Nó nhói đau. Quay bước lên phòng.

Nguyên văn là Hera rủ hắn đi uống rượu…

- Anh Bin, anh lấy vợ hồi nào sao không cho em biết. Em giận anh luôn nà- Ôm cánh tay hắn cô ta nhõng nhẽo.

_Hera gọi anh ra đây có chuyện gì không? Anh còn phải về.

- Anh về đó làm gì, cô ta có chăm sóc quan tâm anh không. Bữa nay uống với em say thì về.

_Hera à, chuyện của chúng ta kết thúc rồi. Anh không muốn lại lên mặt báo như hôm qua, như thế người ta sẽ hiểu lầm anh bạc đãi vợ mất.

- Sax, bộ lấy cô ta anh hạnh phúc lắm sao. Em được biết cô ta lạnh lùng không bao giờ biết yêu thương hay quan tâm đến người khác.

_Em muốn nghĩ sao cũng được, giờ anh phải về.

- Anh Bin, uống với em một ly thôi rồi về.

Cứ thế một ly hai ly rồi cả một chai, cô ta cứ ngồi kể về quá khứ tươi đạp của hai người họ.

- Anh Bin, anh nhớ lần đầu tiên chúng ta đi khách sạn không? Hi lúc đó anh tuyệt lắm, làm cho em sung sướng đến tê dại.

_Hưm, chuyện đó đã là quá khứ rồi đừng nhắc lại nữa. Bây giờ em cũng đã có người yêu mới đừng có nói mấy chuyện đó ra nữa.

- Anh Bin, em vẫn còn giữ mấy tấm hình chúng mình chụp chung đó, nhìn mấy tấm hình đó em lại nhớ đến thân hình hoàn hảo của anh.

_Hera, em im đi. Đừng nói nữa chuyện này mà lộ ra ngoài cả anh " em đều tiêu tan sự nghiệp đấy em biết chưa hả?

- Sao anh cáu với em, được rồi vậy hôm nay uống để quên đi quá khứ. Không bao giờ nhắc lại nữa, uống đi anh…zô….



……………………………..

Trở về thực tại, đã 1h sáng mà Nó không tài nào chợp mắt được. Trong đầu cứ nghĩ về số hàng bị mất, lại còn việc trả thù…Bất giác Nó nhớ đến hắn vội chạy sang mở cửa phòng hắn nhưng không có ai, Nó đi xuống dưới nhà thấy hắn đang co ro nằm gần chân cầu thang. Nó dìu hắn về phòng, thay đồ tháo giày cho hắn. Lấy khăn ấm lau người cho hắn, Nó thấy mặt mình nóng bừng định không làm nữa nhưng như thế mồ hôi ra hắn sẽ bị cảm " thế là Nó lại tiếp tục nhưng cố gắng quay mặt đi chỗ khác[ m.n đừng thắc mắc chỗ này nhá vì vợ chồng nhà Nó chưa động phòng mà]…

Vuốt lên mái tóc bồng bềnh của hắn Nó ngồi ngắm hắn thật kỹ…"Sao anh cứ muốn làm em đau lòng vậy, có lẽ em lên li dị anh thì tốt hơn. Em không muốn rang buộc anh thế này đâu, gần bên an hem sẽ yếu lòng mất…". Nó đặt một nụ hôn nhẹ lên môi hắn rồi bước về phòng…

…………………..

Sáng hôm sau, lúc hắn thức dậy cũng đã là 9h mọi người đã ra ngoài đi hết. Chỉ còn mình hắn " Vú Năm ở nhà, hắn ngồi dậy đưa tay lên bóp chán cho khỏi đau đầu. Hắn cũng không biết vì sao hắn về được đến nhà " quần áo trên người hắn là ai đã thay cho hắn, như sực tỉnh hắn gọi Vú Năm…

- Vú, lên đây con nhờ chút…

_Dạ, cậu chủ gọi tôi.

- Vú đêm qua ai dìu con về phòng, lại còn thay đồ cho con nữa?

Vú Năm như biết được ai đã làm việc này nhưng vẫn cố tỏ ra không biết…

_Tôi không biết thưa cậu, có lẽ cậu tự thay đồ nhưng không nhớ.

- Hắn ngây ngô một lúc rồi cũng cho là Vú Năm nói đúng…[Cái thằng ngu sỉn như thế mà còn tự thay đồ được à].

………………..

Buổi tối tại phòng làm việc của Nó.

_Chị, chúng em đã có đầy đủ thông tin về người mà chị cần biết. Cách đây 8 năm về trước chủ sở hữu chiếc xe tên Nguyễn Kim, hồi đó ông ta thường cặp kè với một bà tên Phạm Quỳnh Hoa, nghe nói bà này là là con gái duy nhất của tập đoàn Phạm Gia…

...........................................