Nông Gia Tiểu Kiều Thê

Chương 17: Chuyện Không Như Ý Muốn




"Cô nương, mời ngồi." Tần chưởng quầy khách khí nói.

Lưu Cẩn ngồi xuống.

"Xin hỏi có phải cô nương có đồ ăn muốnbán cho ta?" Tần chưởng quầy nói , đôi mắt nhìn về chiếc sọt ở trên mặt đất, hắn đoán rằng đồ ăn mà nàng muioons bán nhất định có quan hệ với cái sọt kia.

Quả nhiên, liền thấy Lưu Cẩn đứng dậy, đi vào chỗ cái sọt, xốc lên vải bố, nói: "Tần chưởng quầy mời nhìn xem đây là vật gì?"

"Măng?" Tần chưởng quầy nửa nghi nửa nghờ nói.

Lưu Cẩn gật gật đầu: "Đúng vậy, ta hôm nay đồ ăn muốn bán cùng măng này có quan hệ."

" măng này có thể ăn?" Tần chưởng quầy nghi hoặc nói.

Lưu Cẩn giải thích: "Ân, măng này không chỉ có có thể ăn, hương vị còn vô cùng thơm ngon lắm. Chỉ cần tửu lâu bán món ăn này, khách hàng ăn xong, nhất định sẽ thích."

Nghe Lưu Cẩn nói xong, Tần chưởng quầy lắc lắc đầu, hắn không đồng ý lời nói của Lưu Cẩn, nơi này khách hàng thích món ăn tuy đều là món ăn thôn quê nhưng cũng là món ăn mặn, ai lại có ý muốn tiêu tiền đi mua loại thức ăn chay này, hơn nữa loại đồ ăn này còn trên núi khắp nơi đều có.

Hắn vốn tưởng rằng nàng nói đồ ăn vô cùng hiếm thấy là thế nào, nhưng ai ngờ lại là măng, nhất thời, trong lòng có chút mất mác nho nhỏ.

"Cô nương, loại đồ ăn này của ngươi ta chỉ sợ không thể mua." Tần chưởng quầy cự tuyệt nói.

Lưu Cẩn vốn đôi mắt sáng ngời liền nhanh chóng vụt tắt, nàng biết ngay mà, không phải ai cũng có thể có đôi mắt tinh tường giống vị quý nhân kia .

Nhưng mà, nàng cũng sẽ không để lần này đi tốn công vô ích được, vì thế tiếp tục nói: "Tần chưởng quầy, ngươi thật sự không cấn nhắc lại sao?"

"Cô nương, nói thật cho ngươi biết, măng này của ngươi , đừng nói tửu lâu của ta , chính là tửu lâu khác phỏng chừng cũng chướng mắt." Tần chưởng quầy thành thật nói.

Lưu Cẩn sửng sốt, nhớ lại kiếp trước, măng của nàng cũng bị nhiều nhà cự tuyệt .

Tần chưởng quầy đứng dậy, hạ lệnh đuổi khách: "Cô nương, ta còn có việc, ngươi nếu là không có việc gì khác, vẫn là nên rời đi đi."

Lưu Cẩn không thể ngờ được dự việc dẽ phát triển như vậy, nàng vốn nghĩ rằng măng này nàng nhất định sẽ bán được.

Bảo nàng cứ như vậy rời đi, nàng không cam lòng!

Nàng cố gắng suy nghĩ, trong đầu hiện lên một đạo linh quang, mở miệng hỏi: "Tần chưởng quầy, không biết ta có không có thể gặp một lần ông chủ của quý tửu lâu ."

Tần chưởng quầy trong lòng cả kinh, một đôi con ngươi hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm Lưu Cẩn.

Tiểu nha đầu này rốt cuộc là ai?

Nàng như thế nào biết này tửu lâu này không phải của hắn, mà là của một người khác?

Phải biết rằng, Túy Tiên lâu từ ngày đầu khai trương, liền tuyên bố rằng, hắn không chỉ là chưởng quầy mà còn là ông chủ của quán.

Hắn không biết nàng đến tột cùng là ai? Vì sao lại biết ông chủ hắn?

Nhưng hắn biết, nàng nhất định không phải là muốn đến đây bán đồ ăn, mà là đến hỏi thăm thân phận ông chủ hắn.

"Cái gì ông chủ? Ta chính là ông chủ của nơi này." Tần chưởng quầy tức giận nói.

Lưu Cẩn cũng không biết chính mình bị Tần chưởng quầy hiểu lầm , nàng đôi mắt king ngạc, một bộ dạng không tin tưởng cho lắm, hồ nghi nói: "Ngươi là Túy Tiên lâu ông chủ. . . . . ."



Điều này sao có thể?

Đời trước, vị quý nhân kia mới là ông chủ nha!

Chẳng lẽ là vấn đề thời gian? Kiếp trước nàng một năm sau mới đến Túy Tiên lâu bán măng.

Nhưng, cẩn thận suy nghĩ, nàng vẫn là cảm thấy không đúng nha!

Đời trước, nàng nghe qua vị quý nhân kia nói qua, Túy Tiên lâu này từ đầu chí cuối đều chính là sản nghiệp của một mình hắn .

Đột nhiên, nàng suy nghĩ cẩn thận .

Tần chưởng quầy sở dĩ nói như vậy, chỉ có thể là , hắn không muốn cho nàng gặp vị quý nhân kia, do đó lừa gạt nàng.

"Tần chưởng quầy, phiền toái ngươi cho ta thấy ông chủ tửu lâu đi, ta không. . . . . ."

"Mau cút! Mau cút!"

Tần chưởng quầy cắt đứt lời nói củaLưu Cẩn , lạnh giọng phân phó tiểu nhị đem Lưu Cẩn đuổi ra ngoài.

Lưu Cẩn bị đẩy đến lảo đảo, liền ngã xuống trên đất, hai bàn tay truyền đến cảm giác đau đớn.

Nàng nhìn thoáng qua lòng bàn tay, nơi đó đã bị tróc da , còn thấp thoáng màu đỏ chảy ra.

Nàng cắn răng, chịu đựng đau đớn, kiên cường đứng lên.

Đúng lúc này, tiểu nhị lại đem sọt của nàng ném đi ra.

Sọt đổ trên mặt đất, măng nháy mắt rơi ra ngoài một nửa.

Lưu Cẩn ngồi xuống, đem từng cái măng nhặt bỏ vào trong sọt, theo sau liền đeo lên lưng.

Nàng ánh mắt lạnh lùng nhìn tấm bảng hiệu viết ‘ Túy Tiên lâu ’ ba chữ to, hai tay gắt gao nắm lại.

Trong lòng nhịn không được thầm nghĩ: Tần chưởng quầy ngươi cũng thật tốt, cho dù ngươi không có mua măng của ta, ngươi cũng không nên thô lỗ như vậy đem ta đuổi ra ngoài như vậy chứ. Ngươi không nhìn ra được hàng tốt, tự nhiên có người khác biết hàng. Một ngày nào đó, ngươi sẽ phải hối hận vì hành động hôm nay .

Lưu Cẩn xoay người rời đi Túy Tiên lâu, đi đến tửu lâu khác ở trong thành .

Nhưng mà, đều không như ý, đi vài nhà, đều cùng Túy Tiên lâu giống nhau kết quả, không ai nguyện ý mua măng của nàng.

Ai!

Lưu Cẩn thở dài, thân hình ảm đạm mất mác đi trên ngã tư đường.

Nàng thân ảnh nhỏ gầy , bị ánh mặt trời chiếu vào, càng thêm vẻ ủ rũ.

Dù ngã tư người đông như trẩy hội, nhưng không có một người nào có ý muốn đưa tay giúp đỡ nàng, nàng nhất thời cảm thấy rất là cô đơn.

Đi tới, đi lui, bất tri bất giác , nàng đã đi đến một quầy hàng bán dưa muối , nhìn đến cái lu chứa toàn là dưa muối, nàng ánh mắt không khỏi sáng ngời.

Có rồi, nàng có thể đem măng này làm thành dưa muối lấy ra bán nha!



Làm tốt, liền cho mọi người nếm thử, chắc chắn sẽ có người mua.

Thật sự là tưởng chừng đã hết đường, ý tưởng lại nhảy ra!

Có ý tưởng rồi, Lưu Cẩn cả người tinh thần nâng cao , không hề còn ảm đạm nữa.

Nàng tìm một chỗ râm mát , ngồi xổm xuống , đem rau dại bánh bột ngô mang ra ăn , sau đó liền ra khỏi thành về nhà.

Ở trên đường trở về, nàng rất không may mắn, lại gặp Lí bà tử.

Lí bà tử thấy sọt nàng đeo trên lưng kia vẫn còn rất nặng , liền nhịn không được mở miệng cười nhạo nàng.

Nói rất nhiều lời nói khó nghe , nhưng mà Lưu Cẩn lại không thèm để ý tới.

Nàng đem Lí bà tử như là một cái chó điên cắn càn cắn rỡ mà thôi, nàng một lòng thầm nghĩ nhanh lên về nhà giúp đỡ nương nàng.

Nàng sợ nương nàng, một người phải cày cả một mảnh ruộng có bao nhiêu mệt, cho nên nàng liều mạng chạy về.

Nhưng nàng lại vừa bị thương, cho dù cố gắng đi về nhanh đến mấy, về đến nhà đều đã muốn là giờ Thân .(từ 3h-5h chiều)

Nàng đem sọt đặt ở phòng bếp, sau đó lại đi thay thuốc cho Mộ Phong.

Mộ Phong lúc này đang muốn đi nhà xí, nhưng khổ nỗi hắn thân mình không xuống nổi giường, nhịn lâu như vậy rồi, bây giờ khó chịu đến cực điểm.

"Ngươi làm sao vậy?" Lưu Cẩn thấy Mộ Phong sắc mặt không thích hợp, liền hỏi.

Mộ Phong muốn nói lại thôi, một đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Lưu Cẩn một hồi lâu , mới cố giả vờ nhẹ nhàng nói ra: "Ta nghĩ muốn đi nhà xí."

Lưu Cẩn nghe vậy, bừng tỉnh , đúng rồi, hắn từ ngày hôm qua đến bây giờ còn chưa có đi qua nhà xí.

"Ta đi lấy cho ngươi cái bô." Lưu Cẩn khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng nhiên đỏ lên, đỏ thật là giống như ánh nắng chiều ở chân trời.

Nàng vội vàng vào trong phòng La Thị lấy tới một cái bô đưa cho Mộ Phong, cái bô này là của cha nàng khi còn sống dùng , tuy rằng đã rửa rồi , nhưng trong không khí vẫn thoang thoảng mùi amoniac.

Mộ Phong lúc tiếp nhận cái bô , nhìn thấy Lưu Cẩn bàn tay bị tróc da, đôi mắt nheo lại một chút.

Lưu Cẩn xong rồi đi ra ngoài, đem cửa phòng đóng lại.

Một lát sau , nàng mới tới hỏi Mộ Phong: "Mộ công tử, xong rồi sao?"

"Ân." Mộ Phong trầm giọng nói.

Lưu Cẩn cắn cắn môi, chạy bước nhỏ vào.

Nàng cúi đầu, không dám nhìn Mộ Phong, sợ hắn thấy mặt nàng đang vô cùng ngượng ngùng, mà Mộ Phong vẻ mặt cũng còn xót lại sự xấu hổ.

Lưu Cẩn bịt cái mũi lại lấy đi cái bô, đem chất lỏng bên trong đổ vào hầm cầu , sau đó đem cái bô rửa sạch sẽ.

Trong quá trình rửa, tay nàng vô tình chạm vào nước, làm cho nàng đau đến tê tái.

Nàng cầm cái bô đã rửa sạch sẽ, để xuống dưới đuôi giường.

Sau đó, nàng liền đem bình thuốc được Tiễn Văn đại phu đưa cho mang ra, bắt đầu giúp Mộ Phong đổi thuốc.