Nhật Ký Báo Thù Của Nữ Phụ

Chương 5




Trường đại học T, là trường đại học nổi danh tại thành phố này.

Nhìn hoàn cảnh quen thuộc lại có chút lạ lẫm, Liễu Nguyệt Ly trong lòng cảm khái ngàn vạn, cuối cùng lại hóa thành một tiếng thở dài.

Phương bá giúp cô chuyển xong hết hành lý, Liễu Nguyệt Ly nói cảm ơn rồi để ông trở về.

Hiện giờ là 4h chiều, cô trở lại ký túc xá không thấy người nào, chắc mọi người đều đang trên lớp, cô nhanh chóng thu xếp xong đồ đạc, cầm vài cuốn tạp chí lên xem giết thời gian.

Cô nhớ rõ thời điểm học năm nhất, cô dụng công học hành, nhưng lên năm 2 đại học, bắt đầu dính đến chuyện yêu đương, sách vở đã sớm bị cô quăng lên chín từng mây, hiện tại cô phải thay đổi mọi chuyện, hơn nữa, mới qua khai giảng một tháng, cô cùng Hạ Thần cũng chưa phát sinh chuyện gì, mọi chuyện xảy ra sau này ở kiếp trước bắt đầu chuyển biến từ thời điểm này.

Thời gian bất tri bất giác trôi qua, Trương Minh Minh là người đầu tiên trở về phòng, nhìn thấy Liễu Nguyệt Ly đã trở lại ký túc xá, cô thật cao hứng, cô cùng Liễu Nguyệt Ly là bạn thân, vừa tiến vào phòng tự nhiên không thể thiếu một phen mưa bom bão đạn quan tâm, hỏi han ân cần, làm Liễu Nguyệt vô cùng cảm động, hốc mắt nhất thời có chút ẩm ướt .

Kiếp trước, khi cô gặp chuyện không may hay có những lúc suy sụp, buồn phiền chỉ có Trương Minh Minh ở bên cạnh an ủi, cổ vũ cho cô đứng dậy.

Bây giờ lại được nhìn thấy Trương Minh Minh, Liễu Nguyệt Ly tâm tình dao động rất lớn.

Trương Minh Minh thấy Liễu Nguyệt Ly như vậy, nhéo nhéo hai má của cô: "Nhỏ ngốc, cậu khóc cái gì, thấy mình rất xúc động sao, về nhà mấy ngày mà đã nhớ mình đến vậy rồi à ?"

"Ừ." Liễu Nguyệt Ly gật gật đầu."Mình rất nhớ cậu."

"Được rồi, nếu hết bệnh rồi, đêm nay đi đâu uống?" Trương Minh Minh cười hỏi.

Liễu Nguyệt Ly tâm tình vững vàng hơn. "Ở đâu cũng okey."

"Được, đêm nay mình sẽ không khách khí ."

Trương Minh Minh là kiểu người không nháo không vui, Liễu Nguyệt Ly đã trở lại, tự nhiên tìm cô lải nhải, nói không có cô ở bên cạnh, một ngày trôi qua gian nan như thế nào, không có cô, đau lòng đến ruột gan đứt từng khúc, muốn bao nhiêu ủy khuất thì có bấy nhiêu.

Liễu Nguyệt Ly bị Trương Minh Minh chọc cười, tiếp theo, hai người lại hàn huyên đủ thứ chuyện bát quái: ai thất tình, năm nhất tân sinh mới lên có anh nào đẹp trai…vv…vv

Hai người tán gẫu khí thế ngất trời, những người khác trở về ký túc xá cũng không muốn làm phiền.

Đến chập tối, hai người cùng đi căn tin ăn cơm.

Ăn no xong, đang muốn đi uống vài ba ly rượu, thời điểm ra khỏi cửa căn tin, Liễu Nguyệt Ly đụng phải Hạ Thần.

Hạ Thần cười tủm tỉm đi tới, nhìn Liễu Nguyệt Ly chào hỏi: "Nguyệt Ly, em đã khỏe rồi sao?"

Trương Minh Minh đối với bạn trai Liễu Nguyệt Ly vẫn luôn duy trì thái độ phản đối, nhưng ngại Nguyệt Ly thích hắn thật lòng, khuyên như thế nào cũng không nghe, đành phải lựa chọn trầm mặc. Cô cũng không muốn bởi vì một người đàn ông, mà gây xích mích đến tình cảm bạn bè.

Liễu Nguyệt Ly "Ừ" một tiếng, cũng không biết nên nói cái gì tiếp theo. Hạ Thần có khuôn mặt tuấn lãng yêu nghiệt đến mê muội người đối diện, đôi hoa đào mắt mỉm cười nhìn cô, thần sắc nhu hòa, nhưng kiếp trước cô đã chứng kiến đủ bộ mặt thật của hắn, cho dù hiện tại hắn nói dễ nghe, đầy ý quan tâm, nhu tình như thế nào, cô đều cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Hạ Thần nghi hoặc: "Đúng rồi, Nguyệt Ly có phải em đổi số điện thoại hay không, anh gọi mấy ngày nay đều không được."

"Đúng vậy." Việc này, dì Trương đã nói với cô, theo như dì Trương, mẹ cô cũng phản đối chuyện này, cho nên mới thay đổi số điện thoại của cô.

"Số mới của em là gì?" Nói xong, hắn lưu loát lấy điện thoại ra chuẩn bị lưu lại.

Liễu Nguyệt Ly cũng không muốn cho hắn biết, nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm cự tuyệt hắn, cô cũng không muốn hắn quấy rầy cô cùng Minh Minh đoàn tụ: "Quên đi, để tôi gọi cho anh."

Hạ Thần đọc số của mình, Liễu Nguyệt Ly gọi đến, Hạ Thần lưu số của cô xong, nhìn thấy cô dường như định đi chơi, liên tục dặn dò một hồi lâu, Nguyệt Ly cùng Minh Minh nghe đến lỗ tai ong ong, hắn mới an tâm rời đi.

Lời nói của hắn thật ôn nhu, dặn dò, quan tâm lo lắng đủ mọi bề, đúng chuẩn là hình tượng bạn trai hoàn mỹ, trách không được lúc trước cô lại bị hãm sâu vào trong hư tình giả ý của hắn, hắn trừ bỏ được cái túi da bên ngoài tốt, còn biết tạo niềm vui cho con gái, giăng lưới tình kín kẽ khiến người ta khó có thể thoát ra được.

Kiếp trước, cô đã thua trong tay hắn một lần, bây giờ, cô chỉ biết tránh hắn thật xa, chờ đến khi cô xây dựng được sự nghiệp đủ cường đại, sẽ thu thập hắn.

"Đi thôi." Nguyệt Ly nói với Minh Minh."Đừng bởi vì hắn, mà ảnh hưởng tâm tình."

Trương Minh Minh thấy kỳ quái, y theo tình cảm mà Nguyệt Ly giành cho Hạ Thần, cũng sẽ không vì cảm thụ của cô mà từ chối Hạ Thần, cô thử hỏi một câu: "Có phải cậu với hắn chia tay hay không?"

Hy vọng như thế.

Liễu Nguyệt Ly cũng không tính giấu diếm người chị em tốt này: "Đúng vậy, mình đang tính cùng hắn chia tay."

"Đây là một quyết định thông minh." Minh Minh trong lòng hoan hô vui sướng, ngoài miệng cũng nở rộ một nụ cười tươi tắn thật tình.

"Có phải vì mình hay không?" Minh Minh giả vờ hỏi.

"Làm trò." Liễu Nguyệt Ly đẩy Minh Minh một cái. "Là do mình không thích hắn thôi."

"Dù sao rời xa hắn là đúng." Trương Minh Minh giơ hai tay tán thành, nếu Nguyệt Ly cùng với hắn chia tay, đương nhiên cô muốn thêm mắm thêm muối nói xấu về Hạ Thần, mặc dù có chút khoa trương, nhưng thực tế cũng không khác nhiều lắm.

Đến quán rượu, hai người gọi rượu, tận tình uống, lo lắng Nguyệt Ly bệnh nặng mới khỏi, Minh Minh cũng không dám ép cô uống nhiều, cũng chỉ uống mấy chén, rồi sau đó hai người đi ăn cá nướng.

Nhà hàng cá nướng này cũng khá nổi tiếng, mỗi ngày buổi tối sinh viên tới đây ăn rất đông, các cô là khách quen, mới được ưu tiên một chút.

Đêm nay, các cô đều chơi tận hứng, mang theo tâm trạng vui sướng trở về ký túc xá.

Sáng sớm hôm sau, may mắn tối hôm qua trước khi đi ngủ Minh Minh có đặt báo thức, nếu không hôm nay chắc chắn các cô sẽ muộn học. Các cô đến lớp đúng lúc chuông reo đến giờ vào học.

Học xong tiết một, Liễu Nguyệt Ly vẫn chăm chú nhìn sách vở, chỗ nào là trọng điểm cần chú ý, nên gạch chân, thái độ vô cùng nghiêm túc. Trái lại Trương Minh Minh gật gù lèm nhèm như ngủ không đủ.

Tan học, Trương Minh Minh kinh ngạc: "Nguyệt Ly, khi nào thì cậu biến thành sinh viên gương mẫu rồi đây?"

"Không có gì, dù sao sau khi tốt nghiệp, mình muốn chia sẻ giúp ba mẹ chuyện công ty." Liễu Nguyệt Ly chân thành nói.

"Tốt, đã nghĩ thông suốt chuyện sau này rồi, bạn tốt, đến khi thi, đừng quên nhắc bài cho mình." Trương Minh Minh tựa vào trên vai cô nói.

Liễu Nguyệt Ly cổ vũ nói: "Được, nhưng thành tích của cậu cũng tốt, cố gắng học, khẳng định không thành vấn đề."

"Thực bội phục cậu, mình xem sách nhiều loạn cả mắt, giáo sư giảng cũng thực nhàm chán, cậu làm sao tập trung nghe giảng như thế được?" Minh Minh kỳ quái, lúc trước còn giống cô, hiện tại sao tự nhiên lại biến thành sinh viên chuẩn mực?

Liễu Nguyệt Ly đã trải qua một đời suy sụp, điều này cũng không nói với Minh Minh được, suy nghĩ một chút nói đại một lý do: "Đương nhiên là vì chính mình, xã hội bây giờ cạnh tranh kịch liệt như vậy, cho dù mình có ba mẹ lo, nhưng sau này nhiều việc bất ngờ khó lường có khi sẽ xảy ra, mình có bản lĩnh, mới có thể sống tốt, cậu thấy đúng không?"

Trương Minh Minh gật gật đầu: "Điều này cũng đúng."

Giữa trưa tan học, ở cửa căn tin nhìn thấy Hạ Thần, Nguyệt Ly bất động thanh sắc kéo Minh Minh đi nhà ăn khác.

Hạ Thần cũng kỳ quái, Nguyệt Ly rõ ràng nhìn thấy hắn, làm sao bỗng nhiên lại quay đầu đi? Bất chấp tất cả, hắn đuổi theo cô, hô: "Nguyệt Ly, chờ một chút."

Liễu Nguyệt Ly biết cô không thể tránh được, đành quay đầu lại nói chuyện với Hạ Thần: "Có chuyện gì sao?"

"Anh muốn mời em ăn cơm trưa." Ánh mắt Hạ Thần tràn ngập chờ đợi, ôn nhu như nước.

Minh Minh đã biết bọn họ sẽ chia tay, cũng không lo lắng hắn sẽ làm gì Nguyệt Ly của cô.

Những gì hắn làm tưởng chừng như hắn là một người đàn ông rất tốt, không phải có hiểu biết từ trước, cô chắc chắn sẽ bị hắn mê hoặc, nhưng ăn một lần giáo huấn đã khiến cô khắc cốt minh tâm, nếu trước kia, Nguyệt Ly gặp sắc quên bạn, không chút do dự đáp ứng hắn, nhưng bây giờ, cô thản nhiên nói: "Tôi cùng Minh Minh là một thể, không thể bỏ cô ấy đi về trước."

Trương Minh Minh khóe miệng không tự giác cong lên, nở nụ cười thích thú khi người gặp họa.

Hạ Thần xấu hổ cười: "Được rồi."

Hắn liếc nhìn Trương Minh Minh một cái, mang ý rõ ràng ‘cô không thấy cô là người thừa sao, biết điều thì mau mau cụp đuôi đi đi”. Hắn nghĩ cô ta sẽ thức thời, không đi làm bóng đèn, đáng tiếc, Trương Minh Minh da mặt đủ dày, hoàn toàn không nhìn Hạ Thần, cao hứng phấn chấn cùng Nguyệt Ly đi trước.

Trương Minh Minh này thật đáng ghét. Hạ Thần tức giận nguyền rủa.